Trong chiến tranh thế giới thứ nhất, nếu mặt trận vùng
Belarus và Baltic yên ắng hơn thì mặt trận Karpat – Galicia ở phía Tây Ukraina hiện nay lại là nơi nhuốm máu binh sĩ của cả hai bên nhiều nhất. Sau Cách mạng Nga năm 1917, người Đức và người Ba Lan chiếm cứ Ukraina đến tận năm 1921 mới chịu lui binh. Trong Chiến tranh Thế giới thứ hai, cả hai đợt tấn công khổng lồ của “Chiến dịch Barbarossa” (1941) và “Chiến dịch Blau” (1942), quân đội Đức Quốc xã đều huy động từ 45% tới 60% binh lực trên toàn mặt trận Xô-Đức để đánh chiếm địa bàn chiến lược này trước khi có thể tấn công vào Moskva. Phần lớn các chiến dịch phản công quan trọng nhất của quân đội Liên Xô trong Chiến tranh vệ quốc vĩ đại cũng diễn ra tại Ukraina. Đó là lý do sau khi Liên Xô tan rã, Mỹ và phương Tây đặc biệt coi trọng địa bàn Ukraina và khuấy động những bất ổn diễn ra tại đây.
Ukraina là một trong các địa bàn đầu tiên trong không gian hậu Xô Viết được Mỹ áp dụng “cách mạng màu”.
Ở vào thế “bị kẹt” giữa hai thế lực lớn, trong nội bộ Ukraina lại không có sự đoàn kết, thống nhất. Liên tiếp các phe phái thay nhau cầm quyền nhưng đều không giữ được tính độc lập, lúc thì ngả theo Nga như Leonid Kravchuk và Viktor Yanukovic, lúc thì thân phương Tây như Victor Yushenko và Petro Poroshenko. Thậm chí có lúc “thiếu người” tới mức phải mời “tổng thống thất bại” người Gruzia Mikhail Saakashvilil àm thủ tướng Ukraina. Những cuộc đấu đá nội bộ liên miên trên trên chính trường
Kiev đã là Ukraina suy yếu, nhân tâm phân tán, đất nước chia năm xẻ bảy, tinh thần độc lập dân tộc chỉ còn trên giấy, giáo dục suy thoái nghiêm trọng, văn hóa hỗn loạn, xã hội rối ren.v.v… Về kinh tế, năm 2021, GDP của Ukraina tụt xuống hàng thứ 55/195 quốc gia và vùng lãnh thổ, chỉ còn 181.038 tỷ USD, chỉ bằng 39,26 %
GDP của Việt Nam.
Do không đoàn kết nội bộ và không có quyết sách giữ nước đúng đắn, Ukraina đã rơi vào quỹ đạo khống chế của Mỹ và phương Tây. Để rồi đến hôm nay, Tổng thống Volodymyr Zelensky đã phải lên trước ống kính truyền hình mà than thở rằng: “Một mình chúng tôi đang chiến đấu cho cả Châu Âu. Không một ai đến giúp chúng tôi mặc dù họ hứa luôn đứng sau lưng chúng tôi. Giới tinh hoa thì bỏ chạy hết cả. Họ đã tự kết án mình”.
Về đối ngoại, tiếng nói của Ukraina hầu như không có mấy trọng lượng trên trường quốc tế. Khi một chính quyền thân Nga lên vũ đài chính trị, họ ủng hộ Nga. Khi một chính quyền thân Mỹ và phương Tây bước ra sân khấu, họ lại ủng hộ Mỹ và phương Tây . Chính vì sự quay quắt này mà uy tín quốc tế của Ukraina rất thấp.