glaesirouz
Bò lái xe
Chào các tml,
Trên nay t thấy chủ yếu nói chuyện đ!t bọp, hôm nay t muốn kể câu chuyện của mình (ko phải sex) để được nghe thêm quan điểm của bọn m.
Cách đây 4 năm t đang có 1 công việc và mức lương ổn định ở Hà Nội, tuy nhiên lúc đó t cảm giác như bị gặp 1 khủng hoảng ở tuổi 25, cái cảm giác không có hứng thú với công việc mình làm, chán với cuộc sống bụi bặm ở Hà Nội, sống 1 cuộc sống không có định hướng rõ ràng. Không biết bọn m có ai từng trải qua cảm giác đó không!
Với sự húng tró của tuổi trẻ, t quyết định sẽ từ bỏ ngành mình đang làm để đi du học, với mong muốn được thử sang Tây xem bên đấy chúng nó sống và làm việc như nào, với giấc mơ của 1 cái cột điện. T lên 1 kế hoạch rõ ràng, sau 2 năm học tiếng t đã thực hiện được 1 mơ ước từ tuổi 18 là được đi du học (master). Lúc đó t cũng xác định là đi là reset, t mất tất cả ở Việt Nam và mục đích của việc du học là tìm kiếm 1 công việc và cuộc sống mới (dù lúc đấy cũng del hình dung ra nó sẽ ntn, đi là đi).
Người tính không bằng trời tính, trước khi bay 1 tháng ông già t bị nghi dính K, lúc đó t cũng ko biết nên như nào, từ bỏ tất cả hay đi. T suy nghĩ nhiều, ôb già t bảo t cũng cố đi học vì cũng hơn 1 năm thôi. Vậy là t đi, bỏ lại sau đó ô già t. Ngày ra đi t nhìn ô già mà t chỉ muốn khóc nhưng cố nén lại. T ở bên đó 1 tháng thì biết tin ô già t K não giai đoạn cuối (sau khi phẫu thuật). Đó là 1 khoảng thời gian đau đớn. T lao đầu vào học để cố gắng sắp xếp đc thời gian thì về thăm ô già (trường t học 2 tuần nghỉ 2 tuần cho bọn bản địa thực tập trong lúc học luôn). Ô già t sau đó vừa xạ trị và hóa trị, bản thân là 1 ng rất can đảm nên cố vượt qua. Nói thêm rằng lúc đó bà già t là người đồng hành để chữa trị cho ô ở K Hà Nội. Học hết kì 1 t về VN thăm ô già 2 tuần. So với 6 tháng trước thì nhìn ô già yếu đi nhiều. 2 tuần trôi qua nhanh chóng và t quay lại để hoàn thành chương trình học.
Học xong kỳ 2 t đi thực tập luôn, thời gian này ô già t ổn định hơn nên ở bên này t cũng yên tâm. Biết hoàn cảnh gia đình vậy nên t đặt ra mục tiêu là thực tập xong 2 tháng mà ko tìm đc việc thì về VN, coi như canh bạc này thua toàn bộ. T rơi vào trạng thái vừa muốn cố gắng vừa không (ở lại hay về). May mắn + cố gắng nên t tìm dc 1 vị trí chính thức ngay sau thực tập. T lúc đó cũng giấu gia đình là đang chờ chuyến bay giải cứu nên chưa về được. Giấu mãi cũng ko đc, đến tết năm vừa r t tâm sự với bố mẹ là đã tìm đc việc, xin bố mẹ làm đây thêm 6 tháng để được biên chế và có giấy tờ đàng hoàng, rồi sẽ về thăm gia đình.
Ô già t sau đợt đó yếu đi, hay gọi điện bảo t về. Do lo lắng cho tình hình ô già nên mới thử việc đc 3 tháng (trên 6) t xin cty nghỉ ko lương + phép 1 mạch 4 tháng liền (nghỉ nhiều vậy vì Covid nên về VN phải cách ly, rất may công ty tạo điều kiện). Về VN đợt này gia đình t đều rất mừng, nhưng mọi người đều nghĩ là t về hẳn. T cũng trở nên ù lỳ, chưa chia sẻ gì về kế hoạch của t vs ai, t dành toàn bộ thời gian chăm sóc ô già (và vào xàm). Các bác trong gia đình động viên t xin việc ở quê (quan điểm từ trước đến giờ luôn là như vậy, kể cả trc khi bố t ốm), t cũng chỉ ậm ừ cho xong. ( nói thêm là cviec của t hiện tại thì chỉ có ở HCM/ Hà Nội là có vị trí, còn mảng công việc mà xin đc ở quê thì t đã từ bỏ cách đây 4 năm r).
Nói sơ qua (mà cũng dài) câu chuyện của t là như vậy, giờ t vẫn suy nghĩ muốn nổ đầu. Giờ nếu t quay lại, công việc và thu nhập bên đó ổn định, t có môi trường thực sự để phát triển. T có thể tranh thủ 3 - 4 tháng về VN 1 tháng thăm ô già (nếu sắp tới có vaccine Covid) và bảo bà già t nghỉ hưu non để có tgian chăm sóc ô già, chuyện tài chính t có thể cover được. Nếu giờ theo hướng ở VN t thực sự không biết sẽ phải bắt đầu sự nghiệp của t như nào, ở quê hay ở HN/HCM thì t chỉ thấy 1 màu tối mà t ko thể tiếp tục.
Mong được nghe vài ý kiến của bọn m.
Trên nay t thấy chủ yếu nói chuyện đ!t bọp, hôm nay t muốn kể câu chuyện của mình (ko phải sex) để được nghe thêm quan điểm của bọn m.
Cách đây 4 năm t đang có 1 công việc và mức lương ổn định ở Hà Nội, tuy nhiên lúc đó t cảm giác như bị gặp 1 khủng hoảng ở tuổi 25, cái cảm giác không có hứng thú với công việc mình làm, chán với cuộc sống bụi bặm ở Hà Nội, sống 1 cuộc sống không có định hướng rõ ràng. Không biết bọn m có ai từng trải qua cảm giác đó không!
Với sự húng tró của tuổi trẻ, t quyết định sẽ từ bỏ ngành mình đang làm để đi du học, với mong muốn được thử sang Tây xem bên đấy chúng nó sống và làm việc như nào, với giấc mơ của 1 cái cột điện. T lên 1 kế hoạch rõ ràng, sau 2 năm học tiếng t đã thực hiện được 1 mơ ước từ tuổi 18 là được đi du học (master). Lúc đó t cũng xác định là đi là reset, t mất tất cả ở Việt Nam và mục đích của việc du học là tìm kiếm 1 công việc và cuộc sống mới (dù lúc đấy cũng del hình dung ra nó sẽ ntn, đi là đi).
Người tính không bằng trời tính, trước khi bay 1 tháng ông già t bị nghi dính K, lúc đó t cũng ko biết nên như nào, từ bỏ tất cả hay đi. T suy nghĩ nhiều, ôb già t bảo t cũng cố đi học vì cũng hơn 1 năm thôi. Vậy là t đi, bỏ lại sau đó ô già t. Ngày ra đi t nhìn ô già mà t chỉ muốn khóc nhưng cố nén lại. T ở bên đó 1 tháng thì biết tin ô già t K não giai đoạn cuối (sau khi phẫu thuật). Đó là 1 khoảng thời gian đau đớn. T lao đầu vào học để cố gắng sắp xếp đc thời gian thì về thăm ô già (trường t học 2 tuần nghỉ 2 tuần cho bọn bản địa thực tập trong lúc học luôn). Ô già t sau đó vừa xạ trị và hóa trị, bản thân là 1 ng rất can đảm nên cố vượt qua. Nói thêm rằng lúc đó bà già t là người đồng hành để chữa trị cho ô ở K Hà Nội. Học hết kì 1 t về VN thăm ô già 2 tuần. So với 6 tháng trước thì nhìn ô già yếu đi nhiều. 2 tuần trôi qua nhanh chóng và t quay lại để hoàn thành chương trình học.
Học xong kỳ 2 t đi thực tập luôn, thời gian này ô già t ổn định hơn nên ở bên này t cũng yên tâm. Biết hoàn cảnh gia đình vậy nên t đặt ra mục tiêu là thực tập xong 2 tháng mà ko tìm đc việc thì về VN, coi như canh bạc này thua toàn bộ. T rơi vào trạng thái vừa muốn cố gắng vừa không (ở lại hay về). May mắn + cố gắng nên t tìm dc 1 vị trí chính thức ngay sau thực tập. T lúc đó cũng giấu gia đình là đang chờ chuyến bay giải cứu nên chưa về được. Giấu mãi cũng ko đc, đến tết năm vừa r t tâm sự với bố mẹ là đã tìm đc việc, xin bố mẹ làm đây thêm 6 tháng để được biên chế và có giấy tờ đàng hoàng, rồi sẽ về thăm gia đình.
Ô già t sau đợt đó yếu đi, hay gọi điện bảo t về. Do lo lắng cho tình hình ô già nên mới thử việc đc 3 tháng (trên 6) t xin cty nghỉ ko lương + phép 1 mạch 4 tháng liền (nghỉ nhiều vậy vì Covid nên về VN phải cách ly, rất may công ty tạo điều kiện). Về VN đợt này gia đình t đều rất mừng, nhưng mọi người đều nghĩ là t về hẳn. T cũng trở nên ù lỳ, chưa chia sẻ gì về kế hoạch của t vs ai, t dành toàn bộ thời gian chăm sóc ô già (và vào xàm). Các bác trong gia đình động viên t xin việc ở quê (quan điểm từ trước đến giờ luôn là như vậy, kể cả trc khi bố t ốm), t cũng chỉ ậm ừ cho xong. ( nói thêm là cviec của t hiện tại thì chỉ có ở HCM/ Hà Nội là có vị trí, còn mảng công việc mà xin đc ở quê thì t đã từ bỏ cách đây 4 năm r).
Nói sơ qua (mà cũng dài) câu chuyện của t là như vậy, giờ t vẫn suy nghĩ muốn nổ đầu. Giờ nếu t quay lại, công việc và thu nhập bên đó ổn định, t có môi trường thực sự để phát triển. T có thể tranh thủ 3 - 4 tháng về VN 1 tháng thăm ô già (nếu sắp tới có vaccine Covid) và bảo bà già t nghỉ hưu non để có tgian chăm sóc ô già, chuyện tài chính t có thể cover được. Nếu giờ theo hướng ở VN t thực sự không biết sẽ phải bắt đầu sự nghiệp của t như nào, ở quê hay ở HN/HCM thì t chỉ thấy 1 màu tối mà t ko thể tiếp tục.
Mong được nghe vài ý kiến của bọn m.