mày về hỏi bố mẹ ông bà mày xem là biết, thời đấy dân vn khổ hơn dân hàn là cái chắc
ngu đi sai đường giờ trách dân vn đéo muốn làm 16h 1 ngày, thời đấy vn cũng như hàn, qua rồi, nhưng là có chứ ko phải qua cái mồm mày thành ko dám đâu
nhiều thằng bảo vn ko hi sinh 1 vài thế hệ để thành công
tao bảo vn còn đánh đổi nhiều hơn, mà ko bằng cái móng tay chúng nó
Thứ nhất thời đấy là thời đấy, thời này là thời này. Thời đấy park làm được không có nghĩa bây giờ đâu đó có thể tái hiện lại. M tự hỏi chính bản thân m thôi có chịu làm như thế hay không? Làm cực thấy mẹ nhưng mức lương thì chỉ đủ ăn nhé, chứ đéo phải có thu nhập cao làm động lực đâu. Rồi mồm thằng bảo không dám? M nhét chữ vào mồm t đấy à?
M cứ tưởng tượng mấy tập đoàn lớn Hàn Quốc thời đấy nó là vài thằng Vingroup phiên bản promax, cả nước làm khổ cực lương tối thiểu để bơm cho cheabol đấy, còn thành công hay thất bại lúc đấy dân Hàn nó cũng đéo biết trước được đâu, giờ nhìn lại bảo nó thành công thì dễ, nhưng thời điểm đấy m đang đéo biết thằng đấy là thằng nào, tự nhiên phơi thây ra để dồn vào nuôi nó thì m nghĩ sao?
---
Thứ hai t cũng đéo bào chữa cho việc chính sách kinh tế ngu học của VN đâu nhé. M sồn sồn lên như bị dẵm phải đuôi thế. Đến giờ vẫn ngu và tao vẫn chửi. Nhưng:
----
Thứ ba: Việt Nam ngày đấy khổ là khổ chiều hưởng thụ, tức là cuộc sống rất khổ, thiếu ăn thiếu mặc, chứ làm mệt cái
Lồn ấy. Về công nhân thì thời đó là 1 tầng lớp được xã hội tôn trọng, được cung cấp nhu yếu phẩm, mẹ tao làm công nhân nhà máy thì xung quanh hàng xóm đến vay thóc, dầu mỡ, nhu yếu phẩm thường xuyên và hầu hết là khi đầy đủ rồi đéo ai trả. Về nông dân, cái mô hình hợp tác xã làm cho nông dân đéo còn gắn liền lợi ích với đồng ruộng nữa, ngày ra làm lười như chó, cày được 3 đường cày lại ngồi làm bi thuốc làm chén nước chè đặc nói phét với nhau. Tao sống cũng đéo xa thời đó lắm đâu, và tao cũng chưa thấy ai than
làm mệt, chỉ nghe than
sống khổ vì nhu yếu phẩm đéo có thôi.
---
Cuối cùng chốt lại vấn đề, dân Việt Nam đã từng khổ, rất khổ, nhưng nó đéo xuất phát từ việc làm việc cực khổ, dưới mục tiêu dồn vào cho các tập đoàn lớn như Hàn Quốc. Nên mày bảo Việt Nam đánh đổi nhiều hơn là khập khiễng aka ngu. 2 mục tiêu, 2 nguyên nhân khác nhau thì đéo thể nào bảo đánh đổi nhiều hơn hay ít hơn được.
Phải hiểu rằng 1 khi đất nước đi vào tình trạng độc tài, thì dù thể chế chính trị như nào đi nữa, kể cả là Phong kiến, thì cũng sẽ có 2 con đường: 1 là hoá rồng 2 là xuống hố. Và khi bắt đầu nó thì không ai biết kết quả cả. Dân Hàn Quốc thời đấy nó tin (ko tin cũng phải tin) và nó thực hiện. Giờ m nhìn lại thấy nó thành công thì khác
Lồn gì luận đề sau 6 rưỡi, chả có ý nghĩa mẹ gì cả.