Ngày hôm nay tao chết

T năm nay 23 tuổi, chưa đi làm, chưa ra trường, trong đầu t hoàn toàn trống rỗng cả về trí tuệ lẫn cảm xúc, t hoàn toàn sống thu mình và mang tâm lý thích giấu diếm, sợ tiếp xúc với con người kể cả những lần call nói chuyện với người thân. T nhớ cách đây vài tháng, có lần t ra nhận đồ, khi đó có vấn đề phát sinh nên ông shipper hỏi t này nọ, chỉ với 2, 3 câu giao tiếp mà ổng đã hỏi t rằng: "Có phải anh ít tiếp xúc với con người không?", khi đó t rùng mình một hồi vì t bất ngờ và nó đúng thật, thực sự t mấy năm rồi không ra khỏi phòng dù đã hết dịch lâu rồi (khi đó coi như hết dịch nhưng t học vẫn online), t nhận ra là t đã bỏ bê bản thân quá lâu rồi, t đánh mất bản thân mình mất rồi. T giờ đây không còn cảm nhận được điều về cuộc sống như trước kia nữa, kể cả những dòng lo lắng, bồi hồi, hạnh phúc hay thương cảm t cũng không còn. Khả năng học tập, tư duy t nhận thấy còn thua cả thời tiểu học, kn giao tiếp = 0. Ba mẹ t đi lên từ tay trắng, t cũng từng tự tin là mình sẽ như thế bằng sức lực của mình nhưng giờ t chỉ ước rằng là ba t đánh t, mắng t như hồi t còn nhỏ thôi nhưng t không biết sao giờ ông không làm vậy nữa. Dù biết bản thân quá nhiều vấn đề, dù biết phải cố bước đi để tìm con đường khác, dù t biết rõ con đường ấy tốt đẹp hơn t cũng không thèm bước, t không còn thiết làm gì khác nữa rồi ngoài mắc kẹt trong vòng lặp ăn, ngủ, "giải trí" giết thời gian và quay tay, t không còn đủ sự tự tin, tỉnh táo và bản lĩnh để dứt ra được hoàn toàn, t nghĩ là t hết thuốc chữa mất rồi. Nên nếu sống tiếp như thế t sẽ là thế hệ chuột túi hay hiki gì của Việt Nam thời đại mới mất và t không muốn làm gánh nặng thêm nữa. T không phải là loser, t đúng hơn là một con súc vật nuôi nhốt vì con game của kiếp người t chưa có từng cố chơi, chính vì thế hôm nay, t sẽ đăng xuất.
T biết cuộc sống này luôn là những vấn đề, không quan trọng nó đến thế nào, quan trọng là cách ta đối mặt với nó, nhưng buồn là t chắc không được nữa rồi. Thật tiếc vì đã sống không bản lĩnh. 01/10/2022

phoenix3e1cbad389d5297c.jpg
 
Ông bà già mà giàu thì xin cút sang bên UK mà du học đi làm cho tỉnh cái người m ra.
Chết làm cái đ gì đời còn 1 tỷ thứ vui
 
T năm nay 23 tuổi, chưa đi làm, chưa ra trường, trong đầu t hoàn toàn trống rỗng cả về trí tuệ lẫn cảm xúc, t hoàn toàn sống thu mình và mang tâm lý thích giấu diếm, sợ tiếp xúc với con người kể cả những lần call nói chuyện với người thân. T nhớ cách đây vài tháng, có lần t ra nhận đồ, khi đó có vấn đề phát sinh nên ông shipper hỏi t này nọ, chỉ với 2, 3 câu giao tiếp mà ổng đã hỏi t rằng: "Có phải anh ít tiếp xúc với con người không?", khi đó t rùng mình một hồi vì t bất ngờ và nó đúng thật, thực sự t mấy năm rồi không ra khỏi phòng dù đã hết dịch lâu rồi (khi đó coi như hết dịch nhưng t học vẫn online), t nhận ra là t đã bỏ bê bản thân quá lâu rồi, t đánh mất bản thân mình mất rồi. T giờ đây không còn cảm nhận được điều về cuộc sống như trước kia nữa, kể cả những dòng lo lắng, bồi hồi, hạnh phúc hay thương cảm t cũng không còn. Khả năng học tập, tư duy t nhận thấy còn thua cả thời tiểu học, kn giao tiếp = 0. Ba mẹ t đi lên từ tay trắng, t cũng từng tự tin là mình sẽ như thế bằng sức lực của mình nhưng giờ t chỉ ước rằng là ba t đánh t, mắng t như hồi t còn nhỏ thôi nhưng t không biết sao giờ ông không làm vậy nữa. Dù biết bản thân quá nhiều vấn đề, dù biết phải cố bước đi để tìm con đường khác, dù t biết rõ con đường ấy tốt đẹp hơn t cũng không thèm bước, t không còn thiết làm gì khác nữa rồi ngoài mắc kẹt trong vòng lặp ăn, ngủ, "giải trí" giết thời gian và quay tay, t không còn đủ sự tự tin, tỉnh táo và bản lĩnh để dứt ra được hoàn toàn, t nghĩ là t hết thuốc chữa mất rồi. Nên nếu sống tiếp như thế t sẽ là thế hệ chuột túi hay hiki gì của Việt Nam thời đại mới mất và t không muốn làm gánh nặng thêm nữa. T không phải là loser, t đúng hơn là một con súc vật nuôi nhốt vì con game của kiếp người t chưa có từng cố chơi, chính vì thế hôm nay, t sẽ đăng xuất.
T biết cuộc sống này luôn là những vấn đề, không quan trọng nó đến thế nào, quan trọng là cách ta đối mặt với nó, nhưng buồn là t chắc không được nữa rồi. Thật tiếc vì đã sống không bản lĩnh. 01/10/2022

phoenix3e1cbad389d5297c.jpg
Bỏ thủ dâm đi, phần lớn hiki là thủ dâm mà ra, thiếu dương khí nên chỉ thích ru rú trong phòng, không còn cảm xúc vs cuộc sống.
 
thằng thớt còn thở không , trả lời ae đi chứ , sao lại từ bỏ cuộc sống của mình vậy :big_smile:
 
Đéo hiểu từ bao giờ cái xàm này trở thành nơi bọn tự vẫn lui tới. Sợ vkl. :vozvn (3):
 
T năm nay 23 tuổi, chưa đi làm, chưa ra trường, trong đầu t hoàn toàn trống rỗng cả về trí tuệ lẫn cảm xúc, t hoàn toàn sống thu mình và mang tâm lý thích giấu diếm, sợ tiếp xúc với con người kể cả những lần call nói chuyện với người thân. T nhớ cách đây vài tháng, có lần t ra nhận đồ, khi đó có vấn đề phát sinh nên ông shipper hỏi t này nọ, chỉ với 2, 3 câu giao tiếp mà ổng đã hỏi t rằng: "Có phải anh ít tiếp xúc với con người không?", khi đó t rùng mình một hồi vì t bất ngờ và nó đúng thật, thực sự t mấy năm rồi không ra khỏi phòng dù đã hết dịch lâu rồi (khi đó coi như hết dịch nhưng t học vẫn online), t nhận ra là t đã bỏ bê bản thân quá lâu rồi, t đánh mất bản thân mình mất rồi. T giờ đây không còn cảm nhận được điều về cuộc sống như trước kia nữa, kể cả những dòng lo lắng, bồi hồi, hạnh phúc hay thương cảm t cũng không còn. Khả năng học tập, tư duy t nhận thấy còn thua cả thời tiểu học, kn giao tiếp = 0. Ba mẹ t đi lên từ tay trắng, t cũng từng tự tin là mình sẽ như thế bằng sức lực của mình nhưng giờ t chỉ ước rằng là ba t đánh t, mắng t như hồi t còn nhỏ thôi nhưng t không biết sao giờ ông không làm vậy nữa. Dù biết bản thân quá nhiều vấn đề, dù biết phải cố bước đi để tìm con đường khác, dù t biết rõ con đường ấy tốt đẹp hơn t cũng không thèm bước, t không còn thiết làm gì khác nữa rồi ngoài mắc kẹt trong vòng lặp ăn, ngủ, "giải trí" giết thời gian và quay tay, t không còn đủ sự tự tin, tỉnh táo và bản lĩnh để dứt ra được hoàn toàn, t nghĩ là t hết thuốc chữa mất rồi. Nên nếu sống tiếp như thế t sẽ là thế hệ chuột túi hay hiki gì của Việt Nam thời đại mới mất và t không muốn làm gánh nặng thêm nữa. T không phải là loser, t đúng hơn là một con súc vật nuôi nhốt vì con game của kiếp người t chưa có từng cố chơi, chính vì thế hôm nay, t sẽ đăng xuất.
T biết cuộc sống này luôn là những vấn đề, không quan trọng nó đến thế nào, quan trọng là cách ta đối mặt với nó, nhưng buồn là t chắc không được nữa rồi. Thật tiếc vì đã sống không bản lĩnh. 01/10/2022

phoenix3e1cbad389d5297c.jpg
địt mẹ cái vòng xoáy vô công rồi nghề xong chán nản lại đi quay tay/chơi game/chơi đồ nó nhiều vãi Lồn. Mày xóc lọ vói chơi game hết mẹ năng lượng r còn muốn làm cặc gì nữa đâu ngu vl
 
xách dái dậy ra ngoài lao động đến chết là mệt lả đéo muốn nghĩ ngợi nữa nhé, do mày rảnh quá đấy
 
nên tập thể dục trong vòng nữa năm đi rồi bắt đầu từ những việc nhỏ trước, tiếp xúc bạn bè trc rồi giao tiếp quen rồi làm việc linh tinh, chạy grab hay shiper gì cũng đc. khi đã quen rồi hay đổi mới buôn bán kinh doanh
 
Cảm ơn mấy tml xammer nhé, thực ra t muốn được chửi nhiều hơn. T đang lo âu nhiều lắm, nhất là cái Tết sắp cận kề, t thực sự tệ nhưng t không muốn tệ thêm nữa, hôm nay thứ phải chết là con người cũ của t, những gì t nói ra hôm nay là để giải bày, tất cả đều là sự thật và nó thật thoải mái, t chấp nhận nó, t không muốn phông bạt hay trốn tránh t một thằng bất tài nữa. T đang ra kế hoạch cho 3 tháng cuối năm rồi, t sẽ không suy nghĩ bất cứ thứ gì khác, t sẽ chỉ làm làm và làm những điều hiện tại t cho là đúng, có lộ trình, tập trung những hành động thúc đẩy mục tiêu chính. Giai đoạn này là giai đoạn hồi phục nên t rất sợ nên để làm được điều này t phải bỏ nhiều thứ trong 3 tháng tới, trong đó có World Cup và xamvn (do t chưa có bản lĩnh làm chủ bản thân). Một lần nữa cảm ơn các xammer đã quan tâm. Love
 
nên tập thể dục trong vòng nữa năm đi rồi bắt đầu từ những việc nhỏ trước, tiếp xúc bạn bè trc rồi giao tiếp quen rồi làm việc linh tinh, chạy grab hay shiper gì cũng đc. khi đã quen rồi hay đổi mới buôn bán kinh doanh
Bạn bè t toàn đứa giỏi thôi, cấp 3 có mình t là học lực trung bình, t là thằng cùi nhất lớp rồi, tụi nó cũng ra trường gần hết rồi, có đứa cưới rồi, trước giờ t tự ti nên ít giao lưu, không biết tái hợp với tụi nó sao dù giờ thực sự t rất muốn nhưng rất ngại. T sẽ cố gắng ra ngoài trải nghiệm ăn uống, đi chơi, giao lưu chứ trước giờ toàn đặt đồ ăn về, hoặc đồ bách hóa về tự nấu. Giờ muốn làm giàu bằng trí óc hơn dù trước đó t rất muốn chạy xocc nhưng hèn nhát không dám đăng ký.
 
Bạn bè t toàn đứa giỏi thôi, cấp 3 có mình t là học lực trung bình, t là thằng cùi nhất lớp rồi, tụi nó cũng ra trường gần hết rồi, có đứa cưới rồi, trước giờ t tự ti nên ít giao lưu, không biết tái hợp với tụi nó sao dù giờ thực sự t rất muốn nhưng rất ngại. T sẽ cố gắng ra ngoài trải nghiệm ăn uống, đi chơi, giao lưu chứ trước giờ toàn đặt đồ ăn về, hoặc đồ bách hóa về tự nấu. Giờ muốn làm giàu bằng trí óc hơn dù trước đó t rất muốn chạy xocc nhưng hèn nhát không dám đăng ký.
đừng nghĩ tới làm giàu, bạn bè k thiếu, bè cũng đc chỉ cần đi chơi vui là đc k cần giao du thân mật nhiều. thời gian còn nhiều
 

Có thể bạn quan tâm

Top