Đù mé. Ông nội, ông ngoại, bác, bố, chú tao đều đi lính. Trong đó ông nội ông ngoại thì tham gia chống pháp. Các ông tao kể đã đéo có lương, lại còn mang sắn, khoai, cơm cho bộ đội. Nói chung là đói. Sau này ông nội làm cán bộ xã. Ông ngoại là lính lái xe. Về già thì cũng đều có lương hưu. Ông ngoại thì hưu đại úy, ông nội hưu phó chủ tịch xã. Con cháu ko phải nuôi, chết nhà nước chôn. Thời bác, bố và chú tao thì là bộ đội chính quy, không đói nhưng thấy bảo chế độ chỉ đủ ăn. Lúc nào cũng mong hết chiến tranh để về làm kinh tế. Có mỗi ông bác thì làm lái xe bên tc 2. Giờ về hưu lương thiếu tá. Bố tao đi 15 năm. Hết vào nam, sang Lào, lên Hà Giang. Giờ cũng có lương chế độ. Còn mấy ông chú thì đi ít hơn. 3 năm thì về. Thời đó đánh nhau vì đam mê. Lương lậu quy ra vải vóc, đường sữa.