Nghệ sĩ. Chính phủ. Nhất bên trọng nhất bên khinh. Công bằng

newboi

Đàn iem Duy Mạnh
có lẽ tao bị ám ảnh bởi tính công bằng.
có bốn đứa con. Trước mặt chúng nó luôn cố gắng thể hiện ra là mình không thiên vị đứa nào. Vì sợ ảnh hưởng đến tâm lý chúng nó, hoặc làm cho đứa được ưu đãi trở nên tự cao kiêu ngạo hoặc ỷ lại, hoặc làm đứa không được ưu đãi trở nên thiệt thòi, mặc cảm, không phát huy được khả năng.
Về cơ bản mọi sự thiên lệch khi đối xử với chúng nó tao đều cố gắng tránh. Nhất định không được thiên vị, chỉ hỗ trợ khi chúng đã chứng tỏ được khả năng. Nếu phạt đứa này về một tội thì không được phân biệt đối xử.
Cho nên :vozvn (23): giờ giả định, tiền thuế là tiền đóng góp của người dân của một đất nước. Trước khi có luật pháp (áp dụng bởi họng súng) thì trước tiên thuế là khoản quyên góp tự nguyện mà công dân thấy cần thiết, một quỹ để xây dựng nên những công trình (ví dụ Vạn Lý Trường Thành) làm ngoại bang trầm trồ, che giấu đi nỗi tự ti thầm kín của bọn chim ngắn.
Từ tiền thuế, đất nước có được ngân sách nhà nước. Nhà nước nào cũng thế, từ khi ra đời là nghĩ ngay đến tiền hoạt động.

Ok chuyện nghệ sĩ quyên góp tiền, dùng không đúng mục đích. Bị chửi.
Nhưng mà nhìn ngược sang cái quỹ mà chính quyền quản lý :vozvn (23):có mà chỉ dám chửi đổng.

để công bằng, hoặc là phải chửi đảng c+ng sản nằm quyền chi ngân sách láo. Thậm chí vay mượn tùm lum, gánh nặng trả nợ ngân sách lên thế hệ tương lai. Hoặc là ngậm bồ hòn làm ngọt với các đồng chí nghệ sĩ. Cầm tiền rồi chi nhầm nhọt chút có gì mà căng thẳng.
nói cho cùng 14 tỷ bằng cái móng tay :vozvn (23): sá gì với

kết luận: Như cặc.
 
nghệ sĩ bị chửi bởi vì chúng nó là những thằng hề. còn chánh quyền có súng, có thanh gươm, mày láo nháo là mày sẽ đối mặt với thanh gươm.
 
quyên góp tiền cho nghệ sĩ , có phốt thì còn chửi còn đòi được
quyên góp cho nhà nước.... à mà thôi...
 

Có thể bạn quan tâm

Top