Trình Ca
Đa Nhân Cách
🌸NGHÈO KHÔNG TRÁCH CHA, KHỔ KHÔNG TRÁCH MẸ.
Hồi nhỏ, có lẽ nhiều người từng trách bố mẹ một lần.
“Sao nhà mình không có ô tô?”
“Sao bạn ấy được mua cái này mà con không có?”
“Sao nhà mình không giàu như nhà người ta?”
Lúc đó mình đâu biết bố mẹ kiếm tiền vất vả thế nào.
Chỉ biết thấy bạn có đôi giày mới thì mình cũng thích.
Thấy bạn được mẹ đưa đến trường bằng ô tô thì cũng ước.
Đến lúc trường thông báo đóng tiền, bố mẹ lại ngồi tính xem tháng này còn đủ tiền không.
Có những thứ trẻ con nhìn thấy là:
“Bố mẹ không cho mình.”
Nhưng lớn lên mới hiểu.
Rất nhiều khi là “bố mẹ không có để cho mình”.
Có những gia đình, bố đi làm từ sáng sớm đến tối muộn. Mẹ ở nhà vừa lo cơm nước, vừa tranh thủ làm thêm.
Cuối tháng nhận được tiền, việc đầu tiên không phải mua cho mình thứ gì.
Là tiền điện.
Tiền học.
Tiền ăn.
Tiền thuốc.
Rồi còn đủ thứ không tên.
Ngày bé đâu hiểu những chuyện đó.
Chỉ thấy nhà người ta có thì mình cũng muốn có.
Có đứa đến họp phụ huynh còn mong bố mẹ đừng đến.
Không phải vì không thương bố mẹ.
Mà vì sợ bạn bè nhìn thấy bố mình đi chiếc xe cũ, mặc bộ quần áo đã bạc màu.
Có đứa bố mẹ mua cho đôi giày mới đã vui cả tuần.
Có đứa Tết được bố mẹ cho vài trăm nghìn cũng thấy mình giàu lắm.
Nhưng cũng có những đứa trẻ lớn lên trong hoàn cảnh ấy rồi bắt đầu tự ti.
Ít nói hơn. Ngại đưa bạn về nhà.
Ngại kể bố mẹ làm nghề gì.
Rồi đôi khi còn nghĩ:
“Giá mà bố mẹ mình giỏi hơn.”
“Giá mà nhà mình giàu hơn.”
“Giá mà mình được sinh ra trong một gia đình khác.”
Những suy nghĩ ấy không phải hiếm.
Nhưng đến khi lớn lên, tự mình đi làm rồi mới hiểu một chuyện rất đơn giản:
Kiếm tiền khó hơn mình tưởng rất nhiều.
Có tháng lương vừa nhận đã hết.
Tiền nhà, tiền điện, tiền ăn, tiền học của con.
Có lúc bản thân muốn mua một món đồ vài trăm nghìn còn phải suy nghĩ.
Lúc ấy mới nhớ đến bố mẹ ngày xưa.
Nhớ những lần bố đi làm về người đầy mồ hôi.
Nhớ mẹ có món ngon cũng thường gắp cho con trước.
Nhớ những lần mình đòi mua thứ gì đó, bố mẹ bảo:
“Để tháng sau nhé.”
Ngày nhỏ nghe câu ấy chỉ thấy buồn.
Lớn rồi mới hiểu, có khi “tháng sau” cũng là lúc bố mẹ phải cố thêm một chút mới mua nổi.
Có một câu rất đau:
Cha mẹ không cho mình được tất cả những gì mình muốn, không có nghĩa là họ không thương mình.
Có khi họ đã cho mình gần như tất cả những gì họ có.
Chỉ là thứ họ có không nhiều.
Cha mẹ của chúng ta cũng từng là những người trẻ.
Họ cũng từng có ước mơ. Chỉ là họ lớn lên trong một thời khác.
Không có nhiều thông tin như bây giờ.
Không có nhiều cơ hội như bây giờ.
Nhiều người cả đời chỉ biết đi làm, tiết kiệm từng đồng và cố nuôi con lớn.
Họ có thể không biết cách đầu tư. Không biết kinh doanh.
Không biết dạy con theo những phương pháp hiện đại.
Nhưng họ biết một điều: Con mình phải được ăn no.
Phải được đi học. Phải có cuộc sống tốt hơn mình.
Đến một ngày trưởng thành, có lẽ chúng ta sẽ không còn trách bố mẹ vì những thứ ngày xưa mình từng thiếu nữa.
Không phải vì quá khứ tự nhiên trở nên tốt đẹp.
Mà vì cuối cùng cũng hiểu được hoàn cảnh của họ.
Nghèo không trách cha. Khổ không trách mẹ.
Không phải vì cha mẹ lúc nào cũng đúng.
Mà vì sau cùng, họ cũng chỉ đang cố gắng sống bằng những gì họ biết và những gì họ có.
Gia đình nghèo không phải lỗi của một đứa trẻ.
Nhưng khi đã lớn, cứ mãi trách bố mẹ nghèo cũng chẳng giúp cuộc sống khá lên.
Mình không chọn được nơi mình sinh ra.
Không chọn được bố mẹ.
Không chọn được điểm bắt đầu.
Nhưng có thể chọn mình sẽ sống thế nào từ đó.
Có thể hôm nay vẫn chưa giàu. Vẫn phải đi chiếc xe cũ.
Vẫn phải tính từng khoản tiền.
Không sao cả.
Miễn là mình đừng bỏ cuộc.
Đừng để những gì bố mẹ không có trở thành lý do khiến mình cũng không cố gắng.
Bố mẹ đã cố gắng bằng những gì họ có.
Còn cuộc đời sau này của mình, mình tự viết tiếp.
Cảm ơn bạn đã đọc đến cuối cùng!🌸