Hay nhậu mày ạ. Uống rượu. Xong rồi là quay qua đánh đập con cái.
thấy 1 cái gì ko vừa ý là đánh, chửi. gần như ngày nào tao đi học cũng có vết sẹo/máu khô trên mặt.
Kiểu bị tát rồi móng tay cào mặt ấy. Mà đó là nhẹ rồi, nặng hơn thì cởi quần áo lôi ra giữa nhà, dùng chân đạp lên mặt.
Có lần tao đang rửa chén thì chửi rồi dùng chân vẫn đang đi giày đạp ấn đầu tao xuống sàn.
Đánh đòn chỉ là 1 phần.
Tiếp theo là mắng nhiếc. Ví dụ như nhắc tới ngày xưa muốn phá thai này nọ lúc mang bầu tao các kiểu, hồi đó là tao học cấp 3.
Đó chỉ là 1 phần rất nhỏ thôi, rất nhỏ. Tao lười kể vì có kể cũng đéo hết.
bữa tao với ông anh tao mới trói ông già tao lại

cột vô ghế luôn. Cái tật đéo bỏ, nhậu về cà chớn là tao trói luôn.
dm cái tật nhậu về dao búa. THủ đồ chơi đòi chơi người trong nhà, riết quen thói. Ra ngoài ăn nhậu thì bị chúng quánh ôm đầu máu về.
nhậu từ hồi 18t, nay đã gần 70t, còn láo. Tánh tao nóng như lửa, xưa bị ổng bạo hành, vác rựa, xà cốc chém, tao chạy trốn ngoài bụi mà ổng còn phang theo, vù vù.
đang ngủ trong mùng, dm cầm cái loại xà cốc lưỡi cong, loại thứ như hình, xả vô mùng, rách mùng, tao tung mùng, bay ra cửa sổ chay, thì ổng phang ra cái vù. Dm hên có bụi chuối, trốn kịp, ko thấy mẹ.
Lúc tao học lớp 10, bà già tao bị bể nợ, trốn nợ, nên tao sống vối ổng.
Sáng mở con mắt ra là nói đi chợ, mua đồ ăn, nhà có tiền nhiều đéo đâu, nhưng ổng đéo biết lo. Sáng đi nhậu, 11h trưa mới về, say xỉn, xách bọc da đầu heo, lông lá, quăng cái bịch dưới đất, kiu tao làm đồ ăn đi, rồi đi học, trong khi 11h, tao chuẩn bị đi học rồi, nấu nồi cơm xong, dm tao ăn cục cơm không với đường cát để đi học. Coi có ai như ổng?
tới năm tao học lớp 11, tao đi học sáng phải ăn cục cơm nguội cầm tay, chạy rớt cơm cùng đường, nghỉ hè, còn phải đi ôm lúa mướn, để kiếm tiền mua đồ ăn, mua thuốc hút cho ổng hút, tao buồn nên hút thuốc sớm luôn, sẵn cho ổng hút ké. Còn ổng thì đéo biết cc gì, mặt dày vl, chỉ biết ăn nhậu, với có gì là lên mua thiếu, chứ đéo chịu đi làm, để kiếm tiền. Còn có 2 hòn dái, bày đặt sĩ diện, trong khi anh em ổng, trúng số độc đắc, nó đéo cho ổng dc 100k bỏ túi nữa. Thời đó trúng độc đắc 125tr 1 tờ, 2 thằng em ổng trúng, đéo thằng nào cho ổng dc 10k uống cafe.
ngay cả tao, cháu ruột, khổ chết mẹ, nó trúng số đéo giúp. Thử đặt vị trí tụi bây làm ăn được, anh em ruột tụi bây khổ, cháu nó đi học ko có tiền, ko lẽ tụi bây ko cho dc 10k 20k đi học, coi dòng họ khốn nạn không chứ?
còn thằng anh cả, thằng mà đòi quánh ông anh tao, ở dưới chút đọc sẽ thấy. Thằng đó thì nhu nhược, vợ nó cho bà già tao vay, chứ cho mượn đéo đâu, ăn lãi đã... xong bà già bể nợ nó còn ra đòi dắt bò nhà tao trừ nợ.
Đéo phải mình ỷ mình có sức, hay mạnh khỏe hơn ổng mà mình ăn hiếp ổng.
dm làm cha mà đéo biết dạy con, hở ra động tay động chân, chẳng qua nó yếu thế nó nhịn, chứ trong lòng nó rất câm phẫn.
xưa ổng quánh bà già tao, mà lúc đó tao mới 4 5t, còn ông anh bà chị thì 13 14t. Quánh bà già chạy sảng, y như điên, nói bậy bạ ko.
đàn ông đéo có suy nghĩ, nên giờ tao đéo có ưa ông già tao cho lắm.
mày nói ra tao biết, cái kiểu của mấy tay đó.
dm gặp mày hiền, chứ gặp tao là tao trói vô ghế đá tao liệng xuống hầm luôn.
bữa ông anh tao mới thọi cho ổng 1 nháy, chảy máu mỏ. Vì cái tật thách thức xạo
Lồn.
xong ổng điện anh em ổng xuống, dm tưởng sao, cái gì cũng có lý do, ông kia còn bênh, xơn xơn vô đòi quánh ông anh tao mới vl. Tao thì ko có nhà.
ông anh mới kiu ổng đi về đi, ông khác thì bênh ông anh tao nói là: "cái gì cũng có lý do". Chứ nó đâu có điên mà quánh ổng.
còn ổng thì ông chú chửi: "dm ông sống ông báo người khác, ông chết người ta còn khỏe".
nói chung ăn nhậu, chỉ có nhà tan cửa nát.
dm nhắc tới ông già ăn nhậu, tao thù ông già tao hơn gì.
vừa vô ơn, đéo biết lo cho con cái, mình lo lại cho còn vô ơn, nói cái giọng mất dạy vl... nghĩ mà nó tức. Bỏ thì đéo bỏ dc.