Như chúng mày thấy đấy, xã hội Việt Nam ngày càng rác. Những thành phần ăn tàn, phá hại làm ghánh nặng cho xã hội càng nhiều.
Qua đại dịch, để ý thấy rằng, người đòi về quê toàn bộ là những người yếu kém nhất. Họ là những người thụ động, kém cỏi, luôn dựa dẫm vào thứ gì đó để sống. Nếu không được họ đổ thừa cho một cái gì đó để che lấp. Có rất nhiều người làm phụ hồ, ve chai, bán vé số,.. nhưng họ vẫn sống qua 3 tháng dịch bình thường và đủ tiền sống phè phỡn đến hết năm. Vì vậy, đừng đổ thừa là do họ làm những công việc đó mới bị ảnh hưởng dịch.
Người đòi về quê chính là những người vô dụng, là vết cháy khét trên một miếng thịt nướng thơm ngon. Tóm lại, họ vô dụng, là ghánh nặng của xã hội. Dù cho cứu họ qua mùa dịch, thì bình thường họ vẫn nghèo đói như vậy thôi.
Qua đại dịch, để ý thấy rằng, người đòi về quê toàn bộ là những người yếu kém nhất. Họ là những người thụ động, kém cỏi, luôn dựa dẫm vào thứ gì đó để sống. Nếu không được họ đổ thừa cho một cái gì đó để che lấp. Có rất nhiều người làm phụ hồ, ve chai, bán vé số,.. nhưng họ vẫn sống qua 3 tháng dịch bình thường và đủ tiền sống phè phỡn đến hết năm. Vì vậy, đừng đổ thừa là do họ làm những công việc đó mới bị ảnh hưởng dịch.
Người đòi về quê chính là những người vô dụng, là vết cháy khét trên một miếng thịt nướng thơm ngon. Tóm lại, họ vô dụng, là ghánh nặng của xã hội. Dù cho cứu họ qua mùa dịch, thì bình thường họ vẫn nghèo đói như vậy thôi.
)
