Người châu Á ghét người da đen nhưng đâu có dám phản kháng như người da đen phản kháng người da trắng.

Tao thấy nhiều thằng Việt Nam giờ ghét bọn da đen chủ yếu vì cặc bọn da đen quá to nên cay cú thôi
 
Ah uh, phát mình ra giấy, la bàn, thuốc súng, in ấn của bọn khựa! Cuối cùng thì sao! Đông á bệnh phu còn gì! Phong kiến Vn sao chép gân như y nguyên các bộ luật của khựa! Số phận khác đ j nhau! Thành thuộ địa hết! Dân ngu cu đen sống khốn khổ ko ngóc đâu lên được! Hành thành tính cách nhu mỳ, nhu nhược hèn hạ. Ko từ thằng khổng, từ nho giáo hủ bại mà ra thì do cái máu lol j thế!?
Mày lý luận như cứt, cái việc sau này thế nào lại là 1 chuyện khác, còn trong quá khứ lại là chuyện khác. Mày nên hiểu có những phát minh nó mang tính bước ngoặt, tiền đề cho những phát minh khác. Tao nói ví dụ như văn tự, nếu không có người phát minh ra chữ viết thì sao? Thì những kinh nghiệm sống không được lưu truyền hoặc không được lưu truyền đầy đủ (cái kinh Phật là ví dụ). Đặt câu hỏi là nếu người Tàu không phát minh ra giấy thì ghi vào đâu? Chẳng lẽ suốt ngày tạc vào vách đá hoặc truyền miệng? Mỗi dân tộc trên thế giới này họ đều đáng trân quý, tao ghét + Sản nhưng không có nghĩa tao ghét toàn bộ lịch sử Tàu. Đừng có cố đánh đồng người Tàu thời + Sản với người Tàu thời xưa, Nho giáo hiện nay vẫn phát triển ầm ầm trong xã hội Nhật Bản mà tao có thấy ai chửi Nhật Bản là giẻ rách đâu hả thằng ngu học?
 
Mày lý luận như cứt, cái việc sau này thế nào lại là 1 chuyện khác, còn trong quá khứ lại là chuyện khác. Mày nên hiểu có những phát minh nó mang tính bước ngoặt, tiền đề cho những phát minh khác. Tao nói ví dụ như văn tự, nếu không có người phát minh ra chữ viết thì sao? Thì những kinh nghiệm sống không được lưu truyền hoặc không được lưu truyền đầy đủ (cái kinh Phật là ví dụ). Đặt câu hỏi là nếu người Tàu không phát minh ra giấy thì ghi vào đâu? Chẳng lẽ suốt ngày tạc vào vách đá hoặc truyền miệng? Mỗi dân tộc trên thế giới này họ đều đáng trân quý, tao ghét + Sản nhưng không có nghĩa tao ghét toàn bộ lịch sử Tàu. Đừng có cố đánh đồng người Tàu thời + Sản với người Tàu thời xưa, Nho giáo hiện nay vẫn phát triển ầm ầm trong xã hội Nhật Bản mà tao có thấy ai chửi Nhật Bản là giẻ rách đâu hả thằng ngu học?
Nho giáo nào phát triền ầm ầm thế hả thằng xúc vật ! Mày mù chữ ah mà bảo ko ai chửi Nhật là rẻ rách!? đã ở Nhật chưa con xúc vật! cái đit con đĩ mẹ nhà mày lắm nữa! ngu lại còn thích ra vẻ ta đây khách quan! Nó ko phát minh ra giấy thì khắc vào lol con mẹ mày nhé!
 
Nho giáo nào phát triền ầm ầm thế hả thằng xúc vật ! Mày mù chữ ah mà bảo ko ai chửi Nhật là rẻ rách!? đã ở Nhật chưa con xúc vật! cái đit con đĩ mẹ nhà mày lắm nữa! ngu lại còn thích ra vẻ ta đây khách quan! Nó ko phát minh ra giấy thì khắc vào lol con mẹ mày nhé!
Đây là chia sẻ từ 1 ông du học sinh từ Nhật về, mời con chó đọc:

Có bạn vào hỏi mua sách và nhân tiện nói chuyện chút về Nhật Bản. Ngẫm ra Nhật Bản là đất nước rất kì lạ. Ví dụ như Nho giáo ở Nhật chẳng hạn.

Ở Việt Nam trong suốt hơn nghìn năm Nho giáo được học và tôn sùng như sản phẩm của thánh hiền còn ở Nhật nó được tiếp cận như học thuyết nên có vô vàn trường phái, cách giải thích khác nhau.

Việt Nam khoa cử sống cực dai và cực mạnh. Đầu thế kỉ XX nó mới chết.

Ở Nhật thì không có khoa cử. Viết một vài bài văn, bài thơ, làm được vài câu đối hay ho rất khó có thể làm quan hay thành tướng lĩnh ở Nhật. Muốn làm quan ở Nhật hoặc là phải là quý tộc hoặc là phải võ nghệ, binh pháp siêu quần hoặc ít ra cũng phải là dòng dõi thân hào có thế lực. Khua môi múa mép ăn kiếm liền!

Nhưng thú vị không dừng lại ở đó.

Thú vị nữa là sau khi nắm quyền xong, thiên hoàng Minh Trị và các hoàng đế sau đã lợi dụng các giá trị quan của Nho giáo khá tinh vi và hiệu quả để tạo ra con người “trung quân ái quốc”. Đỉnh cao là Nho giáo trở thành công cụ của chủ nghĩa phát xít (người Nhật hay gọi là quân phiệt).

Sau 1945, Nho giáo trở thành nhạy cảm nên môn Tu thân bị cấm vĩnh viễn, giáo dục đạo đức như là môn học trong trường học bị phế bỏ. Khi chiến tranh Triều Tiên bùng nổ (1950), thế lực cựu hữu phục hoạt giáo dục đạo đức trong trường hoc và vấp phải sự chống đối dữ dội. Trận chiến này kéo dài đến tận nay với nhiều thay đổi vi tế dẫn đến năm 2017 bộ giáo dục Nhật đưa được môn Đạo đức chính thức vào trường với tên gọi “Môn giáo khoa đặc biệt”.

Tuy nhiên, thú vị nhất là sau khi Nhật Bản giàu có lên với các tập đoàn xuyên quốc gia thì những ông chủ tập đoàn này, những người có ảnh hưởng lớn trong và ngoài nước lại là những người rất đánh giá cao những giá trị-quy phạm của Nho giáo.

Người sáng lập Panasonic, Kyocera và vô số doanh nhân tên tuổi khác đều bày tỏ sự ngưỡng mộ đối với “Luận ngữ”. Họ viết sách giải thích “Luận ngữ” và cho rằng những cuốn sách như vậy đã giúp họ thành công trong kinh doanh.

Họ cũng bày tỏ sự kính trọng rất đặc biệt với những nhân vật lịch sử như Saigo Takamori-nhân vật tập trung tinh hóa văn hóa phương Đông, người chịu ảnh hưởng lớn của Vương Dương Minh.

Có cái gì đó rất tự tin trong tư thế của họ. Nó gợi nhắc đến tư thế của người võ sĩ trước đối thủ: “Này! Lại đây đi!” (Oi, Koi!).

Sẽ rất gợi và thú vị khi ta so sánh với tư thế của người Nho sĩ-ông đồ của ta trước đối thủ Tàu, Tây! Hoặc là khúm núm hoặc là ném gạch cật lực mà chưa cần biết đối thủ là người thế nào.

Điều đáng tiếc nhất của tôi là trong suốt nhiều năm học ở Nhật chưa một lần được tới Kagoshima và Nagasaki để xem ảnh hưởng của Saigo Takamori cũng như dấu vết mà các chí sĩ thời Mạc mạt còn để lại.

Có một chuyện đọc lâu tôi quên nguồn thế này. Một học giả Hán học nổi tiếng của Nhật khi dạy học có đặt ra câu hỏi cho học trò: “Nếu bây giờ Khổng tử làm tiên phong dẫn đại binh từ Trung Quốc qua đây đánh Nhật Bản thì ta sẽ phải làm sao?”. Các học trò suy nghĩ giây lát rồi nhất loạt nói rằng: “Thì chúng ta sẽ cưỡi ngựa, cầm gươm mà ra trận vì làm như vậy mới xứng đáng là học trò của Khổng Tử”.

Có lẽ câu chuyện này thể hiện khá rõ tư thế-tâm thế của các học giả Nhật và giới võ sĩ. Ở Việt Nam có lẽ chưa từng có ông thầy nào học Nho dám đặt ra câu hỏi như thế đối với học trò thậm chí là cả trong ý nghĩ!
 
địt mẹ mấy thằng da đen,da trắng mà kiếm chuyện với tao thử đi,t đi mách công an ngay và luôn
 
Nho giáo nào phát triền ầm ầm thế hả thằng xúc vật ! Mày mù chữ ah mà bảo ko ai chửi Nhật là rẻ rách!? đã ở Nhật chưa con xúc vật! cái đit con đĩ mẹ nhà mày lắm nữa! ngu lại còn thích ra vẻ ta đây khách quan! Nó ko phát minh ra giấy thì khắc vào lol con mẹ mày nhé!
Thêm 1 chia sẻ nữa của đồng tác giả, mà tao tin ông này rõ ràng là uy tín hơn cái mặt Lồn của mày rồi:

Nằm trong những nước chịu ảnh hưởng của văn hóa Á Đông, Nhật Bản là một quốc gia tương đối đặc biệt. Mặc dù người Nhật có những góc tối về vấn nạn khiêu dâm và sự mất định hướng của giới trẻ, nhưng nói riêng về khía cạnh gìn giữ văn hóa truyền thống, Nhật Bản đã tạo nên một bản sắc văn hóa “Tân Nho gia” đáng ngưỡng mộ trên lĩnh vực nữ quyền.

Báo cáo chênh lệch bình đẳng giới toàn cầu năm 2012 do Diễn đàn Kinh tế Thế giới (WEF) công bố tháng 11/2012 đặt Nhật Bản ở vị trí 101 trong số 135 quốc gia. Thế giới thường cho rằng nữ quyền ở Nhật Bản luôn “đáng buồn”. Kết luận đó là dựa vào những con số thống kê như: số lượng phụ nữ bỏ việc sau khi sinh con; số lượng phụ nữ chiếm ghế trong Quốc hội; số lượng phụ nữ có thu nhập thấp hơn nam giới; thời gian một ông bố Nhật bỏ ra để chăm con; v.v. Nhưng có một điều mà người ta không thể hiểu được và không thay đổi được đó là: Phụ nữ Nhật Bản lựa chọn cuộc sống như vậy.

Cứ 3 người phụ nữ Nhật Bản thì có 1 người muốn làm bà nội trợ. Đây là thông tin từ một khảo sát của chính phủ Nhật được Japan Today nêu lên hồi năm 2013. Thông qua ý kiến của hơn 3.000 phụ nữ chưa lập gia đình, độ tuổi từ 15 đến 39, người ta nhận thấy 34% trong số này không muốn đi làm sau khi đã lập gia đình. Cuộc khảo sát do Bộ Y tế Lao động và Phúc lợi Nhật Bản cũng cho thấy tỉ lệ phụ nữ không muốn làm bà nội trợ chỉ nhỉnh hơn một chút, vào khoảng 38%. 28% số phụ nữ còn lại thì sao? Đó là những người không chắc là mình nên lựa chọn như thế nào. Cần phải nói rằng, phụ nữ Nhật Bản cũng như nam giới đều được hưởng một nền giáo dục tiên tiến, đáp ứng cho nhu cầu nguồn nhân lực của đất nước. Vậy điều gì đã làm cho người phụ nữ Nhật tự nguyện lựa chọn trở thành người “giấu mặt” sau bốn bức tường gia đình, thay vì có thể ra ngoài xã hội cáng đáng một công việc với mức thu nhập tốt hơn?

Tại sao phụ nữ Nhật Bản lại lựa chọn cuộc sống như vậy?

Bên cạnh tinh thần võ sĩ đạo, tư tưởng Nho giáo cũng có ảnh hưởng sâu sắc đến văn hóa Nhật Bản. Ở xứ sở hoa anh đào này, nói chung, cuộc sống hôn nhân có sự phân chia hết sức rõ ràng: người chồng tập trung vào công việc, dành nhiều thời gian với các đồng nghiệp trong mối quan hệ xã hội không có sự tham gia của vợ; người vợ tập trung vào gia đình, con cái và hàng xóm. Ở nhà, người vợ thường chịu trách nhiệm hoàn toàn về việc chi tiêu của gia đình và luôn quyết định về những việc liên quan đến con cái. Theo tờ Japan Times thống kê năm 2011, chỉ có khoảng 30% các cặp vợ chồng tại Nhật Bản mà cả hai người cùng kiểm soát tài chính, và chỉ có khoảng 20% gia đình mà người chồng sẽ lo giữ tiền. 50% các gia đình còn lại trao toàn quyền kiểm soát chi tiêu cho người vợ. Tất cả đều dựa trên sự thỏa thuận giữa hai vợ chồng.

Cần phải khẳng định rằng ở Nhật, nội trợ là một nghề. Hàng tháng chính phủ tự trích lương của chồng đóng thuế cho vợ. Do đó, người phụ nữ ở nhà làm nội trợ nhưng vẫn được hưởng các chế độ y như một người đi làm. Về già, người phụ nữ vẫn hưởng đầy đủ lương hưu. Độc đáo hơn nữa là nhiều công ty Nhật áp dụng chính sách, lương của chồng sẽ vào thẳng tài khoản của vợ. Sau đó, những người vợ sẽ chỉ trích ra một khoản làm “okozukai“ hay tiền tiêu vặt cho các ông chồng. Dù phải xoay sở với khoản tiền ít ỏi mà vợ đưa, đa phần các ông chồng vẫn vui vẻ và cảm thấy thoải mái. Với họ, bổn phận của cánh đàn ông là trở thành trụ cột trong gia đình và chăm sóc vợ con. Nếu những người vợ không kiểm soát tiền nong chặt chẽ, họ sẽ tiêu xài hoang phí cho các khoản vô bổ và chẳng để ra được đồng nào.

Xã hội Nhật công nhận việc nội trợ vất vả và đòi hỏi kỹ năng, kiến thức như bất kỳ nghề nghiệp nào. Có thể nói rằng, nền kinh tế Nhật Bản không thể tự nhiên mà nằm trong những nước đứng đầu thế giới. Trong sự hùng cường đó có những cống hiến tận tụy âm thầm của hàng triệu bà nội trợ, mỗi ngày chăm chút cho chồng con từng nếp áo, chén cơm. Vai trò của người phụ nữ trong gia đình Nhật Bản vì thế luôn được đề cao, tôn trọng.

Kỳ thực chúng ta có thể lý giải đơn giản bản sắc nữ quyền Nhật Bản này thông qua một vài câu hỏi:

Nếu bạn được tạo điều kiện để làm tròn thiên chức của người phụ nữ, bạn có hạnh phúc không?
Nếu chồng làm đúng thiên chức của người đàn ông, trở thành trụ cột gia đình lo cho vợ con, bạn có hạnh phúc không?
Nếu bạn biết rằng nội trợ cũng là một nghề cao quý như bao nghề khác, bạn có hạnh phúc không?
Nếu bạn được đề cao và tôn trọng, bạn có hạnh phúc không?
Nếu một người phụ nữ hạnh phúc khi ở nhà làm nội trợ, thì có hợp lý không khi bạn áp đặt quan niệm về nữ quyền hiện đại lên cô ấy? Chính vì thế, nữ quyền không phải là điều được đúc kết từ những con số thống kê, không phải là những lời kêu gọi kích động phụ nữ rằng phải mạnh mẽ như nam giới, phải vùng lên đấu tranh, phải gồng gánh việc nước, phải thế này, phải thế kia…

Bản sắc nữ quyền Nhật Bản vậy là đã điểm trúng điều cốt lõi nhất trong vấn đề nữ quyền. Và nó cũng đặt ra cho chúng ta một dấu hỏi lớn: trong khi Nhật Bản chịu ảnh hưởng của Nho giáo nguyên thủy khá sâu sắc, thể hiện rõ ở việc phân công công việc gia đình, thì dường như nữ quyền ở nước này chưa bao giờ bị ảnh hưởng. Dường như người phụ nữ Nhật Bản đang nằm trong một bức tranh tích cực về văn hóa truyền thống khi tự nguyện lựa chọn ở nhà làm nội trợ và âm thầm đứng sau những người đàn ông… Và dường như họ rất tự nhiên và hạnh phúc về điều đó…

Trái ngược lại, cũng bị ảnh hưởng bởi văn hóa Á Đông, vấn đề nữ quyền tại Việt Nam, Trung Quốc và Hàn Quốc lại trở nên nổi cộm.
 
Đây là chia sẻ từ 1 ông du học sinh từ Nhật về, mời con chó đọc:

Có bạn vào hỏi mua sách và nhân tiện nói chuyện chút về Nhật Bản. Ngẫm ra Nhật Bản là đất nước rất kì lạ. Ví dụ như Nho giáo ở Nhật chẳng hạn.

Ở Việt Nam trong suốt hơn nghìn năm Nho giáo được học và tôn sùng như sản phẩm của thánh hiền còn ở Nhật nó được tiếp cận như học thuyết nên có vô vàn trường phái, cách giải thích khác nhau.

Việt Nam khoa cử sống cực dai và cực mạnh. Đầu thế kỉ XX nó mới chết.

Ở Nhật thì không có khoa cử. Viết một vài bài văn, bài thơ, làm được vài câu đối hay ho rất khó có thể làm quan hay thành tướng lĩnh ở Nhật. Muốn làm quan ở Nhật hoặc là phải là quý tộc hoặc là phải võ nghệ, binh pháp siêu quần hoặc ít ra cũng phải là dòng dõi thân hào có thế lực. Khua môi múa mép ăn kiếm liền!

Nhưng thú vị không dừng lại ở đó.

Thú vị nữa là sau khi nắm quyền xong, thiên hoàng Minh Trị và các hoàng đế sau đã lợi dụng các giá trị quan của Nho giáo khá tinh vi và hiệu quả để tạo ra con người “trung quân ái quốc”. Đỉnh cao là Nho giáo trở thành công cụ của chủ nghĩa phát xít (người Nhật hay gọi là quân phiệt).

Sau 1945, Nho giáo trở thành nhạy cảm nên môn Tu thân bị cấm vĩnh viễn, giáo dục đạo đức như là môn học trong trường học bị phế bỏ. Khi chiến tranh Triều Tiên bùng nổ (1950), thế lực cựu hữu phục hoạt giáo dục đạo đức trong trường hoc và vấp phải sự chống đối dữ dội. Trận chiến này kéo dài đến tận nay với nhiều thay đổi vi tế dẫn đến năm 2017 bộ giáo dục Nhật đưa được môn Đạo đức chính thức vào trường với tên gọi “Môn giáo khoa đặc biệt”.

Tuy nhiên, thú vị nhất là sau khi Nhật Bản giàu có lên với các tập đoàn xuyên quốc gia thì những ông chủ tập đoàn này, những người có ảnh hưởng lớn trong và ngoài nước lại là những người rất đánh giá cao những giá trị-quy phạm của Nho giáo.

Người sáng lập Panasonic, Kyocera và vô số doanh nhân tên tuổi khác đều bày tỏ sự ngưỡng mộ đối với “Luận ngữ”. Họ viết sách giải thích “Luận ngữ” và cho rằng những cuốn sách như vậy đã giúp họ thành công trong kinh doanh.

Họ cũng bày tỏ sự kính trọng rất đặc biệt với những nhân vật lịch sử như Saigo Takamori-nhân vật tập trung tinh hóa văn hóa phương Đông, người chịu ảnh hưởng lớn của Vương Dương Minh.

Có cái gì đó rất tự tin trong tư thế của họ. Nó gợi nhắc đến tư thế của người võ sĩ trước đối thủ: “Này! Lại đây đi!” (Oi, Koi!).

Sẽ rất gợi và thú vị khi ta so sánh với tư thế của người Nho sĩ-ông đồ của ta trước đối thủ Tàu, Tây! Hoặc là khúm núm hoặc là ném gạch cật lực mà chưa cần biết đối thủ là người thế nào.

Điều đáng tiếc nhất của tôi là trong suốt nhiều năm học ở Nhật chưa một lần được tới Kagoshima và Nagasaki để xem ảnh hưởng của Saigo Takamori cũng như dấu vết mà các chí sĩ thời Mạc mạt còn để lại.

Có một chuyện đọc lâu tôi quên nguồn thế này. Một học giả Hán học nổi tiếng của Nhật khi dạy học có đặt ra câu hỏi cho học trò: “Nếu bây giờ Khổng tử làm tiên phong dẫn đại binh từ Trung Quốc qua đây đánh Nhật Bản thì ta sẽ phải làm sao?”. Các học trò suy nghĩ giây lát rồi nhất loạt nói rằng: “Thì chúng ta sẽ cưỡi ngựa, cầm gươm mà ra trận vì làm như vậy mới xứng đáng là học trò của Khổng Tử”.

Có lẽ câu chuyện này thể hiện khá rõ tư thế-tâm thế của các học giả Nhật và giới võ sĩ. Ở Việt Nam có lẽ chưa từng có ông thầy nào học Nho dám đặt ra câu hỏi như thế đối với học trò thậm chí là cả trong ý nghĩ!
Cái dkm nhà mày lắm nữa! tưởng văn của mày, kinh nghiệm của mày hóa ra lại đi cop về ah? bố mày đây sống và lv gần 10 nước bao gồm cả Nhật và Mỹ đây con! con mẹ nhà mày lắm nữa! ngu thì câm con đĩ mẹ mày mõm chó vào!
 
Nho giáo nào phát triền ầm ầm thế hả thằng xúc vật ! Mày mù chữ ah mà bảo ko ai chửi Nhật là rẻ rách!? đã ở Nhật chưa con xúc vật! cái đit con đĩ mẹ nhà mày lắm nữa! ngu lại còn thích ra vẻ ta đây khách quan! Nó ko phát minh ra giấy thì khắc vào lol con mẹ mày nhé!
Tao nói chuyện rõ ràng là khách quan, chỉ có mày là cực đoan thôi. Có thể người Tàu trong quá khứ không phát minh ra giấy rồi sẽ có dân tộc khác phát minh, nhưng nó cũng làm kéo chậm lại quá trình phát triển loài người. Sao thế tranh luận không lại thì lại giở bài chửi đổng à? Mày với bọn + Sản chả khác gì nhau
 
Cái dkm nhà mày lắm nữa! tưởng văn của mày, kinh nghiệm của mày hóa ra lại đi cop về ah? bố mày đây sống và lv gần 10 nước bao gồm cả Nhật và Mỹ đây con! con mẹ nhà mày lắm nữa! ngu thì câm con đĩ mẹ mày mõm chó vào!
Mày làm việc 10 nước chắc gì đã bằng người ta ăn học ở 1 nước Nhật Bản hàng chục năm??? Cái kiểu của mày chỉ đơn giản là học lắm nghề nhưng chả nghề nào tinh thông thôi, đọc đi rồi ngẫm, bớt chửi đổng đi thằng ngu ạ
 
Cái dkm nhà mày lắm nữa! tưởng văn của mày, kinh nghiệm của mày hóa ra lại đi cop về ah? bố mày đây sống và lv gần 10 nước bao gồm cả Nhật và Mỹ đây con! con mẹ nhà mày lắm nữa! ngu thì câm con đĩ mẹ mày mõm chó vào!
Làm việc 10 nước thì sao? Mày làm việc kiếm tiền chứ đã chắc gì mày thâm nhập sâu vào xã hội của từng nước, muốn sâu thì phải sống ở đấy bét cũng phải 5 năm, chẳng lẽ giờ mày 70 tuổi rồi à?
 
Tao nói chuyện rõ ràng là khách quan, chỉ có mày là cực đoan thôi. Có thể người Tàu trong quá khứ không phát minh ra giấy rồi sẽ có dân tộc khác phát minh, nhưng nó cũng làm kéo chậm lại quá trình phát triển loài người. Sao thế tranh luận không lại thì lại giở bài chửi đổng à? Mày với bọn + Sản chả khác gì nhau
Mày cop quan điểm của thằng khác vào! bản thân mày có khi còn đéo biết tiếng Nhật, văn hóa nhật, càng chưa từng ở Nhật thì làm sao biết được bên trong nó ntn! Phát minh có lắm vào rồi để bọn tây nó đô hộ rồi chia năm sẻ 12 ah?! cái loại mày phải chửi cho đỡ ngu đi! thằng xúc vật ah!
 
Mày cop quan điểm của thằng khác vào! bản thân mày có khi còn đéo biết tiếng Nhật, văn hóa nhật, càng chưa từng ở Nhật thì làm sao biết được bên trong nó ntn! Phát minh có lắm vào rồi để bọn tây nó đô hộ rồi chia năm sẻ 12 ah?! cái loại mày phải chửi cho đỡ ngu đi! thằng xúc vật ah!
Mày càng lý luận càng cùn, thứ nhất cái việc phát minh trong quá khứ và bị đô hộ trong cận đại là 2 chuyện khác nhau. Nói như mày ngày xưa Trần Hưng Đạo đánh bại quân Mông Cổ làm con cặc gì để Pháp sau này nó lại chiếm nhà Nguyễn??? Thứ 2 mày chỉ trích tao là chỉ biết nghe chia sẻ từ thằng khác, thế tao hỏi mày nếu chia sẻ người khác là vô ích thì người ta cần phải phỏng vấn những chuyên gia, những trí thức của Việt Nam đi nước ngoài làm gì? Mày thấy không? Rõ ràng mày chưa cần đọc tao chia sẻ cái gì, mày chỉ vội vàng phán xét lời tao nói là rác rưởi, nghĩa là mày vốn dĩ chỉ muốn chửi tục chứ không hề muốn tranh luận gì
 
Mày làm việc 10 nước chắc gì đã bằng người ta ăn học ở 1 nước Nhật Bản hàng chục năm??? Cái kiểu của mày chỉ đơn giản là học lắm nghề nhưng chả nghề nào tinh thông thôi, đọc đi rồi ngẫm, bớt chửi đổng đi thằng ngu ạ
Nghề của bố là đi lại làm ăn nhiều con ah, chủ yếu bố ở Mỹ và Nhật con nhé! lắm nghề cái mả thằng bố nhà mày ah! Ngồi xó bếp thích nói chuyện thế giới ah con???
 
Nghề của bố là đi lại làm ăn nhiều con ah, chủ yếu bố ở Mỹ và Nhật con nhé! lắm nghề cái mả thằng bố nhà mày ah! Ngồi xó bếp thích nói chuyện thế giới ah con???
Đấy là mày nói thế, chứ tao làm sao xác nhận được quá trình mày đi làm ở Nhật Bản thì mày đi sâu vào xã hội người ta tới đâu? Trong khi rõ ràng ý kiến của học giả tao được đọc thì ông ý từng giảng dạy ở Nhật Bản, ông ý sống ở Nhật Bản hàng chục năm. Đương nhiên lời ông ý nói là có kiểm chứng, còn mày thì chả có tí uy tín nào, đúng không?
 
Mày càng lý luận càng cùn, thứ nhất cái việc phát minh trong quá khứ và bị đô hộ trong cận đại là 2 chuyện khác nhau. Nói như mày ngày xưa Trần Hưng Đạo đánh bại quân Mông Cổ làm con cặc gì để Pháp sau này nó lại chiếm nhà Nguyễn??? Thứ 2 mày chỉ trích tao là chỉ biết nghe chia sẻ từ thằng khác, thế tao hỏi mày nếu chia sẻ người khác là vô ích thì người ta cần phải phỏng vấn những chuyên gia, những trí thức của Việt Nam đi nước ngoài làm gì? Mày thấy không? Rõ ràng mày chưa cần đọc tao chia sẻ cái gì, mày chỉ vội vàng phán xét lời tao nói là rác rưởi, nghĩa là mày vốn dĩ chỉ muốn chửi tục chứ không hề muốn tranh luận gì
Cốt lõi tranh luận là đưa ra kinh nghiệm, trải nghiệm của chính bản thân mày với 1 vđ nào đó! còn mày lại đi cop paste vào thì thà = mày câm con mẹ nó mõm vào, hay block bố mày đi cho xong! loại xúc vật như mày còn bị chửi nhiều nữa! ngu vật lắm con ah!
 
Nghề của bố là đi lại làm ăn nhiều con ah, chủ yếu bố ở Mỹ và Nhật con nhé! lắm nghề cái mả thằng bố nhà mày ah! Ngồi xó bếp thích nói chuyện thế giới ah con???
Ngoài ra cái giọng mày nói rất ngu ở chỗ là ngồi xó bếp thích nói chuyện thế giới :)) =)) Nói như mày thằng Trương Quốc Huy nó cũng đâu có cần phải sang tận Ukraine đâu mà nó vẫn nói chuyện Ukraine hàng ngày đấy thôi. Xã hội giờ nó là xã hội mở rồi, kiến thức, thông tin lên mạng tìm là có ngay, chẳng lẽ giờ mày phải sang tận Paris mày mới được nhìn ngắm tháp eiffel???
 
Cốt lõi tranh luận là đưa ra kinh nghiệm, trải nghiệm của chính bản thân mày với 1 vđ nào đó! còn mày lại đi cop paste vào thì thà = mày câm con mẹ nó mõm vào, hay block bố mày đi cho xong! loại xúc vật như mày còn bị chửi nhiều nữa! ngu vật lắm con ah!
Mày chửi đơn giản vì mày không có trình độ phản biện thôi. Chứ không phải vì tao không đưa ra quan điểm nào :)) =)) tao chả việc gì phải block mày, tao sợ gì mày mà phải block? Chỉ có thằng sợ mới phải đi block thằng khác vì nó né tránh.
 
Cốt lõi tranh luận là đưa ra kinh nghiệm, trải nghiệm của chính bản thân mày với 1 vđ nào đó! còn mày lại đi cop paste vào thì thà = mày câm con mẹ nó mõm vào, hay block bố mày đi cho xong! loại xúc vật như mày còn bị chửi nhiều nữa! ngu vật lắm con ah!
Ngoài ra diễn đàn này là của chung, chả phải của nhà mày. Nên mày chả có quyền bắt tao im mồm hay mở mồm, sống cùng độc tài nhiều năm quá nên nhiễm bệnh độc tài rồi à?
 
Ở trong nước bản địa nếu họ chịu đựng chính quyền của họ ví dụ người Tàu chịu đựng chính quyền Tập vì họ chỉ có tay không, không có súng và tổ chức vũ lực. Cái này ok

Nhưng mà người da vàng khi ở một nước thứ 3 cũng đâu có dám phản kháng người da đen, trong khi họ bị người da đen coi thường, xem là công dân hạng chót. Những trường hợp người da vàng bị người da đen hành hung rất là phổ biến.

Tóm lại qua những điều trên dường như tao rút ra 1 điều: trong bộ gen, trong ADN của Asian Man dường như không có gen phản kháng. Ngược lại, bộ "gen nhịn nhục" thì rất chiếm ưu thế.

Tôi nói có đúng không nè hỡi anh em da vàng hạ đẳng
Để t chửi mày xem mày nói đúng ko
Con đũy mẹ mày kk
 
Tao thấy nhiều thằng Việt Nam giờ ghét bọn da đen chủ yếu vì cặc bọn da đen quá to nên cay cú thôi

01.jpg
da đen nhiều thằng ở bẩn vcl
 
Đấy là mày nói thế, chứ tao làm sao xác nhận được quá trình mày đi làm ở Nhật Bản thì mày đi sâu vào xã hội người ta tới đâu? Trong khi rõ ràng ý kiến của học giả tao được đọc thì ông ý từng giảng dạy ở Nhật Bản, ông ý sống ở Nhật Bản hàng chục năm. Đương nhiên lời ông ý nói là có kiểm chứng, còn mày thì chả có tí uy tín nào, đúng không?
H bố show thông tin bố lv ra mày có quỳ xuống liếm đít bố ko con chó?
 
Nghề của bố là đi lại làm ăn nhiều con ah, chủ yếu bố ở Mỹ và Nhật con nhé! lắm nghề cái mả thằng bố nhà mày ah! Ngồi xó bếp thích nói chuyện thế giới ah con???
Căn cứ nào nói mày đi làm việc ở Mỹ và Nhật? Mày show ra cho tao xem nào, hay là bốc phét?
 
H bố show thông tin bố lv ra mày có quỳ xuống liếm đít bố ko con chó?
Tại sao tao phải quỳ xuống liếm đít mày? Mày đi sang nước đó làm việc nó cũng chả nói lên được là mày hiểu xã hội người ta hơn được ai. Mà lý luận như mày thì chắc mày phải đi liếm đít mấy ông giáo sư gốc Việt ở Nhật rồi, vì các ông ý chắc chắn là giỏi hơn mày nếu nói riêng lĩnh vực xã hội học ở Nhật Bản :)) =)) Bởi vì mày chỉ là thằng đi kiếm tiền, còn các ông ý là làm việc, sống và giảng dạy ở trong xã hội đó.

PS: Chưa kể là cái thông tin mày đưa ra tao làm sao biết được chính xác là mày, hay là mày lấy trên mạng vớ vẩn ở đâu
 

Có thể bạn quan tâm

Top