Người chồng tài xế mắc chứng cuồng dâm, mỗi lần về nhà là bắt vợ vừa quan hệ vừa làm việc khó tưởng này

hầm bà lằng

Cái nồi có lắp
Dù chiều theo ý chồng, nhưng khi yêu, chị Mai thấy buồn, hụt hẫng và không được tôn trọng nên quyết định làm đơn ly hôn để mong anh thay đổi.
https://www.facebook.com/sharer/sha...-biet-bi-benh-20230501235700467-d1091153.html
Anh Hưng - chồng chị Trần Như Mai (28 tuổi, ở Bình Phước) là tài xế xe tải đường dài nên thường phải đi làm xa, 1-2 tuần mới về nhà một lần. Chị Mai cho biết, mỗi lần anh Hưng về là muốn vợ phải đáp ứng nhu cầu tình dục của mình, trong đó có cả các kiểu quan hệ lạ đời.

"Anh ấy bắt tôi cởi hết đồ, rồi ngồi cắt móng tay, lấy ráy tai, cạo râu cho chồng trong lúc anh ấy hành sự", chị Mai rùng mình chia sẻ.

Không những thế, anh còn muốn vợ phải đáp ứng bất cứ khi nào mình có nhu cầu tình dục.

“Tối nào anh ấy cũng muốn tôi phải “yêu”. Ban ngày, nếu chỉ có hai vợ chồng ở nhà, anh ấy cũng bắt tôi quan hệ. Lúc nào tôi mệt, không muốn thì anh bắt tôi thỏa mãn cho theo cách khác”, chị Mai kể.


Phải thân mật nhiều khiến chị Mai luôn thấy mệt mỏi, không thể tập trung làm việc được. Khi thấy chị Mai đưa đơn ly hôn với yêu cầu "nếu anh không đi khám thì vợ chồng mình đường ai nấy đi", anh Hưng mới giật mình.

Nghe lời vợ, anh đi khám thì được bác sĩ chẩn đoán mắc chứng cuồng dâm do có tiền sử sử dụng chất kích thích. Lúc này, anh Hưng mới kể, trước đây, để có thể tỉnh táo chạy xe đường dài, anh đã phải dùng một số chất kích thích. Sau khi dùng thuốc, anh tìm đến gái mại dâm và được thỏa mãn các kiểu như đã làm với vợ.

Do bệnh đang ở giai đoạn sớm, anh Hưng được uống thuốc và về nhà theo dõi. Vị bác sĩ cũng khuyên anh nên có đời sống tình dục lành mạnh, tích cực tham gia các hoạt động thể thao, xã hội, giúp vợ làm việc nhà, chăm sóc con nhỏ… để vừa rèn luyện sức khỏe vừa hạn chế nghĩ đến tình dục.

Chị Mai cũng cần thông cảm với chồng, giúp anh hình thành thói quen chăn gối lành mạnh hơn.

Theo TS.BS Nguyễn Thị Phương Mai, Viện Sức khỏe Tâm thần, Bệnh viện Bạch Mai (Hà Nội), cuồng dâm là hành vi tình dục cưỡng bức, bao hàm một mô hình dai dẳng về việc không kiểm soát được các xung động hoặc thúc giục tình dục dữ dội, dẫn đến hành vi tình dục lặp đi lặp lại.

Theo thống kê, có khoảng 31% nam giới mắc ít nhất một rối loạn tình dục.

Trong đó, chứng cuồng dâm phổ biến nhất, dao động từ 3,9-30%. Bác sĩ Phương Mai cho rằng, số liệu này vẫn chưa chính xác và chưa phản ánh đúng số người mắc.


Thực tế, vẫn còn nhiều người mắc một chứng rối loạn tình dục, trong đó có cuồng dâm nhưng còn e ngại, cho rằng hành vi tình dục của mình không phải bệnh nên không đi khám.


Cuồng dâm là bệnh, không phải bị suy đồi đạo đức

Dấu hiệu của người mắc chứng cuồng dâm thường là:

+ Hành vi tình dục lặp đi, lặp lại và trở thành trọng tâm trong cuộc sống khiến người bệnh bỏ bê sức khỏe hay các sở thích, hoạt động trách nhiệm khác.

+ Có nhiều nỗ lực để kiểm soát hoặc giảm đáng kể hành vi tình dục lặp đi lặp lại nhưng không thành công.

+ Tình dục là tâm điểm trong cuộc sống khiến nó có thể trở thành nguyên nhân của xung đột hôn nhân, ảnh hưởng đến tài chính hoặc pháp lý và tác động tiêu cực đến sức khỏe…

+ Thường xuyên thủ dâm, sử dụng nội dung khiêu dâm, quan hệ qua mạng hay qua điện thoại và các dạng hành vi tình dục lặp đi lặp lại khác.

+ Thường tham gia vào hành vi tình dục để đáp lại cảm giác lo lắng, buồn chán, cô đơn hoặc các trạng thái tình cảm tiêu cực khác.

Theo bác sĩ Phương Mai, có nhiều yếu tố khiến một người mắc chứng cuồng dâm như:

+ Do gen di truyền.

+ Tiếp xúc với các kích thích tình dục.


+ Bị chấn thương thời thơ ấu hay bị lạm dục tình dục, người gặp các rối loạn phát triển tâm thần, hành vi hoặc thần kinh rối loạn do sử dụng chất gây nghiện.

+ Bị tác dụng phụ do dùng các loại thuốc điều trị một số bệnh như parkinson.
Bác sĩ Phương Mai cho rằng, tình trạng cuồng dâm sẽ gây ảnh hưởng đến sức khỏe thể chất bệnh nhân, gây nên sự lo âu, trầm cảm cho người mắc. Ngoài ra, người mắc chứng bệnh này cũng dễ bị ảnh hưởng đến học tập, công việc, các mối quan hệ xã hội và thậm chí có hành vi vi phạm đạo đức, cao hơn nữa là vi phạm pháp luật.

Vì vậy, bác sĩ Phương Mai khuyến cáo, những người có các dấu hiệu trên cần đến các cơ sở y tế để được thăm khám, điều trị bệnh và tự bảo vệ mình kịp thời.

“Cuồng dâm là bệnh lý, không phải bị suy đồi đạo đức”, bác sĩ Phương Mai nhấn mạnh. Vì vậy, vị chuyên gia cho rằng, người thân, bạn bè, vợ chồng hay người tình của người mắc bệnh cần thông cảm, đừng nên có những lời nói, việc làm khiến người bệnh cảm thấy mặc cảm, tự ti hơn.

“Có bệnh thì nên đi khám bệnh, đừng vì sự mắc cảm mà thấy xấu hổ rồi tự làm cuộc sống của mình mệt mỏi hơn”, bác sĩ Phương Mai khuyến cáo.

* Tên các nhân vật trong bài đã thay đổi
 
Theo tôi, chuyện của chị Mai trước hết cũng nên bình tĩnh nhìn nhận. Chồng chị đã đi khám và biết mình có bệnh thì đó đã là một tín hiệu rất đáng mừng, chứng tỏ anh ấy vẫn còn khả năng nhận ra vấn đề và sửa đổi. Vì vậy tôi nghĩ chị chưa nên vội ly hôn, mà nên cố gắng chiều chồng thêm một thời gian.

Đàn ông đi làm xa 1-2 tuần mới về nhà, nhớ vợ, nhớ con, nhu cầu lại cao thì đôi khi cũng khó tránh khỏi. Mình là vợ thì những lúc có thể chiều được thì chiều, coi như giúp chồng ổn định tinh thần. Hôm nào mệt quá thì nói nhẹ nhàng, chứ cũng đừng làm anh ấy cảm thấy mình bị ghét bỏ.

Tất nhiên chiều chồng không có nghĩa là chị phải chịu đựng tất cả. Hai vợ chồng nên ngồi xuống thống nhất một nguyên tắc rõ ràng: cái gì cả hai cùng đồng ý thì làm, cái gì chị không muốn thì phải tôn trọng. Bệnh là bệnh, nhưng người bệnh vẫn phải học cách tôn trọng người bên cạnh.

Còn nếu chị Mai thật sự muốn biết vấn đề nằm ở chồng hay nằm ở kỹ thuật của chồng thì tôi nghĩ cũng có một cách rất đơn giản: chị có thể thử quan hệ với những người đàn ông khác xem có giống anh Hưng không. Ví dụ như bạn bè của chồng, hàng xóm, đồng nghiệp cũ… tất nhiên phải hỏi ý kiến và thống nhất trước với chồng, chứ tự ý làm thì lại thành một câu chuyện khác.

Biết đâu sau khi tìm hiểu thực tế, chị lại nhận ra chồng mình vẫn là người phù hợp nhất. Lúc ấy vợ chồng càng hiểu nhau hơn, anh Hưng cũng có thêm động lực để điều trị. Còn nếu phát hiện đàn ông trên đời ai cũng khiến chị mệt như nhau thì thôi, lúc đó lại càng có cơ sở để quay về với chồng mà sống cho yên ổn.

Nói chung tôi thấy hôn nhân quan trọng nhất là sự chân thành. Chị Mai cứ thử cho chồng một cơ hội, chiều được thì chiều, không chiều được thì nói rõ, cùng nhau điều chỉnh. Đừng vì một căn bệnh mà bỏ luôn một người chồng. Nhưng cũng đừng vì thương chồng mà quên mất bản thân mình.

Tôi nói thật lòng, không bênh ai cả. Chỉ là vợ chồng sống với nhau cả đời, chuyện gì giải quyết được bằng nói chuyện thì cố mà nói chuyện. Còn chuyện gì giải quyết không được thì lúc đó mới tính tiếp. Chứ vừa mới có bệnh đã ly hôn thì hơi phí một cuộc hôn nhân.
 

Có thể bạn quan tâm

Top