Hổ cáo gặp hổ báo. Gặp bên kia cũng gấu thì liệu m còn đường về.
Những thằng dùng bạo lực giải quyết, may mắn còn sống thì lên đây chém gió, thằng đã chết thì chẳng ý kiến gì được.
Thiếu gì cách hòa bình, báo nhà trường, chuyển lớp, chuyển trường.
Có lý do chính đáng sẽ được chuyển, chuyển lộn xộn thì nhà trường phải giải quyết, có thể kỷ luật, mời phụ huynh, buộc thôi học là bình thường.
Đụng chuyện thử đi

) xem nhà trường giải quyết ko. Luật đặt ra đó nhưng cơ bản ai cũng muốn ko dính phiền phức vào người.
Bên kia cũng gấu thì nhào vào

) . Khi m thể hiện m cũng dell vừa. Động vào m sẽ có hậu quả, thì tự động nó sẽ cân nhắc .
Kẻ mạnh ăn hiếp kẻ yếu. Chứ dell ai nói kẻ mạnh ăn hiếp kẻ mạnh cả. Sống trên đời có 1 kiếp thôi. Nhún nhường đợi luật thi hành thì xem gương mấy đứa bị đánh chết hoặc ám ảnh tâm lý vì quá nhu nhược ấy.
Luật được tạo nên để giữ trật tự, chứ bản thân nó ko được vận hành một cách hoàn hảo để đảm bảo công bằng tuyệt đối. Đó là thực tế xã hội.
Báo nhà trường -> kiểm điểm , nói mồm, thằng kia chỉ tức hơn, vì cái giá nó trả chỉ là nói đi nói lại thôi, nhà trường cũng ko làm gì nó
Chuyển lớp , chuyển trường , -> m có chuyển đi tới đâu nếu cứ sống với tâm thế và thể hiện m là đứa dễ bắt nạt thì cũng vậy thôi.
Là đứa lành , chứ đừng là đứa hiền.
Vì trên đời này , ngoài bảo vệ bản thân, m còn phải bảo vệ những thứ m yêu quý. Và làm được chuyện đó, ko thể trông chờ vào những thứ bên ngoài. Mà là nội lực của bản thân m.
Ở trong câu chuyện ở trên, nội lực của t là t có những người yêu thương và bảo vệ mình , đó là may mắn , nhưng cũng là t phải sống đàng hoàng , người ta mới sẵn sàng bảo vệ.