M vẫn đng lảng tránh vấn đề khi tao ngược sử để chuyển sang một câu hỏi mang tính giả định về tương lai.
Ko, tao không bao giờ tin chính quyền (dù ở Việt Nam hay ở bất cứ chỗ nào trên TG) sẽ tự động bồi thường một cách công bằng. Bản chất khi đụng đến miếng bánh chênh lệch khổng lồ, không một nhóm lợi ích hay tổ chức nào tự nhiên nhả phần hơn cho dân cả, trừ khi ng dân dựa vào luật pháp và thực tế để đấu tranh đòi lại quyền lợi.
T cx muốn hỏi m về sự minh bạch, dễ đoán, có giám sát của HQ, m có thể giải thích thế nào về vụ bê bối LH cách đây cả tầm 5 năm về trc, khi cả một hệ thống quan chức nhà nước đã dùng thông tin quy hoạch nội bộ để đầu cơ đất đai, tước đoạt cơ hội của những người dân bình thường. Lúc đó ng dân HQ có dự đoán được sự tham nhũng đấy không? Cơ chế giám sát và sự tự do phê bình của nước m có ngăn chặn được lòng tham của các nhóm lợi ích bất động sản không?
M nên tránh dùng cái vỏ bọc chính trị để làm mờ đi bản chất của tư bản và lợi ích kinh tế. Ở VN hay HQ cũng vậy, khi mâu thuẫn giải tỏa nảy sinh, cái ng dân đấu tranh là vc đền bù sát thị trường và sự minh bạch của dự án. Họ xót tài sản, xót bát cơm sinh kế của gia đình, chứ họ không đấu tranh vì những mục tiêu chính trị xa xôi hay để đổi lấy một thể chế mà ở đó quan chức vẫn lén lút gom đất như nước m.
M đứng ở góc độ người ngoài, mang sẵn lăng kính định kiến nên nhìn đâu cũng thấy vấn đề về thể chế. Còn dân trong cuộc, họ nhìn vào thực tế và quyền lợi cốt lõi của họ. Đừng cố áp đặt tư duy chính trị của mày lên bài toán kinh tế thực tế của ng khác.
Ở bất kỳ quốc gia nào cũng sẽ tồn tại vấn đề xã hội, tham nhũng và tiêu cực.
Những vụ việc ở Hàn Quốc mà mày nhắc tới cũng đều là sự thật.
Nhưng điều tao muốn nói là,
sự khác biệt thật sự giữa Việt Nam và Hàn Quốc không nằm ở việc “có xảy ra vấn đề hay không”,
mà nằm ở chỗ khi vấn đề xảy ra thì xã hội và hệ thống có thể phản ứng như thế nào.
Ở Hàn Quốc, khi những vụ việc như vậy nổ ra,
truyền thông và người dân có thể đưa nó ra công luận,
có thể công khai tranh luận xem vấn đề nằm ở đâu.
Dù đối tượng là chính phủ, quan chức cấp cao hay tập đoàn lớn,
người dân vẫn có thể chỉ trích họ,
và từ đó hình thành nên cái gọi là “dư luận xã hội”.
Chính dư luận đó có thể dẫn tới điều tra, xử phạt,
bảo vệ nạn nhân và thậm chí là cải cách thể chế.
Và thứ tạo nên được toàn bộ bầu không khí xã hội cùng các quy trình pháp lý đó,
cuối cùng vẫn là “chính trị”.
Vì vậy tao muốn hỏi mày một lần nữa.
Mày có thể đứng ngay giữa hồ Hoàn Kiếm ở Hà Nội,
công khai biểu tình tố cáo tham nhũng hay sai phạm của chính phủ Việt Nam không?
Mày có thể công khai danh tính của mình trên mạng,
rồi trực tiếp chửi lãnh đạo quyền lực nhất Việt Nam không?
Theo tao, chính điều này mới là thứ liên kết trực tiếp với vụ việc ở Hà Nội lần này.
Cho dù đúng như lời mày nói,
rằng đây chỉ đơn thuần là vấn đề “mức bồi thường kinh tế” đi nữa,
thì vẫn còn một vấn đề khác:
Liệu những người tự cho mình là nạn nhân có thể tự do lên tiếng về sự oan ức và yêu cầu của họ hay không?
Liệu họ có thể dùng đúng quy trình pháp luật để khiếu nại với chính quyền,
thậm chí nộp đơn lên tòa án để yêu cầu đình chỉ việc cưỡng chế thu hồi đất hay không?
Nếu không nhìn vào bản chất mà chỉ liên tục dùng những giải pháp vá víu tạm thời,
thì có thể một vụ việc nào đó sẽ được dập xuống trong ngắn hạn,
nhưng những vấn đề tương tự cuối cùng vẫn sẽ tiếp tục lặp lại.
Đó mới là điều cốt lõi mà tao nhìn thấy.
Chính phủ Việt Nam là một quyền lực thiếu sự kiểm soát và giám sát đầy đủ,
đồng thời cũng là một quyền lực thiếu tính minh bạch rất lớn.