M tinh đấy, tao sống ở Anh. Và chính vì t đang ở một cái xứ được gọi là cái nôi của dân chủ nên t mới nhìn thấy rõ cái sự thật mà m đang cố tình lãng mạn hóa.
Ở Anh, quyền tự do ngôn luận và giám sát truyền thông của mày có đủ cả, nhưng mày thử hỏi những người dân dính vào dự án đường sắt HS2 hay các đợt quy hoạch đô thị ở London xem quyền đc chửi có giúp họ giữ được nhà không? Chính phủ và các tập đoàn bất động sản ở đây dùng những quy trình pháp lý tinh vi đến mức m đ thể cãi được, họ ép dân vào thế phải nhận đền bù rẻ rồi dọn đi trong sự uất ức dù báo chí vẫn đăng bài chửi hàng ngày.
Cái dư luận hay cái cơ chế mà m ca ngợi, thực chất ở các nc phát triển đôi khi nó chỉ là một liệu pháp tâm lý. Nó cho m cảm giác được làm chủ, được lên tiếng, nhưng khi đụng đến lợi ích cốt lõi của tầng lớp quản trị và tài phiệt, thì tiếng chửi của m cũng chỉ là tiếng gió thoảng qua tai họ mà thôi. Đất vẫn mất, lợi ích vẫn về tay nhóm thiểu số, khác gì đâu?
M bảo dân VN bất lực như dân Trung Quốc là m cũng đang chưa rõ về tính cách của dân Việt rồi. Ngta k cần đứng ở Hồ Gươm gào thét cho m xem đâu, mà ngta phản kháng bằng cách lỳ , bằng cách kiện cáo dai dẳng, bằng cách dùng MXH để tạo sức ép ngầm khiến chính quyền nhiều khi phải lùi bước hoặc điều chỉnh chính sách. Đó là cách vận hành của một xã hội thực dụng, nơi người dân ưu tiên kết quả hơn là cái danh hão "thức tỉnh"
T đứng ở Anh nhìn về thì t thấy ở đâu dân đen cũng phải tỉnh táo để bảo vệ cái túi tiền của mình trước, chứ trông chờ vào thể chế hay dư luận để nó ban phát sự công bằng thì còn khuya ㅋㅋ.