Lỗ đýt gợi cảm
Thần điêu đại bịp
Những vấn đề về đất đai sẽ là câu chuyện của 10 20 năm nữa. Đó sẽ là những câu chuyện đầy nụ cười của nhiều người và cũng là những nỗi niềm tràn ngập nước mắt của đa số người còn lại.
Chúng ta, tuổi đời những anh em sinh hoạt trong chi bộ Xàm, có người sắp có cháu bồng, có người còn đang tập phát âm, viết chữ, nhưng chắc hẳn rằng ko ai chứng kiến tận mắt ccrd năm 1953 -1954, nhưng những nỗi đau mất của, mất người thân thì quá sức rõ ràng.
Dạo qua những năm gần đây, chủ đề bàn tán khi gặp nhau cà phơ - ăn nhậu - chịch - hay trong đám tang, đám cưới đa phần đều là nhà và đất. Có lẽ, thời điểm này mâu thuẫn đang dần được đẩy lên, nhưng đánh giá vẫn chỉ là màn dạo đầu mơn trớn lấy chút nước lèo đặng tí đút vào cho dễ, chứ gọi là cao điểm, dập khí thế về đích thì chưa.
Lẽ nào, mồi lửa sẽ là nhà đất ? Khi tờ giấy chúng ta cất tủ nâng niu - có người màu đỏ, có kẻ màu hồng - chỉ là " quyền sử dụng ". Chuyện đơn giản hơn ăn tô bún riêu đó là thu hồi và chia lại ván mới. Liệu điều đó có thật sự dễ dàng ?
Những kẻ đứng trên những toà địa ốc, tầm mắt bao quát thị trường, tay cầm ly vang trắng, mồm ngậm điếu xì gà, bên dưới là vài ba cô gái, có cô thì lau cột điện, cô thì đá trứng cút, người thì liếm lỗ dậu - đang lo đến toát mồ hôi đít. Sự trấn tĩnh của họ thể hiện bản lĩnh khi hai tay dâng phong bì, mồm thì em sẽ cố gắng đưa anh lên trên, cũng không thể nào bù đắp được tình thế đang rất bất lợi. Hồ sơ vay vốn, hợp đồng trái phiếu, điện thoại liên tục đổ chuông từ ngân hàng nhắc nhở thanh toán vì đã quá hạn, các anh đại xã hội hơi thâm đòi lấy lỗ tai hay hạ xuống trái khế cổ,... liên tục và dồn dập. Nhưng nói nào ngay, những bồn lai tiên cảnh, hay những pha xuất tinh đỉnh cao, hoặc những thứ xa hoa thượng lưu, thì họ cũng đã chơi bời qua cả rồi.
Cùng lắm thì lấy mạng, sống thế cũng hơn 99% lượng người trên thế giới này rồi. Mà mẹ nó, tao mà chết tao cũng lôi xuống mấy thằng chết chung, ấy là các vị kí nháy chỗ này, alo: thằng em anh nó tới xin dự án, chú chiếu cố nó nhé. Lúc nào ghé anh, anh dẫn chú đi bú chipu. Mà tính ra, số các vị dính vào bđs, chu choa mạ ơi, nhiều lắm - có khi vị cao nhất cho tới vị thấp nhất ấy chứ.
Mà giờ, thị trường nó cũng khôn ra bớt, cứ cầm tiền thôi. Chờ xem thế nào. Các quan thoát xong hàng, muốn đá giá nhà đất lại đơn giản, đánh mẹ nó thuế luỹ tiến. Vừa bình ổn bđs, vừa mang được tiếng thơm là thương con dân, giúp cho mọi người ai ai cũng sở hữu cái nhà để mà an cư. Nhưng đéo kip, muộn mẹ nó rồi. Ai cứ bảo, giờ chờ nhà đất xuống tao lại đi gom, ờ, gom đi.
Download : https://video.anh.moe/play/s7?id=FLu
Chúng ta, tuổi đời những anh em sinh hoạt trong chi bộ Xàm, có người sắp có cháu bồng, có người còn đang tập phát âm, viết chữ, nhưng chắc hẳn rằng ko ai chứng kiến tận mắt ccrd năm 1953 -1954, nhưng những nỗi đau mất của, mất người thân thì quá sức rõ ràng.
Dạo qua những năm gần đây, chủ đề bàn tán khi gặp nhau cà phơ - ăn nhậu - chịch - hay trong đám tang, đám cưới đa phần đều là nhà và đất. Có lẽ, thời điểm này mâu thuẫn đang dần được đẩy lên, nhưng đánh giá vẫn chỉ là màn dạo đầu mơn trớn lấy chút nước lèo đặng tí đút vào cho dễ, chứ gọi là cao điểm, dập khí thế về đích thì chưa.
Lẽ nào, mồi lửa sẽ là nhà đất ? Khi tờ giấy chúng ta cất tủ nâng niu - có người màu đỏ, có kẻ màu hồng - chỉ là " quyền sử dụng ". Chuyện đơn giản hơn ăn tô bún riêu đó là thu hồi và chia lại ván mới. Liệu điều đó có thật sự dễ dàng ?
Những kẻ đứng trên những toà địa ốc, tầm mắt bao quát thị trường, tay cầm ly vang trắng, mồm ngậm điếu xì gà, bên dưới là vài ba cô gái, có cô thì lau cột điện, cô thì đá trứng cút, người thì liếm lỗ dậu - đang lo đến toát mồ hôi đít. Sự trấn tĩnh của họ thể hiện bản lĩnh khi hai tay dâng phong bì, mồm thì em sẽ cố gắng đưa anh lên trên, cũng không thể nào bù đắp được tình thế đang rất bất lợi. Hồ sơ vay vốn, hợp đồng trái phiếu, điện thoại liên tục đổ chuông từ ngân hàng nhắc nhở thanh toán vì đã quá hạn, các anh đại xã hội hơi thâm đòi lấy lỗ tai hay hạ xuống trái khế cổ,... liên tục và dồn dập. Nhưng nói nào ngay, những bồn lai tiên cảnh, hay những pha xuất tinh đỉnh cao, hoặc những thứ xa hoa thượng lưu, thì họ cũng đã chơi bời qua cả rồi.
Cùng lắm thì lấy mạng, sống thế cũng hơn 99% lượng người trên thế giới này rồi. Mà mẹ nó, tao mà chết tao cũng lôi xuống mấy thằng chết chung, ấy là các vị kí nháy chỗ này, alo: thằng em anh nó tới xin dự án, chú chiếu cố nó nhé. Lúc nào ghé anh, anh dẫn chú đi bú chipu. Mà tính ra, số các vị dính vào bđs, chu choa mạ ơi, nhiều lắm - có khi vị cao nhất cho tới vị thấp nhất ấy chứ.
Mà giờ, thị trường nó cũng khôn ra bớt, cứ cầm tiền thôi. Chờ xem thế nào. Các quan thoát xong hàng, muốn đá giá nhà đất lại đơn giản, đánh mẹ nó thuế luỹ tiến. Vừa bình ổn bđs, vừa mang được tiếng thơm là thương con dân, giúp cho mọi người ai ai cũng sở hữu cái nhà để mà an cư. Nhưng đéo kip, muộn mẹ nó rồi. Ai cứ bảo, giờ chờ nhà đất xuống tao lại đi gom, ờ, gom đi.
Download : https://video.anh.moe/play/s7?id=FLu
Sửa lần cuối:
)