Có Video 🌸Người hại không bằng trời giúp, Nhân quả có trời đất chấm, Chưa đến lượt vô minh chen lời..☘️

Trình Ca

Tôi là Thằng mặt lồn


🌸NGƯỜI HẠI KHÔNG BẰNG TRỜI GIÚP

Ở đời, khi đối diện với những kẻ xấu bụng luôn rình rập,

mưu mô hãm hại, bản năng của chúng ta là tức giận,

là muốn phản kháng, là muốn phô bày sự bất công để đòi lại lẽ phải.

Nhưng càng trải đời, bạn sẽ càng thấm thía rằng:

Những kẻ thích làm hại người khác cuối cùng sẽ tự hủy hoại chính mình bằng cái nghiệp họ tự tạo ra,

còn người bị hại, nếu giữ được cái tâm sáng, ắt sẽ có trời đất xoay chuyển.

1. Người hại không bằng trời giúp

Có những người cả đời sống trong sự đố kỵ,

luôn tìm cách ngáng chân, hạ bệ người khác.

Họ tưởng rằng mình đã tính toán kỹ lưỡng, đã nắm thóp được đối phương.

Nhưng họ quên mất một quy luật: Mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên.

Một người làm việc gì cũng đường đường chính chính, tử tế và tận tâm,

thì dù gặp khó khăn, cũng sẽ có quý nhân xuất hiện đúng lúc, có cơ hội bất ngờ ập tới.

Đó là cái phúc mà người đời hay gọi là trời giúp.

Kẻ ác không bao giờ hiểu được, tại sao họ tính trăm đường nhưng vẫn thất bại,

còn người kia dù bị dồn vào đường cùng vẫn cứ hồi sinh.

2. Nhân quả là một bản án không bao giờ sai sót

Nhân quả không phải là chuyện thần thoại, nó là quy luật vận hành của cuộc đời.

Những gì bạn làm, dù là nhỏ nhất, đều để lại một dấu vết năng lượng trong vũ trụ.

Người hại bạn ngày hôm nay, họ không chỉ đang tạo nghiệp với bạn,

mà đang tự đào hố chôn vùi chính tương lai của họ.

Bạn không cần phải ra tay trả đũa, cũng không cần phải tức giận.

Khi bạn đủ tỉnh táo để nhìn thấy cái kết cục bi thảm của những kẻ gian ác,

bạn sẽ thấy sự tức giận của mình thật phí phạm.

Trời đất có thước đo của riêng mình,

không một ai làm ác mà có thể bình an đến cuối đời.

3. Vô minh là gì?

Là cái nhìn nông cạn của những kẻ đứng ngoài cuộc

Nhiều người hay dùng từ "vô minh" để chỉ những kẻ tầm thường,

những người chưa từng trải,

những người luôn nhìn cuộc đời bằng đôi mắt hẹp hòi.

Họ là những kẻ đứng ngoài cuộc,

không biết gì về nỗ lực của bạn nhưng lại luôn thích phán xét,

luôn thích chỗ mũi vào chuyện của người khác bằng cái đầu rỗng tuếch.

Khi bị hãm hại, nếu bạn chạy theo tranh cãi với những kẻ vô minh ấy,

bạn đã tự kéo mình xuống ngang hàng với họ.

Bạn đang cho phép những kẻ tầm thường có quyền được can thiệp vào vận mệnh của bạn.

Khi bạn đang cố giải thích cho một người không cùng đẳng cấp,

khi bạn đang cố giữ thể diện trước những kẻ tiểu nhân,

đó là lúc bạn đang đánh mất giá trị của chính mình.

Lời bàn ở đây là gì?

Sống ở đời, việc người ta có hại bạn hay không là quyền của họ,

nhưng việc bạn có để những hành động đó làm vấy bẩn tâm hồn mình hay không lại là quyền của bạn.

Người có bản lĩnh thực sự là người biết im lăng trước thi phi.

Họ để mặc cho những kẻ thích phán xét, những kẻ vô minh lên tiếng.

Họ biết rằng mình không cần phải giải thích với những người không cùng đẳng cấp,

cũng không cần phải làm bẩn tay vì những kẻ vốn dĩ chẳng đáng mặt đối thủ.

Cứ bình thản mà đi, trời đất ắt có an bài.

Bạn không cần phải chen lời vào cái vòng xoáy của kẻ khác,

sự thật cuối cùng vẫn sẽ lên tiếng bằng một cách công tâm nhất.

Hãy giữ cái tâm sáng, đó là tấm khiên vững chãi nhất của đời bạn.🌸
 
Xác nhận :x

Đm nhiều khi Trời xuôi Đất khiến thế nào mà kết quả tâm phục khẩu phục luôn :))
Chứ dăm ba đứa dàn cảnh phản ứng vòng tròn thì tao cười nhếch mép :))
 
Chuẩn ạ😊
Chuyện mà tao là người trong cuộc và làm tao tâm phục khẩu phục nhất :

--- Tao có bà dì họ hàng xa tuốt trên BMT í , bà là dân Sài Gòn bị đì kinh tế mới giữa năm 76... Lúc tao còn nhỏ , bà dì này thương tao vl ... Lần nào ghé thăm nhà tao cũng dắt tao đi chơi mấy ngày liên tiếp , tới ngày về quê còn cho tao nhiều tiền nữa ...

Năm 2005 , tao lúc đó gần 30 rồi , dì tao 74t (1931) ... Dì tao bị K Gan , nằm Chợ Rẫy hơn 3 tháng nay rồi ... Tao tính là khi nào dì tao xuất viện thì tao ghé thăm , chứ lúc dì tao nằm Chợ Rẫy thì dì tao cấm con cháu vào thăm :)) Dì tao tin là nếu ko có phận sự hoặc ko có chuyên môn y học thì ko vào bịnh viện nên dì tao miễn phận sự viếng thăm cho thân nhân :x

Một đêm năm 2005 , khoảng 11g 12g gì đó , người nhà kêu tao vô Chợ Rẫy gặp dì lần cuối , người nhà còn nói là ko biết tao gặp có kịp ko nữa ... Tao vào Chợ Rẫy có mình ên , ko biết dì nằm ở đâu luôn ... Tao thầm cầu nguyện trong đầu là "nếu dì linh thiêng thì xin dẫn bước con đến vs dì" ... Thế đéo nào mà hành lang thênh thang nhiều ngã quẹo mà tao lại quẹo như đúng rồi :))
Quẹo trái quẹo phải , quẹo ko sai 1 ngã nào luôn :)) Đkm tao đâu có muốn quẹo đâu :)) Vậy mà chân nó quẹo như đúng rồi í :))
Quẹo đâu bốn năm cái ngã thì tao tự nhiên quay đầu nhìn vào 1 phòng và thấy dì tao nằm trong phòng đó , thân thể dì tao tím tái ...
Đkm cái khúc "tự nhiên quay đầu nhìn" nó ảo vkl luôn í :)) Lúc đó tao đâu có muốn quay đầu nhìn vào phòng đâu :)) Vì phép lịch sự nên tao thậm chí còn tự nhủ là đừng nhìn vào phòng nào cả :)) Tìm dc tìm , ko tìm dc thì thôi :))
Vậy mà đến ngay trước cửa phòng này thì đầu tao quay vào nhìn một cách vô thức , một cái rụp luôn :)) Và nhìn thấy dì tao nằm trong đó :))

Đm từ đó trở đi là tao biết trên đời này có Quỷ Thần rồi :))
 
Chuyện mà tao là người trong cuộc và làm tao tâm phục khẩu phục nhất :

--- Tao có bà dì họ hàng xa tuốt trên BMT í , bà là dân Sài Gòn bị đì kinh tế mới giữa năm 76... Lúc tao còn nhỏ , bà dì này thương tao vl ... Lần nào ghé thăm nhà tao cũng dắt tao đi chơi mấy ngày liên tiếp , tới ngày về quê còn cho tao nhiều tiền nữa ...

Năm 2005 , tao lúc đó gần 30 rồi , dì tao 74t (1931) ... Dì tao bị K Gan , nằm Chợ Rẫy hơn 3 tháng nay rồi ... Tao tính là khi nào dì tao xuất viện thì tao ghé thăm , chứ lúc dì tao nằm Chợ Rẫy thì dì tao cấm con cháu vào thăm :)) Dì tao tin là nếu ko có phận sự hoặc ko có chuyên môn y học thì ko vào bịnh viện nên dì tao miễn phận sự viếng thăm cho thân nhân :x

Một đêm năm 2005 , khoảng 11g 12g gì đó , người nhà kêu tao vô Chợ Rẫy gặp dì lần cuối , người nhà còn nói là ko biết tao gặp có kịp ko nữa ... Tao vào Chợ Rẫy có mình ên , ko biết dì nằm ở đâu luôn ... Tao thầm cầu nguyện trong đầu là "nếu dì linh thiêng thì xin dẫn bước con đến vs dì" ... Thế đéo nào mà hành lang thênh thang nhiều ngã quẹo mà tao lại quẹo như đúng rồi :))
Quẹo trái quẹo phải , quẹo ko sai 1 ngã nào luôn :)) Đkm tao đâu có muốn quẹo đâu :)) Vậy mà chân nó quẹo như đúng rồi í :))
Quẹo đâu bốn năm cái ngã thì tao tự nhiên quay đầu nhìn vào 1 phòng và thấy dì tao nằm trong phòng đó , thân thể dì tao tím tái ...
Đkm cái khúc "tự nhiên quay đầu nhìn" nó ảo vkl luôn í :)) Lúc đó tao đâu có muốn quay đầu nhìn vào phòng đâu :)) Vì phép lịch sự nên tao thậm chí còn tự nhủ là đừng nhìn vào phòng nào cả :)) Tìm dc tìm , ko tìm dc thì thôi :))
Vậy mà đến ngay trước cửa phòng này thì đầu tao quay vào nhìn một cách vô thức , một cái rụp luôn :)) Và nhìn thấy dì tao nằm trong đó :))

Đm từ đó trở đi là tao biết trên đời này có Quỷ Thần rồi :))
Đưa thi thể dì tao về nhà thằng em họ tao , (con trai ruột dì) hiện nay là ở khúc giữa Cầu Voi vụ thằng HDH vs cao tốc Trung Lương :)) Chứ ngày xưa chưa có cao tốc thì gọi là Bình Chánh thôi :x
Nhà tao nhiều Đạo (mà nhà ai cũng nhiều Đạo thôi :))) , ai cũng nói là dì tao còn Chấp Niệm lắm (Tham Chấp Sân Si) nên thân thể mới tím tái dzữ vậy nè ... Giờ mà để vậy liệm luôn là phải lâu lắm dì tao mới đủ duyên đầu thai ... Mà duyên đầu thai lại mong manh lắm ... Nghĩa là kiếp sau sẽ khổ lắm , hoặc chết yểu vắn số :))

Nên giờ phải tụng kinh ít nhất đủ 12giờ đồng hồ để cứu dì ... Mà dì cũng phải buông bỏ mới dc ... Nếu cứu dc thì xác tươi lại , y như người sống (vẫn có thể là tím một chút xíu) ; nếu đủ 12giờ mà xác vẫn còn tím tái thì ráng tụng thêm 8giờ nữa , nếu xác vẫn còn tím tái thì buộc lòng phải liệm luôn , có tụng thêm bao lâu nữa thì cũng như 0 ... Nghĩa là dì tao Chấp dzữ quá , ko cứu dc ... Đã ko dc thì thôi , chấp nhận vậy , chứ tụng nhiều quá thì lại thành quấy rầy ... Rất khó nhằn .......
Nói chung còn nước còn tát , cả nhà tao và chòm xóm bu lại cứ Adidas Phật lặp đi lặp lại đúng 12giờ luôn :)) Chứ đâu có ai biết Kinh Kệ gì đâu :)) Đến khoảng 3giờ chiều thì mọi người thấy thi thể dì tao hồng tươi trở lại , như người nằm ngủ í :x Hồng tươi nó diễn ra từ từ chậm rãi vkl luôn í ... Đéo ai nắm dc là nó diễn ra từ lúc nào luôn :)) Tự nhiên 3g chiều , con em gái họ tao (ko phải con của dì , là cháu gái dì tao) la lên đại khái là "xác dì tươi lại rồi nè" cái mọi người nhìn lại mà ai cũng hiểu , ai cũng kinh động luôn :))

Từ đó , tao đéo dám làm gì quá ác luôn :)) Vd như "thợ vẽ" kiếm hai ba đồng bạc lẻ rách thì tao cũng ráng :)) Chứ mà "vẽ" vài ba lượng vàng lượng bạc thì tao thôi :)) Đkm "của Thiên trả Địa" còn lỗ vốn nữa =))
 

Có thể bạn quan tâm

Top