pIukos
Chú bộ đội
Đêm thì dài, ta vẫn ngồi nơi đây
Bao mùa qua, bao lần cây thay lá
Người xưa cũ và những người xa lạ
Đã bước qua, và đã quá nhạt nhoà.
Đêm vẫn sầu. Nâng niu đôi bàn tay
Một đời dài, tay vươn ra nắm lấy
Bao duyên phận, và bao lần buông lay
Nắm lấy mưa, nắm lấy ngọn gió này.
Người vẫn vậy. Mà người thì khác mãi
Người ta quen, rồi đôi chốc thành quên.
Người mình thương, rồi lại hoá không tên.
Nơi cuối đường, ta chính là người lạ.
Đối với em, ta giờ xa lạ quá
Chẳng nhận ra nên em đã đi rồi
Ta hiểu rằng đành như vậy mà thôi
Ta chẳng gọi tên người đang cất bước.
Nơi chân trời, nơi bầu trời phía trước
Có nắng vàng trên lối nhỏ em đi
Để nơi này, cuối con đường lá đổ
Người lạ buồn, hai thế giới chia ly.
Bao mùa qua, bao lần cây thay lá
Người xưa cũ và những người xa lạ
Đã bước qua, và đã quá nhạt nhoà.
Đêm vẫn sầu. Nâng niu đôi bàn tay
Một đời dài, tay vươn ra nắm lấy
Bao duyên phận, và bao lần buông lay
Nắm lấy mưa, nắm lấy ngọn gió này.
Người vẫn vậy. Mà người thì khác mãi
Người ta quen, rồi đôi chốc thành quên.
Người mình thương, rồi lại hoá không tên.
Nơi cuối đường, ta chính là người lạ.
Đối với em, ta giờ xa lạ quá
Chẳng nhận ra nên em đã đi rồi
Ta hiểu rằng đành như vậy mà thôi
Ta chẳng gọi tên người đang cất bước.
Nơi chân trời, nơi bầu trời phía trước
Có nắng vàng trên lối nhỏ em đi
Để nơi này, cuối con đường lá đổ
Người lạ buồn, hai thế giới chia ly.