Lotusai
Xamer mới lớn

Thời gian trôi qua gần nửa thế kỷ, nhưng nỗi đau ấy vẫn còn in đậm theo thời gian. Nỗi đau hằn lên trên người mẹ ngày ngày ôm chiếc khăn từng quấn con, đi từ làng trên đến xóm dưới hát ru.
Chiến tranh lùi lại phía sau, câu chuyện tưởng chừng như đã đi theo dĩ vãng. Nhưng nỗi ám ảnh, cùng nỗi đau chôn sống đứa con ruột của mình ngày đó đã đi theo bà Lê Thị Nghê suốt đời.
Đứa bé 3 tháng tuổi còn quá nhỏ để chịu đựng. Mẹ đói quay quắt làm sao con nhỏ lại không khát sữa cho được. Đứa trẻ cứ khóc thét ngày đêm, không tài nào nín được. Đêm 8/10/1969, trời thì vẫn vẫn mưa, tiếng súng đì đùng ngày một gần bên tai. Tiếng trẻ khóc thét cứ vọng ra phía ngoài hang. Hàng trăm gương mặt hốc hác vừa kiệt sức vừa sợ hãi, bàng hoàng nhìn về phía mẹ con bà Năm Nghê.
Bà Nghê lúc này bóp chặt “lúm ruột”, rồi quyết định bất ngờ: “Mẹ không muốn giết con, nhưng để dân làng được sống, con phải chết..”. Thiếu phụ vội cởi bỏ chiếc áo quấn con lại, ôm đứa con nhỏ bò lên khỏi miệng hang. Mặc cho mưa rơi hòa lẫn nước mắt, bà dùng hai tay móc từng nắm đất ướt lạnh chôn sống đứa con. Dưới ánh chớp lóa của đạn pháo sáng, lớp đất vẫn còn đang rục rịch. Biết con quẫy đạp, người mẹ vội gạt nước mắt xóa dấu mặt đất. Rồi lao vào hang vừa lúc giặc tới gần. Bà cắn bật máu môi, nén cơn đau vào lòng để không bật ra tiếng khóc.
Sau cái đêm kinh hoàng ấy, người mẹ thường xuyên u uất, sinh bệnh, sức khỏe yếu dần. Gắng gượng vượt qua chiến tranh loạn lạc, bà nén lại đau khổ, làm lụng nuôi con gái còn nhỏ dại.
Sự hy sinh của Mẹ thật đáng khâm phục!.
Nguồn: Đời sống và PL