NGƯỜI MẸ CHẤP NHẬN HY SINH CON ĐỂ CỨU MẠNG HÀNG TRĂM DÂN LÀNG

Lotusai

Xamer mới lớn
2EF6D91F-BFEA-444A-8FBC-712F58F3FDB2.jpeg

Thời gian trôi qua gần nửa thế kỷ, nhưng nỗi đau ấy vẫn còn in đậm theo thời gian. Nỗi đau hằn lên trên người mẹ ngày ngày ôm chiếc khăn từng quấn con, đi từ làng trên đến xóm dưới hát ru.
Chiến tranh lùi lại phía sau, câu chuyện tưởng chừng như đã đi theo dĩ vãng. Nhưng nỗi ám ảnh, cùng nỗi đau chôn sống đứa con ruột của mình ngày đó đã đi theo bà Lê Thị Nghê suốt đời.
Đứa bé 3 tháng tuổi còn quá nhỏ để chịu đựng. Mẹ đói quay quắt làm sao con nhỏ lại không khát sữa cho được. Đứa trẻ cứ khóc thét ngày đêm, không tài nào nín được. Đêm 8/10/1969, trời thì vẫn vẫn mưa, tiếng súng đì đùng ngày một gần bên tai. Tiếng trẻ khóc thét cứ vọng ra phía ngoài hang. Hàng trăm gương mặt hốc hác vừa kiệt sức vừa sợ hãi, bàng hoàng nhìn về phía mẹ con bà Năm Nghê.
Bà Nghê lúc này bóp chặt “lúm ruột”, rồi quyết định bất ngờ: “Mẹ không muốn giết con, nhưng để dân làng được sống, con phải chết..”. Thiếu phụ vội cởi bỏ chiếc áo quấn con lại, ôm đứa con nhỏ bò lên khỏi miệng hang. Mặc cho mưa rơi hòa lẫn nước mắt, bà dùng hai tay móc từng nắm đất ướt lạnh chôn sống đứa con. Dưới ánh chớp lóa của đạn pháo sáng, lớp đất vẫn còn đang rục rịch. Biết con quẫy đạp, người mẹ vội gạt nước mắt xóa dấu mặt đất. Rồi lao vào hang vừa lúc giặc tới gần. Bà cắn bật máu môi, nén cơn đau vào lòng để không bật ra tiếng khóc.
Sau cái đêm kinh hoàng ấy, người mẹ thường xuyên u uất, sinh bệnh, sức khỏe yếu dần. Gắng gượng vượt qua chiến tranh loạn lạc, bà nén lại đau khổ, làm lụng nuôi con gái còn nhỏ dại.
Sự hy sinh của Mẹ thật đáng khâm phục!.

Nguồn: Đời sống và PL
 
Tao vẫn nhớ năm tao học lớp 7, hình như là hk2 có bài Lượm. Thấy bà giáo cứ thao thao bất tuyệt giảng nào là anh hùng, dũng cảm... cuối giờ tao giơ tay hỏi:" Thưa cô, nếu cô là tác giả thì có sai bọn em và bạn An ( con trai bà ý tên An học khác lớp cùng khối) đi đưa thư không ạ". Bà giáo bỏ kính xuống choáng mẹ luôn, xong từ đấy tao bị bà ý trù.
 
tao tin vì chỉ có mấy đứa khùng với thiểu năng mới có màu đỏ, mà khùng với thiểu năng thì chôn sống con là bình thường.
 
tao tin vì chỉ có mấy đứa khùng với thiểu năng mới có màu đỏ, mà khùng với thiểu năng thì chôn sống con là bình thường.
Quăng bom vào giữa chợ đất đỏ
Đặt bom vào du thuyền
Đắp mô đường xe đò chạy
Đặt bom phá đường tàu
:shame:
 
Mày đem chuyện này lên đây để cúng bò vàng à tml :vozvn (13): bọn nó có biết hi sinh với đau khổ là như nào đâu
 
Sự thật là cả làng phân nửa nuôi giấu lính việt công, bị cộng hòa nó đi càn. Việt cộng nó lùa cả làng lên hang trên núi trốn, con của bà này khóc um lên, sợ bọn cộng hòa đi càn nó nghe tiếng sẽ ập vào nên ép bà này bóp mũi đứa nhỏ ko chết cả nút.
Chứ mẹ nào nỡ lòng giết con vì người dưng
Hơn 50 năm trôi qua, chiến tranh lùi xa. Bọn đc cứu sống thì làm tướng làm tá, làm chủ tịch xã, huyện. Còn bà mẹ giết con sống lầm lũi kiếp nghèo lâu lâu nó thí cho vài trăm ngàn tiền trợ cấp mẹ anh hùng.

Ấy chết! Tao bị lậm do đọc báo bọn 3que hơi nhiều.
Địt mẹ 3que, vì bọn mày đi càn mà bà ấy phải vì đại nghĩa diệt thân. Địt mẹ 3que phát nữa :vozvn (22):
 
Còn bà mẹ giết con sống lầm lũi kiếp nghèo lâu lâu nó thí cho vài trăm ngàn tiền trợ cấp mẹ anh hùng.
Không có chế độ nha m, không có quy định nào cho bà này hưởng chế độ cả.
Chuyện này có thật thì chỉ chứng tỏ giống dân đao lồng tởm lợm bất nghĩa thôi, 200 con người được cứu, sinh sôi như chó lợn giờ chắc phải cả nghìn khẩu mà không góp được mấy đồng để người ta phải sống trong cảnh "điều kiện khó khăn".
 

Có thể bạn quan tâm

Top