Người nghèo là do tự bản thân họ làm họ nghèo hay là do người giàu làm cho họ nghèo?

Thằng nào phân tích thử coi.
Ngày xưa tao có tấm lòng đại ái, nhưng ngày càng tao không còn tình thương cho người nghèo khổ nữa. Nơi nào tập trung người nghèo là nơi đó tập trung tệ nạn, cờ bạc, trộm cướp, thanh thiếu niên manh động, hút chích, tỏ ra giang hồ giang háng.
Người nghèo thì cái đầu tiên họ than chắc chắn là thực phẩm, vì cái ăn là cái đầu tiên trong hết thảy. Thế nhưng những xóm nghèo tao đi qua, họ thậm chí không cắm nổi cây rau quanh nhà mà ăn. Thật kỳ lạ.
 
Có bốn lý do để người trở nên giàu có và cũng trở nên nghèo khó.

1. Thiên thời: Công việc bị ảnh hưởng bởi thời thế, thế cuộc, giai đoạn kinh tế thị trường,chiến tranh loạn lạc, thiên tai .
2. Địa lợi : sinh ra ở vùng đất khó khăn , khó canh tác, không có cơ sở hạ tầng điện đường để phát triển kinh tế vùng.
3. Nhân hòa : Các mối quan hệ đan xen trong xã hội không có, bị lợi dụng, lừa gạt, sống chó, đạp lên nhau sống. và bản tính ù lì cục mịch, tư duy kém, nhận định phán đoán kém.

4. Chưa giàu mà biết tới XAM.
 
Do họ hạnh phúc với cái đang có, không cần nhiều hơn.
Mà thực ra nghèo là do chúng ta tự vu khống họ, tự đặt ra các định mức so sánh. Bản thân họ không thấy họ nghèo :vozvn (16):
 
Thằng nào phân tích thử coi.
Ngày xưa tao có tấm lòng đại ái, nhưng ngày càng tao không còn tình thương cho người nghèo khổ nữa. Nơi nào tập trung người nghèo là nơi đó tập trung tệ nạn, cờ bạc, trộm cướp, thanh thiếu niên manh động, hút chích, tỏ ra giang hồ giang háng.
Người nghèo thì cái đầu tiên họ than chắc chắn là thực phẩm, vì cái ăn là cái đầu tiên trong hết thảy. Thế nhưng những xóm nghèo tao đi qua, họ thậm chí không cắm nổi cây rau quanh nhà mà ăn. Thật kỳ lạ.
Bill Gate nói sao
" Bạn sinh ra nghèo đó éo phải lỗi của bạn, nhưng nếu bạn sống trong sự nghèo khó đó là lỗi của bạn"
 
Có hai loại giàu.
Một là, loại giàu là làm cho những người xung quanh họ phải nghèo đi.
Hai là, loại giàu có bằng cách làm những người xung quanh họ giàu lên.
Ví dụ: Ông A bằng các mối quan hệ chiếm hữu rất nhiều đất đai, ông thuê những người nông dân nghèo trồng lúa với giá rẻ mạt. Thu hoạch lúa xong ông lại bán cho những người nông dân đó. Vậy ông A giàu lên chỉ bằng cách những người nông dân kia mua lúa do chính họ làm ra. Và họ phải nghèo mãi thì ông A mới giàu. Giống như công nhân Samsung làm sml xong lấy tiền đi mua đt samsung.
Trường hợp 2, ông B có nhiều ruộng đất, ông phân lô ra cho những người nông dân thuê, và ông thu tô theo tỉ lệ diện tích và kết quả thu hoạch. Nông dân nào làm nhiều ăn nhiều, làm ít ăn ít và họ tự chủ được giá trị của họ. Vậy người nông dân nào làm giỏi, lúa tốt, thu hoạch năng suất nhiều, giàu lên, thì sẽ nộp cho ông B nhiều lúa. Vậy là nông dân giàu thì ông B sẽ giàu.
 
Có hai loại giàu.
Một là, loại giàu là làm cho những người xung quanh họ phải nghèo đi.
Hai là, loại giàu có bằng cách làm những người xung quanh họ giàu lên.
Ví dụ: Ông A bằng các mối quan hệ chiếm hữu rất nhiều đất đai, ông thuê những người nông dân nghèo trồng lúa với giá rẻ mạt. Thu hoạch lúa xong ông lại bán cho những người nông dân đó. Vậy ông A giàu lên chỉ bằng cách những người nông dân kia mua lúa do chính họ làm ra. Và họ phải nghèo mãi thì ông A mới giàu. Giống như công nhân Samsung làm sml xong lấy tiền đi mua đt samsung.
Trường hợp 2, ông B có nhiều ruộng đất, ông phân lô ra cho những người nông dân thuê, và ông thu tô theo tỉ lệ diện tích và kết quả thu hoạch. Nông dân nào làm nhiều ăn nhiều, làm ít ăn ít và họ tự chủ được giá trị của họ. Vậy người nông dân nào làm giỏi, lúa tốt, thu hoạch năng suất nhiều, giàu lên, thì sẽ nộp cho ông B nhiều lúa. Vậy là nông dân giàu thì ông B sẽ giàu.
Phân tích đúng nhưng góc nhìn hẹp quá
 
mày mở rộng góc nhìn thêm đi, tao cầm dép đợi sẵn
Đã giàu éo đâu mà bàn :))
Trong các kiểu giàu chỉ có thừa kế là sướng nhất thôi. Tằng tằng hưởng thặng dư ko phá quá cũng được một hai đời
 
Đã giàu éo đâu mà bàn :))
Trong các kiểu giàu chỉ có thừa kế là sướng nhất thôi. Tằng tằng hưởng thặng dư ko phá quá cũng được một hai đời
giàu hay nghèo nó không phụ thuộc vào vật chất mày à. Dù mày có mày cũng ăn hết. Theo tao nghỉ do tướng số mà ra, nếu mày tốt thì tự nhiên duyên đến, mọi thứ suôn sẻ. Còn tính bốc loz thì éo bao giờ giàu nổi và éo ai quan tâm đến mày.
Giàu hay nghèo bắt đầu đều cần có vốn đầu tiên mới làm đc việc, sau đó thành bại nằm ở duyên, kỹ năng cũng chưa chắc.
 
Câu chuyện hay người giàu người nghèo dưới đây sẽ cho chúng ta một bài học cuộc sống đầy ý nghĩa để học tập.

lazy-bg.png




Có một người nghèo luôn than trách về số phận hẩm hiu của mình. Anh ta thường xuyên thắc mắc vì sao mình vất vả lắm mới có manh áo để mặc, miếng cơm để ăn. Những lúc thiên thời không thuận lợi thì lại đói rách. Trong khi đó có những người vẫn ăn sung mặc sướng chả phải lo nghĩ gì. Người này đã thỉnh cầu Phật tới giúp để giải đáp nỗi oan khuất của mình. Trước mặt Phật, người nghèo khóc lóc kể về những cơ cực hàng ngày, làm việc mệt tưởng chết nhưng vẫn chỉ đủ ăn từng bữa mà không có của để dành.

Sau một hồi kể lể, người nghèo mới bình luận: “Con thấy đời thật bất công, tại sao lại có những kẻ giàu sang ung dung hưởng thụ còn người nghèo như chúng con đây làm việc cật lực quanh năm suốt tháng vẫn không thể được như họ?”

Phật mỉm cười và hỏi: “Vậy theo con như thế nào mới là công bằng?”

Người nghèo nhanh chóng đáp: “Dạ, con muốn Ngài để người nghèo và người giàu cùng có xuất phát điểm như nhau để xem họ sống ra sao. Nếu sau một thời gian người giàu vẫn giàu thì con sẽ không còn gì để phàn nàn nữa ạ”.

Phật gật đầu rồi nói: “Được rồi!” và

Phật biến thành một người cùng xuất phát điểm như người nghèo.

Mỗi người tới một ngọn núi để tìm kế sinh nhai. Núi có mỏ than nên hàng ngày hai người đó có thể khai thác than đem ra chợ bán đổi lấy tiền. Sau một tháng sẽ xem kết quả ra sao.

Hai người cùng nhau đào than. Người nghèo rất chăm chỉ làm việc và chẳng mấy chốc đào được một xe than đầy, chở ra chợ bán lấy tiền. Anh lấy số tiền đó mua hết đồ ăn ngon mang về cho vợ và con cùng hưởng.

Người còn lại không làm tích cực được như vậy, đào một lát đã thấy mệt và toát hết mồ hôi. Đến chiều muộn mới đào xong được gần đầy xe than, cũng đem ra chợ bán lấy tiền. Tuy nhiên anh chỉ mua một ít bánh mỳ thô, số còn lại để dành.

Sang ngày hôm sau người nghèo lại cật lực đào xới than, còn người kia ra chợ. Một lát sau anh trở về với hai người đàn ông rất khỏe mạnh và không có việc gì làm để kiếm tiền. Hai người kia tới mỏ than, không ai bảo ai cật lực đào bới, người đàn ông chỉ đứng và chỉ đạo họ làm việc.

Chỉ trong buổi sáng, người đàn ông đã có hai xe than đầy. Anh lại mang ra chợ bán đổi lấy tiền và thuê thêm nhân công. Cứ thế số than anh khai thác ngày một nhiều, trừ đi tiền trả cho người làm thuê cũng còn kha khá.

Một tháng trôi đi nhanh chóng và người nghèo vẫn vậy, hàng ngày mua được đồ ăn ngon, rượu ngọt nhưng không dành dụm được gì. Ngược lại người kia đã trở nên giàu có, sở hữu trong tay một đội quân khỏe mạnh để hàng ngày khai thác rất nhiều than chở ra chợ bán, thu về bội tiền.

Và có lẽ người nghèo không còn gì để phàn nàn nữa.

Câu chuyện trên cho chúng ta hiểu rõ yếu tố cốt lõi mang đến thành công hay trở nên “giàu có”. Sự thành đạt không nằm ở việc chúng ta dốc hết sức lực vào công việc nào đó, mà chính là cách thức triển khai để tối ưu hóa nhân lực và tài lực của mình. Nếu biết sử dụng tốt nguồn tiền ban đầu cho dù là ít ỏi, chẳng mấy chốc chúng ta sẽ thành công.
 
Còn 2 loại nữa
Giàu bất chấp kệ cụ thiên hạ, lừa đảo bằng mọi giá, sẵn sàng cho ông bà già uống thuốc độc, hiếp dâm con heo đẩy bà già vào đường xe lửa... Đây là mấy thằng lan va, sim số, khá bẩn, bán đông y nổ gan, buôn ma toé, du túp Thơ Nguyển...
Nghèo vì chính trực là vì bị tiêm nhiễm đạo lý vào đầu nhiều quá, nên thấy cái làm giàu bẩn thỉu, phẫn nộ với mấy kiểu giàu ở trên, nên thích trồng rau nuôi cá đen vâu cho nhẹ đầu. Nổi tiếng nhất có ông già lười Hải Thượng
 
Còn 2 loại nữa
Giàu bất chấp kệ cụ thiên hạ, lừa đảo bằng mọi giá, sẵn sàng cho ông bà già uống thuốc độc, hiếp dâm con heo đẩy bà già vào đường xe lửa... Đây là mấy thằng lan va, sim số, khá bẩn, bán đông y nổ gan, buôn ma toé, du túp Thơ Nguyển...
Nghèo vì chính trực là vì bị tiêm nhiễm đạo lý vào đầu nhiều quá, nên thấy cái làm giàu bẩn thỉu, phẫn nộ với mấy kiểu giàu ở trên, nên thích trồng rau nuôi cá đen vâu cho nhẹ đầu. Nổi tiếng nhất có ông già lười Hải Thượng
Những cái mày liệt kê ra tao chả thấy cái nào là sai.
 
Còn 2 loại nữa
Giàu bất chấp kệ cụ thiên hạ, lừa đảo bằng mọi giá, sẵn sàng cho ông bà già uống thuốc độc, hiếp dâm con heo đẩy bà già vào đường xe lửa... Đây là mấy thằng lan va, sim số, khá bẩn, bán đông y nổ gan, buôn ma toé, du túp Thơ Nguyển...
Nghèo vì chính trực là vì bị tiêm nhiễm đạo lý vào đầu nhiều quá, nên thấy cái làm giàu bẩn thỉu, phẫn nộ với mấy kiểu giàu ở trên, nên thích trồng rau nuôi cá đen vâu cho nhẹ đầu. Nổi tiếng nhất có ông già lười Hải Thượng
thế tml mày tầng lớp nào trong này
 
Câu chuyện hay người giàu người nghèo dưới đây sẽ cho chúng ta một bài học cuộc sống đầy ý nghĩa để học tập.

lazy-bg.png




Có một người nghèo luôn than trách về số phận hẩm hiu của mình. Anh ta thường xuyên thắc mắc vì sao mình vất vả lắm mới có manh áo để mặc, miếng cơm để ăn. Những lúc thiên thời không thuận lợi thì lại đói rách. Trong khi đó có những người vẫn ăn sung mặc sướng chả phải lo nghĩ gì. Người này đã thỉnh cầu Phật tới giúp để giải đáp nỗi oan khuất của mình. Trước mặt Phật, người nghèo khóc lóc kể về những cơ cực hàng ngày, làm việc mệt tưởng chết nhưng vẫn chỉ đủ ăn từng bữa mà không có của để dành.

Sau một hồi kể lể, người nghèo mới bình luận: “Con thấy đời thật bất công, tại sao lại có những kẻ giàu sang ung dung hưởng thụ còn người nghèo như chúng con đây làm việc cật lực quanh năm suốt tháng vẫn không thể được như họ?”

Phật mỉm cười và hỏi: “Vậy theo con như thế nào mới là công bằng?”

Người nghèo nhanh chóng đáp: “Dạ, con muốn Ngài để người nghèo và người giàu cùng có xuất phát điểm như nhau để xem họ sống ra sao. Nếu sau một thời gian người giàu vẫn giàu thì con sẽ không còn gì để phàn nàn nữa ạ”.

Phật gật đầu rồi nói: “Được rồi!” và

Phật biến thành một người cùng xuất phát điểm như người nghèo.

Mỗi người tới một ngọn núi để tìm kế sinh nhai. Núi có mỏ than nên hàng ngày hai người đó có thể khai thác than đem ra chợ bán đổi lấy tiền. Sau một tháng sẽ xem kết quả ra sao.

Hai người cùng nhau đào than. Người nghèo rất chăm chỉ làm việc và chẳng mấy chốc đào được một xe than đầy, chở ra chợ bán lấy tiền. Anh lấy số tiền đó mua hết đồ ăn ngon mang về cho vợ và con cùng hưởng.

Người còn lại không làm tích cực được như vậy, đào một lát đã thấy mệt và toát hết mồ hôi. Đến chiều muộn mới đào xong được gần đầy xe than, cũng đem ra chợ bán lấy tiền. Tuy nhiên anh chỉ mua một ít bánh mỳ thô, số còn lại để dành.

Sang ngày hôm sau người nghèo lại cật lực đào xới than, còn người kia ra chợ. Một lát sau anh trở về với hai người đàn ông rất khỏe mạnh và không có việc gì làm để kiếm tiền. Hai người kia tới mỏ than, không ai bảo ai cật lực đào bới, người đàn ông chỉ đứng và chỉ đạo họ làm việc.

Chỉ trong buổi sáng, người đàn ông đã có hai xe than đầy. Anh lại mang ra chợ bán đổi lấy tiền và thuê thêm nhân công. Cứ thế số than anh khai thác ngày một nhiều, trừ đi tiền trả cho người làm thuê cũng còn kha khá.

Một tháng trôi đi nhanh chóng và người nghèo vẫn vậy, hàng ngày mua được đồ ăn ngon, rượu ngọt nhưng không dành dụm được gì. Ngược lại người kia đã trở nên giàu có, sở hữu trong tay một đội quân khỏe mạnh để hàng ngày khai thác rất nhiều than chở ra chợ bán, thu về bội tiền.

Và có lẽ người nghèo không còn gì để phàn nàn nữa.

Câu chuyện trên cho chúng ta hiểu rõ yếu tố cốt lõi mang đến thành công hay trở nên “giàu có”. Sự thành đạt không nằm ở việc chúng ta dốc hết sức lực vào công việc nào đó, mà chính là cách thức triển khai để tối ưu hóa nhân lực và tài lực của mình. Nếu biết sử dụng tốt nguồn tiền ban đầu cho dù là ít ỏi, chẳng mấy chốc chúng ta sẽ thành công.
Tao nghĩ đến đây thì chắc thớt đã có câu trả lời
 

Có thể bạn quan tâm

Top