Có Video 🌸NGƯỜI TỈNH THỨC Kết thúc một mối quan hệ như thế nào?💔



🌸Cách một người tỉnh thức buông bỏ một mối quan hệ.

(Cách bạn rời đi cho thấy bạn thực sự là ai.)

Chúng ta thường nghĩ buông bỏ là phải quên đi, là cắt đứt hoàn toàn, là xóa sạch mọi dấu vết của một người khỏi cuộc đời mình.

Thậm chí nhiều người mang theo sự oán hờn, trách móc để lấy cớ dứt tình.

Nhưng sự thật là, bạn càng cố quên, vết thương càng hằn sâu.

Bạn càng oán trách, sợi dây dính mắc càng siêt chặt.

Một người khi đã nhìn thấu quy luật của cuộc đời, họ buông tay nhẹ nhàng hơn chúng ta tưởng rất nhiều.

Không ồn ào, không đổ lỗi, không đóng vai nạn nhân.

Họ hiểu rằng mây không thuộc về bầu trời, và gió cũng chẳng thuộc về ngọn đồi.

Vạn vật cứ vận hành theo duyên.

Khi duyên đã cạn, cố giữ chẳng khác nào nắm chặt một nắm cát, càng siết càng đau.

Có một sự thật ít ai muốn đối diện: nỗi đau chia ly không đến từ việc mất đi một người,

mà đến từ việc ta đánh mất chính mình trong mối quan hệ ấy.

Ta đau vì những dự tính tương lai tan vỡ, vì cái tôi bị tổn thương, vì thói quen được yêu thương nay bị rút mất.

Nhưng sự buông bỏ của một người có chiều sâu nội tâm lại diễn ra rất tĩnh lặng.

Họ không vô tình hay lạnh nhạt, họ chỉ đơn giản là nhìn thấu quy luật tụ tan của vạn vật.

Họ biết rằng ai bước vào đời ta cũng mang theo một bài học.

Khi bài học đã hoàn tất, sự rời đi là điều tất yếu.

Cố níu kéo một người khi duyên đã cạn giống như cố giữ lấy một nắm cát, càng bóp chặt cát càng chảy nhanh.

Một người tỉnh thức khi buông bỏ, họ không đi tìm cách quên đi người kia.

Họ chỉ lặng lẽ quay về với hơi thở của chính mình, chấp nhận rằng sự có mặt của người đó là một bài học, và sự vắng mặt của người đó cũng là một bài học.

Họ nhìn thấu rằng mọi cuộc gặp gỡ trên đời đều là nhân duyên từ vô lượng kiếp, và khi bài học đã hoàn thành, hai linh hồn sẽ nhẹ nhàng rời xa.

Buông bỏ trong tỉnh thức không có nghĩa là chối bỏ ký ức, đốt hết thư từ, hay xóa số điện thoại, chặn liên lạc trong cơn tức giận.

Chia tay không phải là chối bỏ quá khứ.

Buông tay là khi ta vẫn nhớ trọn vẹn những gì đã qua, nhưng tâm không còn dằn vặt hay bám chấp.

Họ chấp nhận rằng người đó đã từng là một phần của thanh xuân, đã từng mang đến những nụ cười và cả những bài học đẫm nước mắt.

Họ nhìn thấu cơn đau của sự chia ly, cho phép mình buồn, cho phép mình khóc, nhưng không chìm đắm.

Bởi họ biết, nỗi đau rồi cũng tuân theo quy luật vô thường, đến rồi sẽ đi.

Thay vì chĩa mũi dùi ra ngoài, người tỉnh thức thu năng lượng về lại bên trong.

Họ không còn đặt câu hỏi "tại sao", không còn trách móc số phận, không còn kỳ vọng người kia thay đổi.

Họ chỉ thấy rằng mọi chuyện xảy ra đều đúng với trình tự nhân quả của nó, và cách tốt nhất để tôn trọng mối duyên ấy là chấp nhận điều đã xảy ra.

Và rồi, họ bình thản bước tiếp.

Dù người kia có ra sao, họ cũng chỉ mỉm cười chúc phúc từ xa.

Buông bỏ thực sự là khi nhắc lại chuyện cũ, lòng không còn gợn sóng.

Họ biết rằng, mối quan hệ kết thúc không phải là dấu chấm hết, mà là một sự hoàn thành.

Giống như bông hoa nở hết mình rồi nhẹ nhàng rụng xuống, trả lại sự tự do cho cành cây.

Họ trả người về với con đường của người, và nhận lại sự tự do cho chính mình.

Và cũng chính lúc ấy, những mối quan hệ đến sau sẽ nhẹ nhàng và sâu sắc hơn, vì bạn không còn tìm kiếm một ai để lấp đầy mình nữa.

Khi bạn hiểu được vô thường, bạn sẽ thấy chia ly không có gì đáng sợ.

Đáng sợ nhất là cứ ép mình ở lại trong một mối duyên đã tàn, khiến cả hai mục rỗng trong những kỳ vọng không còn đúng nữa.🌸
 



🌸Cách một người tỉnh thức buông bỏ một mối quan hệ.

(Cách bạn rời đi cho thấy bạn thực sự là ai.)

Chúng ta thường nghĩ buông bỏ là phải quên đi, là cắt đứt hoàn toàn, là xóa sạch mọi dấu vết của một người khỏi cuộc đời mình.

Thậm chí nhiều người mang theo sự oán hờn, trách móc để lấy cớ dứt tình.

Nhưng sự thật là, bạn càng cố quên, vết thương càng hằn sâu.

Bạn càng oán trách, sợi dây dính mắc càng siêt chặt.

Một người khi đã nhìn thấu quy luật của cuộc đời, họ buông tay nhẹ nhàng hơn chúng ta tưởng rất nhiều.

Không ồn ào, không đổ lỗi, không đóng vai nạn nhân.

Họ hiểu rằng mây không thuộc về bầu trời, và gió cũng chẳng thuộc về ngọn đồi.

Vạn vật cứ vận hành theo duyên.

Khi duyên đã cạn, cố giữ chẳng khác nào nắm chặt một nắm cát, càng siết càng đau.

Có một sự thật ít ai muốn đối diện: nỗi đau chia ly không đến từ việc mất đi một người,

mà đến từ việc ta đánh mất chính mình trong mối quan hệ ấy.

Ta đau vì những dự tính tương lai tan vỡ, vì cái tôi bị tổn thương, vì thói quen được yêu thương nay bị rút mất.

Nhưng sự buông bỏ của một người có chiều sâu nội tâm lại diễn ra rất tĩnh lặng.

Họ không vô tình hay lạnh nhạt, họ chỉ đơn giản là nhìn thấu quy luật tụ tan của vạn vật.

Họ biết rằng ai bước vào đời ta cũng mang theo một bài học.

Khi bài học đã hoàn tất, sự rời đi là điều tất yếu.

Cố níu kéo một người khi duyên đã cạn giống như cố giữ lấy một nắm cát, càng bóp chặt cát càng chảy nhanh.

Một người tỉnh thức khi buông bỏ, họ không đi tìm cách quên đi người kia.

Họ chỉ lặng lẽ quay về với hơi thở của chính mình, chấp nhận rằng sự có mặt của người đó là một bài học, và sự vắng mặt của người đó cũng là một bài học.

Họ nhìn thấu rằng mọi cuộc gặp gỡ trên đời đều là nhân duyên từ vô lượng kiếp, và khi bài học đã hoàn thành, hai linh hồn sẽ nhẹ nhàng rời xa.

Buông bỏ trong tỉnh thức không có nghĩa là chối bỏ ký ức, đốt hết thư từ, hay xóa số điện thoại, chặn liên lạc trong cơn tức giận.

Chia tay không phải là chối bỏ quá khứ.

Buông tay là khi ta vẫn nhớ trọn vẹn những gì đã qua, nhưng tâm không còn dằn vặt hay bám chấp.

Họ chấp nhận rằng người đó đã từng là một phần của thanh xuân, đã từng mang đến những nụ cười và cả những bài học đẫm nước mắt.

Họ nhìn thấu cơn đau của sự chia ly, cho phép mình buồn, cho phép mình khóc, nhưng không chìm đắm.

Bởi họ biết, nỗi đau rồi cũng tuân theo quy luật vô thường, đến rồi sẽ đi.

Thay vì chĩa mũi dùi ra ngoài, người tỉnh thức thu năng lượng về lại bên trong.

Họ không còn đặt câu hỏi "tại sao", không còn trách móc số phận, không còn kỳ vọng người kia thay đổi.

Họ chỉ thấy rằng mọi chuyện xảy ra đều đúng với trình tự nhân quả của nó, và cách tốt nhất để tôn trọng mối duyên ấy là chấp nhận điều đã xảy ra.

Và rồi, họ bình thản bước tiếp.

Dù người kia có ra sao, họ cũng chỉ mỉm cười chúc phúc từ xa.

Buông bỏ thực sự là khi nhắc lại chuyện cũ, lòng không còn gợn sóng.

Họ biết rằng, mối quan hệ kết thúc không phải là dấu chấm hết, mà là một sự hoàn thành.

Giống như bông hoa nở hết mình rồi nhẹ nhàng rụng xuống, trả lại sự tự do cho cành cây.

Họ trả người về với con đường của người, và nhận lại sự tự do cho chính mình.

Và cũng chính lúc ấy, những mối quan hệ đến sau sẽ nhẹ nhàng và sâu sắc hơn, vì bạn không còn tìm kiếm một ai để lấp đầy mình nữa.

Khi bạn hiểu được vô thường, bạn sẽ thấy chia ly không có gì đáng sợ.

Đáng sợ nhất là cứ ép mình ở lại trong một mối duyên đã tàn, khiến cả hai mục rỗng trong những kỳ vọng không còn đúng nữa.🌸
@Chị 5 :confuse:
 
Là một nhà đầu tư, liệu có cách nào tôi đạt trạng thái tỉnh thức, khi tôi không còn gì cả hay khi tôi có tất cả :vozvn (9):
 
Là một nhà đầu tư, liệu có cách nào tôi đạt trạng thái tỉnh thức, khi tôi không còn gì cả hay khi tôi có tất cả :vozvn (9):
Bạn à, tỉnh thức nó không nằm ở lúc có tất cả hay mất tất cả.

Nếu mất hết mà bạn vẫn tuyệt vọng, thì là chưa tỉnh.

Nếu có tất cả mà bạn vẫn sợ mất, thì cũng chưa tỉnh.

Với một nhà đầu tư như bạn, tỉnh thức có lẽ là khi tiền vẫn là công cụ chứ không còn là thước đo giá trị của mình.

Lãi không làm mình kiêu, lỗ không làm mình mất phương hướng; thắng không quên rủi ro, thua không quên bản thân.

Có tất cả mà không bị cái có đó sở hữu, ấy là tự do.
Không còn gì mà vẫn giữ được cái tâm sáng, ấy là bản lĩnh.

Cho nên bạn đừng đợi đến lúc mất hết mới tìm tỉnh thức. Cũng đừng nghĩ phải có tất cả mới đạt được nó.

Người tỉnh thức không phải người không có gì để mất, mà là người biết có thể mất bất cứ thứ gì mà vẫn không đánh mất chính mình.
Chúc bạn may mắn🌸
 
Bạn à, tỉnh thức nó không nằm ở lúc có tất cả hay mất tất cả.

Nếu mất hết mà bạn vẫn tuyệt vọng, thì là chưa tỉnh.

Nếu có tất cả mà bạn vẫn sợ mất, thì cũng chưa tỉnh.

Với một nhà đầu tư như bạn, tỉnh thức có lẽ là khi tiền vẫn là công cụ chứ không còn là thước đo giá trị của mình.

Lãi không làm mình kiêu, lỗ không làm mình mất phương hướng; thắng không quên rủi ro, thua không quên bản thân.

Có tất cả mà không bị cái có đó sở hữu, ấy là tự do.
Không còn gì mà vẫn giữ được cái tâm sáng, ấy là bản lĩnh.

Cho nên bạn đừng đợi đến lúc mất hết mới tìm tỉnh thức. Cũng đừng nghĩ phải có tất cả mới đạt được nó.

Người tỉnh thức không phải người không có gì để mất, mà là người biết có thể mất bất cứ thứ gì mà vẫn không đánh mất chính mình.
Chúc bạn may mắn🌸
He he, trước khi vào đầu tư ai cũng khuyên toôi như vậy, nhưng nói thì dễ hơn làm, ko mất thì chả ai nghĩ đến nó, để mà kiếm lấy cái lý do tiếp tục bước tiếp, mỗi khi thắng đêm lại trằn trọc ko ngủ được và tự nhủ với bản thân điều đó, nhưng luôn thầm nhủ và cố gắng lại chả phải tỉnh thức,
cái gì cũng có giới hạn, t nghĩ con người chỉ tỉnh thức khi có đủ trải nghiệm chứ không phải đủ suy nghĩ, vậy nên khi mất hết hay có tất cả thì mới có cơ hội đó. Còn bọn còn lại tuyệt đối là mõm đạo lý
 
He he, trước khi vào đầu tư ai cũng khuyên toôi như vậy, nhưng nói thì dễ hơn làm, ko mất thì chả ai nghĩ đến nó, để mà kiếm lấy cái lý do tiếp tục bước tiếp, mỗi khi thắng đêm lại trằn trọc ko ngủ được và tự nhủ với bản thân điều đó, nhưng luôn thầm nhủ và cố gắng lại chả phải tỉnh thức,
cái gì cũng có giới hạn, t nghĩ con người chỉ tỉnh thức khi có đủ trải nghiệm chứ không phải đủ suy nghĩ, vậy nên khi mất hết hay có tất cả thì mới có cơ hội đó. Còn bọn còn lại tuyệt đối là mõm đạo lý
He he, tôi lại nghĩ bạn đang chạm đúng vào một điểm rất thật, đó là có những thứ chỉ có trải nghiệm mới dạy được, lời khuyên chỉ có thể đứng ngoài cửa.

Ng chưa từng mất rất khó hiểu cảm giác mất.

Ng chưa từng thắng lớn cũng khó hiểu cái giá của việc có quá nhiều thứ để mất.

Nhưng tôi không hoàn toàn đồng ý rằng phải mất hết hoặc có tất cả mới có cơ hội tỉnh thức.

Vì nếu vậy, tỉnh thức sẽ là phần thưởng của biến cố, trong khi biến cố đôi khi chỉ làm một ng vỡ ra, chứ chưa chắc làm họ tỉnh ra.

Có ng mất hết rồi cay nghiệt hơn. Có ng có tất cả rồi tham hơn. Cũng có ng chỉ trải qua một lần rất nhỏ nhưng đủ để nhìn lại cả đời mình.

Tôi nghĩ trải nghiệm là thứ đánh thức, nhưng khả năng nhìn lại mới quyết định mình có tỉnh hay không.

Còn chuyện bạn nói mõm đạo lý tôi đồng ý một nửa thôi. : )))

Đạo lý chưa từng được sống qua thì chỉ là kiến thức.

Đạo lý đã đi qua máu, nước mắt, tiền bạc, mất mát và những đêm không ngủ mà vẫn giữ được mình thì lúc ấy nó mới thành trí tuệ được.

Có lẽ ng tỉnh thức không phải ng đã trải qua nhiều nhất.

Mà là ng sau mỗi lần đời đánh một cú, không chỉ hỏi “Tại sao tôi lại gặp chuyện này?”,

mà còn đủ tỉnh để hỏi: “Nó đang dạy tôi trở thành người như thế nào?”

Và với một nhà đầu tư, có lẽ đó mới là ván đầu tư khó nhất: là đầu tư vào chính mình, mà không được phép để cái tôi làm cổ đông chi phối được.
 
He he, tôi lại nghĩ bạn đang chạm đúng vào một điểm rất thật, đó là có những thứ chỉ có trải nghiệm mới dạy được, lời khuyên chỉ có thể đứng ngoài cửa.

Ng chưa từng mất rất khó hiểu cảm giác mất.

Ng chưa từng thắng lớn cũng khó hiểu cái giá của việc có quá nhiều thứ để mất.

Nhưng tôi không hoàn toàn đồng ý rằng phải mất hết hoặc có tất cả mới có cơ hội tỉnh thức.

Vì nếu vậy, tỉnh thức sẽ là phần thưởng của biến cố, trong khi biến cố đôi khi chỉ làm một ng vỡ ra, chứ chưa chắc làm họ tỉnh ra.

Có ng mất hết rồi cay nghiệt hơn. Có ng có tất cả rồi tham hơn. Cũng có ng chỉ trải qua một lần rất nhỏ nhưng đủ để nhìn lại cả đời mình.

Tôi nghĩ trải nghiệm là thứ đánh thức, nhưng khả năng nhìn lại mới quyết định mình có tỉnh hay không.

Còn chuyện bạn nói mõm đạo lý tôi đồng ý một nửa thôi. : )))

Đạo lý chưa từng được sống qua thì chỉ là kiến thức.

Đạo lý đã đi qua máu, nước mắt, tiền bạc, mất mát và những đêm không ngủ mà vẫn giữ được mình thì lúc ấy nó mới thành trí tuệ được.

Có lẽ ng tỉnh thức không phải ng đã trải qua nhiều nhất.

Mà là ng sau mỗi lần đời đánh một cú, không chỉ hỏi “Tại sao tôi lại gặp chuyện này?”,

mà còn đủ tỉnh để hỏi: “Nó đang dạy tôi trở thành người như thế nào?”

Và với một nhà đầu tư, có lẽ đó mới là ván đầu tư khó nhất: là đầu tư vào chính mình, mà không được phép để cái tôi làm cổ đông chi phối được.
thích ca luôn đưa ra các chỉ dẫn cụ thể cho từng người đệ tử, những bài tập đơn giản để họ thực hành hàng ngày, nó như là tập luyện trước cho cơn bão có khả năng ập đến trong tương lai, khi mà con người rơi vào hoàn cảnh ngặt nghèo nhất thì trong tay đã có công cụ để vượt qua nó, khi đó tôi cho là người tu hành chính thức hiểu những điều được dạy và giác ngộ.
Stoicism cũng chỉ dẫn những hành động cụ thể như thế, tôi cũng cho rằng nó tương tự đạo phật. Vậy tôi nên thực hành gì đây, ko thể cứ lẩm nhẩm đạo lý đc
 
thích ca luôn đưa ra các chỉ dẫn cụ thể cho từng người đệ tử, những bài tập đơn giản để họ thực hành hàng ngày, nó như là tập luyện trước cho cơn bão có khả năng ập đến trong tương lai, khi mà con người rơi vào hoàn cảnh ngặt nghèo nhất thì trong tay đã có công cụ để vượt qua nó, khi đó tôi cho là người tu hành chính thức hiểu những điều được dạy và giác ngộ.
Stoicism cũng chỉ dẫn những hành động cụ thể như thế, tôi cũng cho rằng nó tương tự đạo phật. Vậy tôi nên thực hành gì đây, ko thể cứ lẩm nhẩm đạo lý đc
Tôi đồng ý với bạn ở điểm này: là đạo lý nếu không biến thành hành vi thì vẫn chỉ là kiến thức thôi

Nếu bạn hỏi vậy thực hành gì? Thì tôi sẽ không khuyên bạn chỉ ngồi cả ngày lẩm nhẩm vô thường hay buông bỏ.

Với một người làm đầu tư như bạn, hãy lấy chính tiền – lòng tham – nỗi sợ – thắng – thua làm bài tập tu.

1. Tập nhìn cảm xúc trước khi nhìn thị trường.

Mỗi lần bạn định mua bán, dừng 3 phút và tự hỏi:
Tôi đang hành động vì dữ liệu, hay vì sợ bỏ lỡ?

Vì kế hoạch, hay vì tham?

Không cần dập cảm xúc, chỉ cần nhận ra nó trước khi hành động.

2. Tập mất một chút mà không phản ứng.

Không phải cố tình ném tiền.
Chỉ cần đặt trước một giới hạn thua mà bạn chấp nhận được, rồi khi nó xảy ra thì tuyệt đối không “gỡ”.

Đây là bài tập với tham và sân, chứ không chỉ là quản trị vốn.

3. Tập thắng mà không phấn khích quá mức.

Sau một lệnh thắng, không tăng vị thế chỉ vì đang hưng phấn.

Bạn hãy Ghi lại: “Mình vừa thắng một giao dịch, không phải chứng minh mình đúng về cuộc đời.”

4. Mỗi ngày bạn sẽ có một khoảng thời gian không liên quan đến tiền.

Không biểu đồ, không tin tức, không P&L.

Đi bộ, ăn một bữa thật chậm, ngồi yên 10–15 phút.

Mục đích là tập cho tâm biết không phải lúc nào cũng cần một thứ để bám vào.

5. Mỗi tối bạn ghi đúng ba dòng:

Hôm nay tôi tham ở đâu?
Tôi sợ ở đâu?
Tôi đã làm điều gì trái với nguyên tắc của mình?

Không tự chửi mình. Chỉ quan sát.

Làm đủ lâu, bạn sẽ bắt đầu thấy một điều khá thú vị: thứ cần tu không phải thị trường, mà là người như bạn đang ngồi trước màn hình.

Và tôi nghĩ đây mới gần với điều bạn nói về

Thích Ca và Stoicism: không phải chuẩn bị để trở thành người không gặp bão, mà chuẩn bị để khi bão đến, mình không còn bị chính tâm mình kéo đi nữa.

Còn giác ngộ thì tôi không dám nói chỉ bằng vài bài tập là đạt được.

Nhưng nếu mỗi ngày mình bớt bị tham, sân, sợ hãi và cái tôi điều khiển một chút, thì ít nhất mình đang đi đúng hướng.

Bạn đừng tập để trở thành người không còn cảm xúc.

Hãy tập để cảm xúc xuất hiện mà bạn vẫn có quyền lựa chọn hành động.

Với tôi, đó mới là “tỉnh” có thể kiểm chứng được nhé.
 
Tôi đồng ý với bạn ở điểm này: là đạo lý nếu không biến thành hành vi thì vẫn chỉ là kiến thức thôi

Nếu bạn hỏi vậy thực hành gì? Thì tôi sẽ không khuyên bạn chỉ ngồi cả ngày lẩm nhẩm vô thường hay buông bỏ.

Với một người làm đầu tư như bạn, hãy lấy chính tiền – lòng tham – nỗi sợ – thắng – thua làm bài tập tu.

1. Tập nhìn cảm xúc trước khi nhìn thị trường.

Mỗi lần bạn định mua bán, dừng 3 phút và tự hỏi:
Tôi đang hành động vì dữ liệu, hay vì sợ bỏ lỡ?

Vì kế hoạch, hay vì tham?

Không cần dập cảm xúc, chỉ cần nhận ra nó trước khi hành động.

2. Tập mất một chút mà không phản ứng.

Không phải cố tình ném tiền.
Chỉ cần đặt trước một giới hạn thua mà bạn chấp nhận được, rồi khi nó xảy ra thì tuyệt đối không “gỡ”.

Đây là bài tập với tham và sân, chứ không chỉ là quản trị vốn.

3. Tập thắng mà không phấn khích quá mức.

Sau một lệnh thắng, không tăng vị thế chỉ vì đang hưng phấn.

Bạn hãy Ghi lại: “Mình vừa thắng một giao dịch, không phải chứng minh mình đúng về cuộc đời.”

4. Mỗi ngày bạn sẽ có một khoảng thời gian không liên quan đến tiền.

Không biểu đồ, không tin tức, không P&L.

Đi bộ, ăn một bữa thật chậm, ngồi yên 10–15 phút.

Mục đích là tập cho tâm biết không phải lúc nào cũng cần một thứ để bám vào.

5. Mỗi tối bạn ghi đúng ba dòng:

Hôm nay tôi tham ở đâu?
Tôi sợ ở đâu?
Tôi đã làm điều gì trái với nguyên tắc của mình?

Không tự chửi mình. Chỉ quan sát.

Làm đủ lâu, bạn sẽ bắt đầu thấy một điều khá thú vị: thứ cần tu không phải thị trường, mà là người như bạn đang ngồi trước màn hình.

Và tôi nghĩ đây mới gần với điều bạn nói về

Thích Ca và Stoicism: không phải chuẩn bị để trở thành người không gặp bão, mà chuẩn bị để khi bão đến, mình không còn bị chính tâm mình kéo đi nữa.

Còn giác ngộ thì tôi không dám nói chỉ bằng vài bài tập là đạt được.

Nhưng nếu mỗi ngày mình bớt bị tham, sân, sợ hãi và cái tôi điều khiển một chút, thì ít nhất mình đang đi đúng hướng.

Bạn đừng tập để trở thành người không còn cảm xúc.

Hãy tập để cảm xúc xuất hiện mà bạn vẫn có quyền lựa chọn hành động.

Với tôi, đó mới là “tỉnh” có thể kiểm chứng được nhé.
Chánh niệm là thứ có ích, tuy nhiên có lẽ t sẽ phá sản trước khi tu luyện được skill này :beat_plaster:
 
Chánh niệm là thứ có ích, tuy nhiên có lẽ t sẽ phá sản trước khi tu luyện được skill này :beat_plaster:
Vậy thì đừng tu chánh niệm theo kiểu “đợi đạt cảnh giới rồi mới đem ra dùng” chứ.

Chánh niệm không phải skill phải luyện max level mới dùng được đâu.

Nó chính là thứ dùng trong lúc đang chơi.

Bạn không cần ngồi thiền 3 tiếng.

Trước một quyết định đầu tư, chỉ cần dừng lại 30 giây và nhận ra:

“À, hiện tại mình đang sợ. Mình đang tham. Mình đang muốn gỡ.”

thế là đã có một khoảnh khắc chánh niệm ròii

Nếu nhận ra rồi vẫn bấm lệnh thì cũng không sao. 😂 Ít nhất lần này bạn biết ai đang bấm nút.

Và tôi nghĩ người đầu tư càng cần thứ này hơn người bình thường, vì thị trường không chỉ lấy tiền của mình, mà nó còn liên tục đánh vào lòng tham, nỗi sợ và cái tôi.

Đừng chờ tu thành Phật mới bước vào thị trường.

Hãy biến mỗi lần tham, sợ, tiếc, cay cú thành một bài thực hành.

Còn nếu bạn phá sản trước khi giác ngộ thì… thôi, lúc đó chuyển sang tu “thiểu dục tri túc” cũng chưa muộn. 🤣
Nhưng nhớ một điều: Phật pháp không phải công cụ để cứu một vị thế đang sai. Stop-loss vẫn là stop-loss. 🌿
 
Vậy thì đừng tu chánh niệm theo kiểu “đợi đạt cảnh giới rồi mới đem ra dùng” chứ.

Chánh niệm không phải skill phải luyện max level mới dùng được đâu.

Nó chính là thứ dùng trong lúc đang chơi.

Bạn không cần ngồi thiền 3 tiếng.

Trước một quyết định đầu tư, chỉ cần dừng lại 30 giây và nhận ra:

“À, hiện tại mình đang sợ. Mình đang tham. Mình đang muốn gỡ.”

thế là đã có một khoảnh khắc chánh niệm ròii

Nếu nhận ra rồi vẫn bấm lệnh thì cũng không sao. 😂 Ít nhất lần này bạn biết ai đang bấm nút.

Và tôi nghĩ người đầu tư càng cần thứ này hơn người bình thường, vì thị trường không chỉ lấy tiền của mình, mà nó còn liên tục đánh vào lòng tham, nỗi sợ và cái tôi.

Đừng chờ tu thành Phật mới bước vào thị trường.

Hãy biến mỗi lần tham, sợ, tiếc, cay cú thành một bài thực hành.

Còn nếu bạn phá sản trước khi giác ngộ thì… thôi, lúc đó chuyển sang tu “thiểu dục tri túc” cũng chưa muộn. 🤣
Nhưng nhớ một điều: Phật pháp không phải công cụ để cứu một vị thế đang sai. Stop-loss vẫn là stop-loss. 🌿
Stop chat GPT, t ngán con này lắm rồi :beat_shot:
 
Stop chat GPT, t ngán con này lắm rồi :beat_shot:
Em này 1 ngày 2 thread à
Đúng v :vozvn (20):




 

Có thể bạn quan tâm

Top