Có Hình Người Việt tại Hoa Kỳ: Nghề nail đem lại thu nhập nhưng nuôi dưỡng 'văn hóa tiểu nông'?

Skyftc

Gió lạnh đầu buồi
Ukraine
  • Võ Ngọc Ánh
  • Vai trò,Gửi tới BBC từ Tacoma, tiểu bang Washington
  • 14 tháng 3 2023
Theo quan sát của tôi, khi ở Việt Nam bạn có thể là kỹ sư, giáo viên, nhân viên văn phòng, kinh doanh, nông dân nhưng lúc qua Mỹ đều có thể làm nail. Vì đây là nghề mưu sinh nơi đất khách xem ra thích hợp với người Việt ở sự tỉ mỉ, khéo léo và tính nghệ thuật không đòi hỏi quá cao và cả không cần phải biết tiếng Anh.
Nghề nail công việc phổ biến ở Mỹ
Phở là món ăn nổi tiếng nhất của người Việt ở Mỹ. Nhưng nghề phổ biến nhất của cộng đồng gốc Việt tại Mỹ thì đó là nghề làm nail.
Tiệm nail có mặt ở hầu hết các khu buôn bán, trung tâm thương mại ở Mỹ.
Trước khi đại dịch Covid-19 xảy ra, theo khảo sát cộng đồng người Mỹ của Cục điều tra dân số ước tính, khoảng 12% người Mỹ gốc Việt tham gia lao động trong ngành nail.
Thống kê của Hội Nghề Làm tóc và Thẩm mỹ của tiểu bang California có 80% thợ nail và thợ thẩm mỹ được cấp phép trong tiểu bang là người gốc Việt.
Còn tại Texas, trong một báo cáo được đăng trên trang website của Đại học Rice ở Houston, Texas năm 2021, con số này khoảng 76%. Các tiểu bang có đông người gốc Việt khác, số người Việt gắn với làm nail cũng không hề nhỏ.
Ở những tiểu bang có ít người Việt sinh sống hơn lại có kiểu làm gọi là làm nail xuyên bang. Theo đó, người Việt này từ tiểu bang khác đến một tiểu bang ít người Việt sinh sống để làm nail.
Làm nail xuyên bang phải chịu cảnh xa gia đình, nhưng bù lại có mức thu nhập cao hơn.
Trong tất cả thợ nail có gốc gác nhập cư ở Mỹ, người Việt chiếm 74%.
Nail worker advert

NGUỒN HÌNH ẢNH,VO NGOC ANH

Nước Mỹ ‘khát’ thợ nail​

Trên cả nước Mỹ đang có hơn 10 triệu việc làm cần người làm, trong đó có cả việc chờ người tại các tiệm nail.
Mấy năm vì đại dịch vừa qua, số hồ sơ được xét duyệt để vào Mỹ chậm lại, trong đó có người Việt, làm cho nguồn thợ nail mới trở nên ít hơn. Điều này dẫn đến nhiều tiệm nail đều trong tình trạng thiếu thợ, giữa bối cảnh người Mỹ vẫn tiêu tiền nhiều từ năm 2021 đến nay.
Trên các trang Facebook của cộng đồng người Việt ở Mỹ ngày nào cũng có tin từ các tiệm nail tuyển thợ.
Người từ Việt Nam mới qua Mỹ dễ dàng bắt đầu công việc mới với nghề làm nail. Họ có thể chọn cách học xong trong vòng 3 – 6 tháng rồi làm, hoặc chỉ ghi danh lấy giờ và họ đi làm rèn tay nghề ngay tại tiệm nail.
Cách thứ hai này không đúng luật cho cả trường dạy và chủ tiệm nail. Dù vậy, tại các thành phố có sự dễ dãi, các trường dạy nail chấp nhận điều này để có học viên và tiệm nail có người làm.
Học phí để có được bằng nail không quá cao, chỉ khoảng hai nghìn USD.
Nhiều bạn trẻ gốc Việt ngày thường đi học, nhưng cuối tuần, dịp hè họ gắn với nghề nail. Đây là cách các bạn trẻ này có thêm thu nhập bằng nghề tạm thời tốt hơn so với nhiều công việc khác.
Có không ít người đã ra trường, đi làm với công việc đúng chuyên môn, cuối tuần, ngày nghỉ họ vẫn gắn với việc đi làm nail để thêm thu nhập.
Không ít bạn trẻ từ Việt Nam sang Mỹ với lý do du học, nhưng trên thực tế thời gian tại các tiệm nail của họ nhiều hơn ở trường. Các bạn này thường ở lại hợp pháp sau đó bằng cách kết hôn với người cư trú hợp pháp ở Mỹ. Và thường sau đó họ không bao giờ tốt nghiệp được trường đại học nào tại Mỹ.
Nghề nail không phải trả lương cao, nhưng nhờ có tiền tip (tiền bo) nên tổng thu nhập trong ngày không thấp, có thể nói là đồng lương hậu hĩnh.
Bên cạnh trả lương theo ngày (bao lương), tại nhiều tiểu bang còn có cách thợ chia tiền với chủ tiệm nail trên số tiền khách hàng trả cho chi phí dịch vụ họ được làm (ăn chia). Thường thợ nail lấy 60%, chủ lấy 40% từ số tiền của khách.
Nghề nail góp phần không nhỏ vào sự khấm khá của cộng đồng người Việt trên đất Mỹ.
Tôi có người quen đến Mỹ hơn chục năm, cả hai vợ chồng đi làm nail. Giờ họ làm chủ hai tiệm nail lớn, nắm trong tài sản hàng triệu đô. Khối tài sản mà nhiều người Mỹ mơ ước.
A nail bar in the US

NGUỒN HÌNH ẢNH,VO NGOC ANH
Chụp lại hình ảnh,
Hình chỉ có tính minh họa

Ân nhân ngành nail của người Việt​

Nữ diễn viên Tippi Hedren, sinh năm 1930 và hiện vẫn còn sống, được coi là ân nhân của người Việt đang gắn với công việc làm nail.
Theo đó, sau biến cố 30/4/1975, diễn viên Tippi Hedren lúc đó là điều phối viên cứu trợ quốc tế của Food for the Hungry. Cô đến thăm những người tị nạn từ Việt Nam mới đến sau biến cố 30/4/1975 tại Hope Village, ngoại ô Sacramento, California.
Nhìn thấy những người từ Việt Nam này thích bộ móng tay của mình. Từ đây cô Tippi Hedren nảy ra ý định mời thợ làm móng của mình là Dusty Coots đến trại tị nạn dạy những người phụ nữ Việt đầu tiên cách làm móng. Sau đó cô phối hợp với một trường dạy thẩm mỹ tại địa phương tìm việc làm sau khi đã học nghề.
Từ lớp học này, giấy phép làm móng riêng rẽ đầu tiên được cấp. Trước đó, giấy phép được cấp phép cho cả tóc và móng.
Công việc của Hedren với người Mỹ gốc Việt được đạo diễn Honey Lauren thực hiện một số phim tài liệu: Phim có tên Happy Hands đã đoạt giải Phim tài liệu ngắn hay nhất tại Liên hoan phim quốc tế Sonoma năm 2014; còn phim Nailedit – nói về người gốc Việt với nghề nail tại Mỹ đã giành được Giải thưởng Quỹ Tài liệu năm 2014 của Trung tâm Truyền thông Người Mỹ gốc Á.
Tippi Hedren

NGUỒN HÌNH ẢNH,GETTY IMAGES
Chụp lại hình ảnh,
Nữ diễn viên Tippi Hedren tại một sự kiện ở Los Angeles năm 2017

Thói quen ‘chợ VN’ ở các tiệm nail​

Do trong tiệm nail thợ vừa làm vừa nói chuyện, các thói tiểu nông từ VN mang qua được thể hiện một rất rõ. Chuyện vợ chồng nhà người ta, chuyện ai đó bị tai nạn, chuyện con cái nhà ai không ngoan, chuyện nhà bị trộm…chuyện nào cũng dễ dàng được kể đi kể lại, bàn tán, bình phẩm với nhau.
Ở tiệm nail, chuyện từ nhà ra phố được truyền đi một cách nhanh chóng. Cách nhìn hiện đại có thể thấy, mỗi tiệm nail như một tờ báo. Chỉ khác thông tin thường thiếu sự xác minh, theo kiểu nghe kể lại.
Nói một cách khác, các tiệm nail giữ cho cộng đồng người Việt tại Mỹ dù sống trong khu vực vài thành phố cạnh nhau vẫn có tính thông tin như một làng quê truyền thống của người Việt.
Tính lắm điều, nhiều chuyện trong các tiệm nail như không gian để người Việt gần gũi với thói quen không khác ở quê nhà.
Nhưng không phải người phụ nữ Việt nào cũng thích điều này.
Gần nhà tôi ở Tacoma, bang Washington có chị Hân, qua Mỹ lúc gần 50 tuổi. Ngay khi đến Mỹ chị chọn cách đi làm nail như nhiều đồng hương. Làm hơn 6 tháng chị nghỉ, xin chuyển tới một công ty dù thu nhập ít hơn.
Chị Hân nói, không thể tiếp tục làm nail là vì tính người Việt với nhau. Mới vào chưa giỏi nghề bị ăn hiếp theo kiểu “ma cũ bắt nạt ma mới”.
Người làm lâu hơn, họ biết ai là khách sộp (tip nhiều) dùng chiêu để dành, dù người khách đó theo lượt sẽ là đến phiên mình. Đến việc chia phe, người này nói xấu những người họ không ưa.
Đây cũng là những lý do phổ biến tôi nghe được từ nhiều người phải chia tay với nghề nail.
Mặt trái nữa là không ít tiệm nail của người Việt cũng là nơi thể hiện sự phân biệt chủng tộc. Sự phân biệt không giấu giếm trong người Việt về màu da nào cho tiền tip cao. Phân biệt chủng tộc công khai trên không gian mạng với tiếng Việt khi giới thiệu “tiệm khu Mỹ trắng”, thay vì nói khu khách sang để tuyển thợ. Cũng may cho họ, dân Mỹ chẳng có mấy người biết tiếng Việt.
Và con số không nhỏ người Việt vẫn tiếp tục sang Hoa Kỳ, góp phần thêm đông đảo vào lực lượng làm nail, duy trì nuôi dưỡng tiếp những định kiến, thói quen phát ngôn, suy nghĩ, hành xử “từ quê” đem sang.
Bài viết thể hiện góc nhìn của tác giả Võ Ngọc Ánh, sinh sống tại thành phố Tacoma, tiểu bang Washington, Hoa Kỳ.
 
Tao cũng họ hàng bên đó làm nail nhiều, nhưng chỉ là thế hệ đầu mới qua, còn đám con cháu sinh đẻ bên đó thì tụi nó đi học đi làm viên chức hoặc công ty đàng hoàng hết.
 
Cứ kiếm nhiều tiền và ổn định là đưọc rồi quan trọng gì tiểu nông
nhiều thằng tiêu chuẩn kép, mở miệng "nail tộc" các kiểu con đà điểu mà tụi nó có biết hàng năm cái đất nước này nhận vài chục tỉ Biden từ những người tụi nó gọi là "Nail tộc".
 
chuẩn

lương tháng bọn dlv chưa chắc nhiều hơn bao nhiêu so với lương làm Nail bên nước ngoài
Lương nail bên đó là lương giám đốc bên này nha mày, tao nói luôn, như con em ruột của tao sang đó 7 năm, 1 tháng để dư 6K Biden, cũng "nail tộc"
 
Đéo biết thằng nào hơn thằng nào đâu . Đây chỉ cầm bút chiều lái xe đi nhậu . Chứ đéo biết rửa chân cho người khác mà mồm kêu sướng thì nể thật . Bọn Lồn bưng chân thối còn làm hẳn topic nâng bi nhau 😆 chúc ae bên đó gặp toàn chân thơm nhé .
 
Đéo biết thằng nào hơn thằng nào đâu . Đây chỉ cầm bút chiều lái xe đi nhậu . Chứ đéo biết rửa chân cho người khác mà mồm kêu sướng thì nể thật . Bọn lồn bưng chân thối còn làm hẳn topic nâng bi nhau 😆 chúc ae bên đó gặp toàn chân thơm nhé .
mày thì phải ngành phò cho dân xứ khác đụ như ở Đài, Sing, Mã...mới là quốc hồn quốc túy, mới là nâng cao tầm dân tộc, tiền từ "phò tộc" mới đáng tôn vinh!
 
Mẹ đỡ đầu ngành công nghiệp làm móng của người Việt

Di sản của Tippi Hedren không chỉ trong lĩnh vực điện ảnh mà còn cả những hoạt động nhân đạo và môi trường, đặc biệt là với cộng đồng người Việt tại Mỹ - nơi bà được xem là "mẹ đỡ đầu" cho ngành công nghiệp làm móng (nail) có trị giá hơn 8 tỉ USD.

Hiện nay hơn 80% thợ làm móng ở Nam California, 51% tính trên khắp các tiểu bang của nước Mỹ là người Việt. Rất nhiều người thợ làm móng ngày nay tại Mỹ là hậu duệ của 20 người phụ nữ Việt làm móng đầu tiên mà Tippi Hedren nhận bảo trợ và đào tạo vào tháng 6-1975.

Thời điểm đó, Tippi Hedren và bác sĩ Larry Ward - một nhà nhân đạo của tổ chức phi lợi nhuận Food for the Hungry - đã mở Hope Village (Ngôi làng Hi vọng) tại California với mục đích thành lập một trung tâm tái định cư để giúp đỡ người di cư ổn định cuộc sống sau chiến tranh nơi đất khách quê người.


Tippi Hedren - Người đẹp tóc vàng -  ân nhân của  nhiều người Việt ở Mỹ - Ảnh 4.
Tippi Hedren và Kiều Chinh trong trạng phục áo dài Việt Nam - Ảnh: NVCC
Không chỉ giúp đỡ người Việt Nam có nơi sinh sống tạm thời, Tippi Hedren còn đào tạo và giúp họ có công việc mới trên đất Mỹ: làm móng (nail). Nhận thấy sự khéo léo và chăm chỉ của phụ nữ Việt Nam, Tippi Hedren đã mời chuyên gia về đào tạo nghề làm móng cho 20 phụ nữ Việt Nam tại Hope Village.

Đây được coi là bước đầu tiên cho sự bùng nổ các tiệm nail do người Việt sở hữu sau này và dần dần trở thành một ngành công nghiệp hàng tỉ đôla tại Mỹ. Vì vậy Tippi Hedren còn được cộng đồng người Việt tại Mỹ gọi là "mẹ đỡ đầu của nghề làm móng" của người Việt khắp năm châu.

Tippi Hedren - Người đẹp tóc vàng -  ân nhân của  nhiều người Việt ở Mỹ - Ảnh 5.
Tippi Hedren (giữa) nhờ thợ làm móng Dusty Cootes dạy nghề cho nhóm 20 phụ nữ Việt Nam vào năm 1975 - Ảnh từ phim tài liệu Nailed It của Adele Free Phạm
 
Đéo biết thằng nào hơn thằng nào đâu . Đây chỉ cầm bút chiều lái xe đi nhậu . Chứ đéo biết rửa chân cho người khác mà mồm kêu sướng thì nể thật . Bọn lồn bưng chân thối còn làm hẳn topic nâng bi nhau 😆 chúc ae bên đó gặp toàn chân thơm nhé .
địt mẹ cầm bút ký vào cái Lồn mẹ mày, nghề bảo vệ của mày ngủ quên mất đồ đền ói ỉa hơn cái tiền lương 8tr tăng ca 12 tiếng ăn ở tại chỗ ỉa của mày đó thằng ngu :haha::haha:
 
Nhường chúng mày qua đó bưng chân đi . Bố ở lại
địt mẹ cầm bút ký vào cái lồn mẹ mày, nghề bảo vệ của mày ngủ quên mất đồ đền ói ỉa hơn cái tiền lương 8tr tăng ca 12 tiếng ăn ở tại chỗ ỉa của mày đó thằng ngu :haha::haha:
Ae cali đéo có lập luận gì để phản biện à . Tao xin lỗi nhé . Không chửi nhau với mày . Thằng vô học bưng chân . Cay không 🌶️
 
Nhường chúng mày qua đó bưng chân đi . Bố ở lại

Ae cali đéo có lập luận gì để phản biện à . Tao xin lỗi nhé . Không chửi nhau với mày . Thằng vô học bưng chân . Cay không 🌶️
tao lạ gì mấy thằng Lồn như mày, miệng thì chửi mỹ là bọn tư bẩn, hàn nhật là chó của đế quốc mẽo, vậy mà bọn trọ trẹ + bắc kỳ chó qua đó làm culi cho mấy con chó mỹ. tao thấy hả hê vl :vozvn (18):
 
Nhường chúng mày qua đó bưng chân đi . Bố ở lại

Ae cali đéo có lập luận gì để phản biện à . Tao xin lỗi nhé . Không chửi nhau với mày . Thằng vô học bưng chân . Cay không 🌶️

Mày nên tôn vinh nghề này nhé!!!​

Phụ nữ Việt ‘bán hoa’ ở Singapore: Công việc ‘rủi ro lớn, thu nhập cao’​

  • Minh Thư
  • BBC News Tiếng Việt
20 tháng 6 2020
Một khu phố đèn đỏ ở Singapore

NGUỒN HÌNH ẢNH,NICOLAS LAINEZ
Chụp lại hình ảnh,
Một khu phố đèn đỏ ở Singapore
Singapore được biết đến như một quốc gia sạch đẹp, phát triển, và giàu có nhất ở Đông Nam Á. Đây cũng là nơi có ngành công nghiệp tình dục sôi động, thu hút phụ nữ từ nhiều nước châu Á tới làm nghề mại dâm trong nhiều năm qua.
Theo ước tính của ProjectX, một tổ chức phi lợi nhuận hỗ trợ người hành nghề mại dâm ở Singapore, hàng năm có chừng 10 tới 12 ngàn phụ nữ nước ngoài hoạt động trong lĩnh vực 'xưa như trái đất' ở thành phố này.
Theo luật pháp Singapore, các hoạt động như mồi chài khách ở nơi công cộng với mục đích bán dâm, dẫn dắt, môi giới, quảng cáo dịch vụ bán dâm, hay thậm chí nhập cảnh vào Singapore với mục đích bán dâm đều là bất hợp pháp,
Nhưng không ít phụ nữ từ Việt Nam, Trung Quốc, Thái Lan, Indonesia, Phillippines… vẫn bất chấp rủi ro để vào Singapore kiếm tiền bằng công việc bán dâm, dù là chuyên nghiệp hay 'theo thời vụ'.

Phụ nữ Việt ‘bán hoa’ ở Singapore: những mối lo chồng chất (kỳ 2)
Nhật Bản: Vấn đề nữ thực tập sinh Việt có thai
Các tuyến đi nước ngoài từ Việt Nam của một số phụ nữ làm nghề mại dâm

Chụp lại hình ảnh,
Các tuyến đi nước ngoài từ Việt Nam của một số phụ nữ làm nghề mại dâm

Con đường từ Việt Nam sang Singapore​

Tiến Sỹ Nicolas Lainez, người có nhiều năm tìm hiểu và nghiên cứu về thực trạng phụ nữ Việt Nam làm nghề mại dâm ở Singapore, cho BBC News Tiếng Việt biết về các tuyến từ Việt Nam đi nước ngoài của họ.
"Cho tới giữa những năm 2000, phụ nữ Việt Nam từ đồng bằng sông Cửu Long thường tới Cambodia để làm nghề mại dâm.
"Rồi khi có thoả thuận về di chuyển lao động giữa các nước ASEAN, họ có thể dễ dàng đi các nước khác hơn, như đi Malaysia và Singapore.
"Phụ nữ ở miền Bắc thường đi Trung Quốc, Hong Kong và Macau. Những phụ nữ tôi gặp ở Singapore năm 2010 và sau đó thường đến từ miền Nam Việt Nam. "
Đời mại dâm qua mạng xã hội
Bên trong phố đèn đỏ ở Đức
Nghiên cứu của ông cho thấy đa số phụ nữ Việt sang Singapore xuất thân từ miền Tây. Họ thường lên Sài Gòn trước, làm trong các quán bar, bia hơi, bia ôm một thời gian. Sau một thời gian, họ có chút kinh nghiệm và có thêm các mối quan hệ quen biết, Họ được chuẩn bị tốt hơn để sang Singapore làm việc.
Tuy nhiên, cũng có người sang Singapore mà không hề có kinh nghiệm trong ngành giải trí.

TS Nicola Lainez trả lời phỏng vấn của BBC qua Zoom
Nguyễn Thị Mai, (không phải tên thật), một người Việt ở Singapore từng giúp tuyên truyền về các bệnh lây nhiễm qua đường tình dục cho gái bán hoa ở các khu đèn đỏ, nói với BBC có tới 70-80% phụ nữ Việt chị gặp là người miền Tây.
Chị Mai cho biết họ thường ở độ tuổi từ 17, 18 tới 30, tuy cũng có những người lớn tuổi hơn.
Cách thức làm việc của các phụ nữ cũng đa dạng. Có người bán dâm chuyên nghiệp, đi từ nước này qua nước khác; nhưng nhiều người làm công việc này theo thời vụ trong thời gian ngắn, và cũng có những cô gái 'ngày đi học tối đi làm'.

'Đi Singapore dễ kiếm tiền'​

Có nhiều lý do khiến một số phụ nữ các nước châu Á, trong đó có Việt Nam, muốn sang Singapore kiếm tiền. Lý do trên hết là khoản thu nhập hấp dẫn.
Mại dâm là "công việc rủi ro cao nhưng cũng có lời cao," Vanessa Ho, Giám đốc ProjectX nói với BBC.
"Singapore là một điểm đến có thu nhập cao cho gái mại dâm từ Việt Nam, cũng như từ Thái Lan, Philippines và các nước khác. Nó là một nơi tốt để kiếm tiền trong một thời gian ngắn.
"Vì thế gái mại dâm Việt Nam thường nói "Đi Singapore dễ kiếm tiền"," TS Lainez bình luận.

Nước Singapore giàu có, sầm uất, hứa hẹn nhiều cơ hội kiếm tiền
Thứ hai, nhiều phụ nữ nói họ khó tìm được việc làm tốt ở địa phương họ sống, nên muốn đi nước ngoài để tìm cơ hội tốt hơn.
"Đa số mấy chị đó là một phần không có việc gì làm nên qua bên này kiếm tiền," chị Mai kể. "Một phần ly dị rồi, có đứa con rồi nuôi không nổi thì qua bên này đi làm,"
Đây cũng là một lý do phổ biến cho phụ nữ bán dâm từ nhiều nước châu Á khác, chị Vanessa Ho cho biết.
"Nhiều gái mại dâm chúng tôi gặp cũng nói về tình trạng thiếu việc làm ở nước họ hay thị trấn họ xuất thân. Vì thế, việc thiếu cơ hội thôi thúc họ tìm cuộc sống tốt đẹp hơn cho mình. Và Singapore thường hứa hẹn điều đó, thế nên họ tiếp tục tới."
Chống buôn người ở VN: 'Không gì tốt hơn giáo dục'
Bệnh nghiện tình dục là bệnh có thực?
Động cơ và hoàn cảnh của những phụ nữ này không giống nhau. Có người có bạn trai, thậm chí là chồng ở Việt Nam, họ muốn sang kiếm tiền một thời gian rồi về với gia đình.
Có những người muốn sang Singapore để "đi chơi" hay trải nghiệm và họ đi khách để kiếm tiền trang trải cho chi phí của chuyến đi.
Cũng có người muốn tìm một người chồng Singapore và ở lại định cư lâu dài.
Và có những người làm nghề mại dâm chuyên nghiệp, đi từ nước này qua nước khác. Họ có mạng lưới khách hàng, có nhiều mối liên hệ và thường nói tiếng Anh hay tiếng Hoa, hoặc cả hai trôi chảy.
Những người môi giới giúp nhiều cô gái Việt sang Singapore trót lọt và có nơi ở an toàn
 
Vinh danh nghề phò ở Singapore

Tâm sự của cô gái Việt bán dâm bị cấm nhập cảnh Singapore​


Trong lần quay lại Singapore cùng một người chị cũng là gái làng chơi ở Geylang, Thảo Trinh bị giữ lại khi làm thủ tục nhập cảnh tại sân bay Changi. Sau vài câu hỏi, nhân viên an ninh dẫn hai người vào một căn phòng với gần 20 phụ nữ người Việt khác trong đó.​


Thảo Trinh vẫn còn nhớ lúc nhỏ, trong những bữa cơm cùng đại gia đình, bố cô thường nhấc chén khoe với các bác, các chú về cô con gái xinh đẹp, học giỏi trong ánh mắt đầy tự hào. Mẹ mất sớm nên bố rất mực chiều chuộng cô và hiển nhiên cô luôn là thiên thần trong mắt người bố đáng thương của mình. Cô được xem là niềm hi vọng của bố và của gia đình này.

Những tưởng Thảo Trinh sẽ lớn lên bình yên trong sự yêu thương của bố, nào ngờ một biến cố lớn đã xảy ra, khiến cuộc đời cô trở thành bi kịch từ hôm ấy…
Thảo Trinh bồi hồi kể lại biến cố đầu tiên trong cuộc đời mình: “Năm tôi học lớp 12, bố gặp tai nạn giao thông, dẫn đến liệt nửa người. Tôi bỗng trở thành trụ cột của một gia đình khốn khó với người bố mất khả năng sinh hoạt và hai đứa em còn thơ dại. Trong hoàn cảnh bế tắc ấy, một con bé 18 tuổi đang tuổi ăn tuổi học như tôi đã từng đôi lần nghĩ quẫn vì hoàn toàn không biết phải làm gì để kiếm tiền chữa bệnh cho bố và lo cho các em ăn học”.
Thế rồi tình cờ sao trong lúc khó khăn đó, Thảo Trinh lại gặp Hoàng Quân, một người anh cùng khu phố, chơi với cô từ nhỏ. Anh ngỏ ý thương cô và muốn giúp đỡ cô lên thành phố để làm nhân viên mát-xa cho một trung tâm chăm sóc sắc đẹp (spa) mà anh hùn vốn với bạn. Chẳng có lựa chọn nào khác, cô quyết định theo anh với mong ước kiếm được nhiều tiền gửi về cho các em chăm sóc bố. Mọi việc ở nhà giao cho hai đứa nhỏ “ăn chưa no, lo chưa tới” bởi cô chẳng còn lựa chọn nào cho cuộc sống này.

Sau mỗi giờ làm, Hoàng Quân đưa Thảo Trinh đi ăn uống và gặp gỡ bạn bè là những người làm kinh doanh có máu mặt trong thành phố. Hoàng Quân còn giới thiệu cô cho họ và khen cô mát-xa rất điêu luyện. Thỉnh thoảng, vài người trong nhóm đặt dịch vụ ở spa và chỉ định đích danh Thảo Trinh trong lịch hẹn. Họ boa cho cô số tiền lớn hơn gấp mấy lần tiền lương cô nhận được hàng tháng. Nó là niềm vui duy nhất của cô trong những ngày tối tăm của cuộc đời mình.

Phần lớp thu nhập của Thảo Trinh là từ tiền boa của những vị khách sộp
Hoàng Quân nói với Thảo Trinh cơ hội kiếm tiền của cô sẽ lớn hơn nữa nếu chịu “chăm sóc đặc biệt” cho những khách hàng VIP đó tại nhà riêng theo yêu cầu. Thảo Trinh khi ấy còn trẻ người non dạ, đồng tiền trở thành một ma lực vô hình, lại thấy có cơ hội kiếm tiền lo cho gia đình nên râm rấp nghe theo anh.

Thảo Trinh kể lại cái đêm định mệnh đã hủy hoại cuộc đời cô trong những giọt nước mắt đắng cay: “Một hôm, Hoàng Quân chở tôi đến nhà của một vị khách nằm khá xa khu trung tâm, miệng cười dắt tay tôi vào căn phòng khách rộng sáng loáng. Anh nói có việc phải đi nên sẽ quay lại đón tôi khi xong việc. Thế nhưng chỉ đến khi bước vào phòng riêng để chuẩn bị mát-xa cho khách, tôi mới hiểu ra “chăm sóc đặc biệt” là như thế nào. Kháng cự quyết liệt đến mấy cũng không giúp tôi thoát khỏi vòng tay siết chặt của người đàn ông ấy. Hành sự xong, ông ta đặt vào túi xách của tôi vài tờ tiền màu xanh bạc bẽo rồi dắt tôi ra xe mà Hoàng Quân đã chờ sẵn bên ngoài. Tôi leo lên xe anh như một cái xác vô hồn. Trên đường về, gió lạnh thốc vào mặt tôi tê buốt, ấy vậy mà anh vẫn tiếp tục thao thao “Đấy, em thấy không, giờ em không còn nghèo nữa, kiếm tiền dễ lắm cô gái của anh ơi!””
Sau hôm đó, Hoàng Quân lộ mặt, trở thành một “má mì” chuyên nghiệp. Và hiển nhiên, Thảo Trinh là gái điếm - một trong những món hàng mua bán mà hắn nắm trong tay. Tên ma cô độc ác sẵn sàng cho đàn em đánh đập cô bất cứ khi nào hắn cảm thấy “phiền lòng”, mỗi khi Trinh khóc lóc đòi bỏ việc - không nhiệt tình phục vụ khách hay thắc mắc về số tiền lương của mình. Chẳng những vậy, nắm được điểm yếu của đứa con gái nông thôn ở quê nhà, Quân luôn miệng nhắc đến gia đình cô về việc họ sẽ cảm thấy nhục nhã, ê chề như thế nào nếu biết sự thật về một đứa con làm gái điếm. Hắn còn hả hê diễn tả cho Trinh thấy được cảnh “cả làng cả xóm mình sẽ như thế nào nếu xem được hình và clip mày đi phục vụ cho những ông già đáng tuổi cha mày, biết không?”…
Mọi thứ diễn ra như một trình tự trong vô thức mà cô dường như đã mất kiểm soát hoàn toàn.
Sau một thời gian không còn đủ giá trị làm gái cao cấp để nằm trong đường dây phục vụ đại gia của Hoàng Quân, Thảo Trinh dọn khỏi khu nhà trọ đang ở và thầm nhủ sẽ không bao giờ gặp lại tên hàng xóm khốn nạn đã bán mình. Cô đi làm phục vụ cho một quán bar trong khu phố Tây tấp nập và được chủ quán bao ăn ở. Suy nghĩ trở về nhà với bố và các em nhiều lần lóe lên trong đầu cô rồi cũng tự dập tắt nhanh chóng sau đó bởi nỗi tủi hổ ê chề. Ở thành phố này, cô giờ không còn một chỗ dựa tinh thần nào nữa và cũng không còn dám tin ai nhưng ít ra cô còn có thể kiếm được tiền. Cô tự nhủ mình còn phải có trách nhiệm với người bố và hai đứa em tội nghiệp ở quê nhà.
Một hôm quán vắng khách, đang ngồi lơ mơ giữa những ý niệm xót xa về cuộc đời, Thảo Trinh chợt nhận ra có một người đàn ông trông bảnh bao ngồi ở phía bàn đối diện đang nhìn về phía mình. Bắt gặp ánh mắt của cô, anh chàng lại gần và giới thiệu bằng giọng tiếng Việt lơ lớ rằng anh ta tên Khải Tâm, Việt kiều Singapore. Sau một hồi trò chuyện, Khải Tâm hỏi cô có muốn sang Singapore kiếm việc làm lương cao để gửi về phụ giúp gia đình không. Trong lúc đang bất cần đời, Thảo Trinh chẳng buồn nghĩ ngợi nhiều mà ngay lập tức gật đầu đồng ý. “Đời tôi còn gì đâu để mất?”, cô gái nhủ thầm trong xót xa. Thế là họ bay sang Singapore 1 tuần sau đó.
gai mai dam Singapore (3)

Thảo Trinh đồng ý theo Khải Tâm sang Singapore với hy vọng đổi đời, kiếm thật nhiều tiền phụ giúp gia đình đang vô cùng khó khăn (Ảnh minh họa).
Cuối tuần đầu tiên trên đất Singapore, Khải Tâm chở Thảo Trinh đến một nhà hàng ở khu Geylang để ăn tối. Khi họ đang dùng bữa thì có một người đàn ông xuất hiện, chào hỏi và cười nói có vẻ khá thân thiết với Khải Tâm. Anh quay sang giới thiệu với Thảo Trinh rằng người đàn ông này là người sẽ giúp cô “đổi đời” trên đất khách kèm theo một cái nháy mắt đầy ẩn ý. Sau bữa ăn, Khải Tâm báo công ty có việc gấp, anh phải đến xử lý ngay nên bạn anh sẽ giúp đưa cô về.
“Tôi nhận ra mình đã trở thành một món hàng trong cuộc mua bán đang ngầm diễn ra giữa Khải Tâm và người đàn ông ấy nhưng đời tôi còn gì mà giữ chứ. Tôi giờ chỉ cần tiền mà thôi. Tôi hít một hơi thật sâu rồi leo lên xe của người đàn ông chưa kịp biết tên kia. Từ tối hôm đó, tôi quay lại công việc của một cô gái bán hoa chuyên nghiệp và bắt đầu được Khải Tâm dẫn khách hàng đêm”, Thảo Trinh bồi hồi kể lại.
Hầu như tối nào, cô đều có khách gọi đi. Hôm nào ế, cô mới phải chủ động lân la ra mấy quán bar hoặc đứng ngoài “phố đèn đỏ” mời khách. Thu nhập mỗi ngày kiếm được bằng cả tháng mát-xa đến mỏi nhừ cả hai tay trước đây khiến cô như con thiêu thân lao vào con đường tội lỗi này. Những khi đêm về, cô luôn nghĩ về bố, về các em, về chính bản thân mình trong nỗi xót xa tột cùng.
gai mai dam Singapore (1)

Do có nhiều khách quen nên chẳng mấy khi cô phải ra đứng đường như nhiều chị em khác (Ảnh minh họa).
Mỗi lần hết hạn visa, Thảo Trinh lại về Việt Nam làm thủ tục rồi quay trở lại Singapore. Lần nào về, cô cũng mang rất nhiều tiền, quà và thuốc gửi cho bố và hai em. Gia đình, họ hàng nghe cô kiếm được việc làm bên tận Singapore thì nở mày nở mặt lắm. Họ nào biết những nhục nhã ê chề mà cô đang phải cố gồng mình che giấu. Cảm giác của một đứa con gái mới lớn khi chỉ là “đồ chơi” hàng đêm cho cánh đàn ông dày xéo vô cùng tủi nhục mà chỉ có mình cô biết trong sự cô độc của chính mình.
Số phận cứ thích trêu đùa với những người khốn khổ. Trong một lần quay trở lại Singapore cùng một người chị cũng là gái làng chơi ở Geylang, Thảo Trinh bị giữ lại khi làm thủ tục nhập cảnh tại sân bay Changi. Sau vài câu hỏi, nhân viên an ninh dẫn hai người vào một căn phòng với gần 20 phụ nữ người Việt khác trong đó. Sau khi ngồi chờ, cô được một nhân viên phụ trách nhập cảnh hỏi kế hoạch, dự định thời gian lưu lại Singapore, kiểm tra vé máy bay khứ hồi, tên địa chỉ khách sạn, tiền mặt mang theo… Sau đó cô còn được yêu cầu phải lăn dấu vân tay, chụp ảnh và ngồi đợi tiếp. Tất cả hành lý, tư trang, điện thoại đều phải giao nộp để kiểm tra. Sau 6 tiếng chờ đợi, cả hai được gọi lên thông báo không được phép nhập cảnh và buộc phải quay về Việt Nam.
gai mai dam Singapore (2)

Nhiều phụ nữ Việt như Thảo Trinh bị giữ lại tại sân bay Changi (Ảnh minh họa).
Trở về Việt Nam với hai bàn tay trắng, Thảo Trinh càng cảm thấy hối hận và ghê tởm bản thân mình đến cùng cực. Sự cố vừa xảy ra khiến cô giật mình tỉnh giác để thoát khỏi con đường tội lỗi mà cô cứ như con thiêu thân mù quáng lao vào trước đây.
Cô cứ vừa đi trên đường như một cái xác không hồn vừa tự hỏi bản thân “Tôi đã làm gì với cuộc đời mình thế này?” Thậm chí nhiều lúc, cô đã nghĩ đến cái chết để được giải thoát. Nhưng trong cơn tuyệt vọng nhất, cô lại nghĩ đến bố và các em.
Dù có làm chuyện động trời gì đi chăng nữa thì cô tin chắc rằng gia đình luôn thứ tha và mở rộng vòng tay đón cô trở về. Cô quyết định về quê sau 2 ngày lang thang ngoài đường, không ăn không uống, chỉ biết khóc và khóc.
Vừa về đến cửa, mấy đứa em đã chạy ùa ra ôm chặt lấy cô. Cô bước rón rén vào nhà, đến gần giường nắm lấy đôi bàn tay gầy guộc của bố, mắt rưng rưng…
Cô vẫn không biết mình sẽ phải đối diện với gia đình và bà con lối xóm như thế nào khi họ phát hiện ra cô từng là một cô gái điếm. Cô cũng không biết sẽ có ai còn dám yêu mình, lấy mình làm vợ nữa không. Cô lại càng không biết tương lai của mình sẽ ra sao. Nhưng ít ra cô cảm thấy lòng mình đã bình yên ở hiện tại.
 
Nhường chúng mày qua đó bưng chân đi . Bố ở lại

Ae cali đéo có lập luận gì để phản biện à . Tao xin lỗi nhé . Không chửi nhau với mày . Thằng vô học bưng chân . Cay không 🌶️

Thiếu nữ bị bán qua Trung Quốc làm vợ 2 người: Bị bỏ đói, ăn đòn dã man​

Cô gái 23 tuổi ở Quảng Nam sống như địa ngục khi bị lừa bán sang Trung Quốc làm vợ 2 người đàn ông gần 8 năm. Ngày trở về, 'được khóc ở quê hương, khóc trên vai người thân' trở thành thứ hạnh phúc vô bờ bến.​


Công an tỉnh Quảng Nam vừa giải cứu, đưa chị Arất Thị B. (23 tuổi, ở thôn Tu Ngung – Abung, xã Arooi, H.Đông Giang, Quảng Nam) về đoàn tụ với gia đình sau gần 8 năm bị một đối tượng lạ lừa bán sang Trung Quốc làm vợ hai người đàn ông.

Bị bỏ đói, đau đớn vì đòn roi

Những ngày qua, thông tin về Arất Thị B. trở về nhà sau nhiều năm mất tích đã khiến người trong làng xôn xao. Ai cũng bảo, B. may mắn sau khi nghe câu chuyện của cô ở xứ người, với những tháng ngày bị bỏ đói, đòn roi hành hạ. Dù tinh thần đã dần ổn định, nhưng nỗi ám ảnh quá khứ vẫn khiến B. rùng mình, đau đớn.


tin liên quan​

Cô gái không nhớ gì sau 6 năm lấy chồng Trung Quốc: 'Không còn ham tiền bạc nữa'

Căn nhà trên đỉnh đồi bỗng trở thành nơi nhộn nhịp vì người làng tìm đến thăm hỏi, động viên, mừng B. đoàn viên với gia đình.

Ngồi thu mình lại một góc, chị Arất Thị B., nhớ lại tháng 4.2012, thông qua mạng xã hội, chị quen biết với một người đàn ông tên Tuấn (không rõ lai lịch). Quá trình tâm sự, nhắn tin qua lại, Tuấn biết gia đình B. khó khăn, bản thân chị cũng muốn tìm việc làm kiếm tiền phụ giúp ba mẹ.
Lợi dụng điều này, Tuấn rủ rê, hứa hẹn chị B. đi làm việc với mức lương 7 - 8 triệu đồng/tháng. Ở huyện miền núi xa xôi, gia đình lại thuộc hộ nghèo của xã nên khi nghe Tuấn nói như vậy, chị B. liền gật đầu đồng ý dù không biết công việc cụ thể ra sao.
Như đã hẹn, B. được người đàn ông lạ mặt đưa xuống TP.Đà Nẵng, rồi lên xe khách ra thẳng khu vực cửa khẩu Móng Cái (Quảng Ninh). Đến tối, Tuấn dùng xe máy chở chị đi băng rừng đưa đến một gia đình ở Trung Quốc. Lúc này, B. mới biết mình đã bị lừa bán sang Trung Quốc nên chỉ biết ngồi khóc.
“Không lâu sau đó, tôi bị ép gả cho một người đàn ông lớn tuổi người Trung Quốc bị thiểu năng, sống ở vùng nông thôn. Họ nói đã mua mình từ một nhóm khác”, B. trải lòng.
67174592_2070905066547007_6657393368307335168_n_OLDS.jpg

Được về nhà sau gần 8 năm bị lừa bán qua Trung Quốc với chị B. là niềm hạnh phúc vô bờ
NAM THỊNH
Theo B., thời gian đầu mới qua, đêm nào cũng khóc vì nhớ nhà, nhớ ba mẹ. Mặc khác, lại không biết nói tiếng Trung nên cả ngày không trò chuyện với ai. Nhà chồng của chị làm nông, 7 người phải sống trong một căn nhà chật chội. Mỗi ngày, sáng sớm chị phải đi làm đồng, nếu hôm nào không đi sẽ bị ba mẹ “chồng” la mắng, chửi bới.
Thời gian sau, B. mang thai và sinh 2 đứa con với người chồng này. B. bị gia đình chồng bắt phải làm việc cật lực, từ lo công việc nhà, làm ruộng, cho đến chăm sóc chồng. Chưa kể lúc say xỉn, cáu giận việc gì hay những lúc lên cơn động kinh thì chồng chị lại đánh đập vợ không thương tiếc.

'Được khóc trên vai người thân nó sướng lắm!'

Ngồi trầm ngâm một lúc, chị B. tiếp tục câu chuyện đẫm nước mắt. Chị nói, ở với nhà chồng được hơn 3 năm thì mới biết được đôi từ tiếng Trung. Gia đình chồng không cho dùng điện thoại. Mãi đến năm 2017, họ mới mua cho chị một cái điện thoại để xài.



tin liên quan​

Cô gái Việt 22 năm lưu lạc Trung Quốc tìm về nhà nhờ cư dân mạng

Đến năm 2018, tiếng Trung của B. đã giỏi hơn. Cùng với đó, không chịu nổi những trận đòn roi, B. lén trốn khỏi gia đình, sống lưu lạc bên ngoài, khi trong người không một đồng xu dính túi. Lúc này, chị được một người đàn ông Trung Quốc khác hỏi thăm, giúp đỡ và cho ăn uống. Những tưởng cuộc đời từ đây sẽ thay đổi theo một ngã rẽ khác, nào ngờ, khi đã về làm vợ, B. lại bị người chồng sau liên tục bạo hành.

Không cam chịu tủi nhục nơi xứ người, chị B. tìm cách liên lạc về gia đình ở Việt Nam. Đầu tháng 1.2019, nhờ sử dụng mạng xã hội, chị B. liên hệ được với người thân ở H.Đông Giang nhờ giúp đỡ. Người thân của chị B. sau đó trình báo Công an huyện Đông Giang và Công an tỉnh Quảng Nam.
Được sự chỉ dẫn của lực lượng công an, chị B. sau đó đã chạy trốn tìm đến công an phía Trung Quốc cầu cứu. Sau khi trình báo, phía công an ở Trung Quốc đã xuống làm việc với gia đình nhà chồng thứ 2. Khi hoàn tất các thủ tục, họ đưa chị ra cửa khẩu ở tỉnh Quảng Ninh rồi về Việt Nam.
"Hồi nghe tin sắp được về nhà, mình không thể nào ngủ được, cứ trằn trọc suốt nhiều đêm liền. Chừ có cho tiền tỷ, mình cũng không dám nghĩ sẽ đến Trung Quốc một lần nào nữa. Với mình, bây giờ chỉ mong được mãi ở bên người thân, dù khó khăn đến mấy cũng sẽ phấn đấu làm ăn, như một cách để làm lại cuộc đời”, B. tâm sự.
Theo B., những ngày đầu về nhà sau gần 8 năm bị lừa bán sang Trung Quốc, gặp lại ba mẹ, chị đã khóc rất nhiều. “Về nhà tôi khóc vì vui sướng, vì hạnh phúc chứ không phải khóc vì tủi nhục như lúc ở xứ người! Được khóc ở quê hương, khóc trên vai người thân nó sướng lắm!”, chị nức nở.
 
ae kiếm tiền là ngon rồi. Về kiến thiết gia đình xây biệt thự mua xe đi vù vù. Về cầm tiền đi chơi gái sướng tê người. Kiếm tiền đô tiêu hồ tệ quá đẳng cấp.
ở trên có thằng chê tiền "nail tộc" nhưng nâng niu tiền "phò tộc" kìa mày!
 

Có thể bạn quan tâm

Top