Nguồn cơn sụt đổ của VNCH: "Thằng Lung ăn hại thật"

Thua hết CHẠY tướng Thiệu thôi
Logic của tụi nó:
Mỹ mạnh hơn TQ, hơn Lx.
Vnch mạnh hơn Vndc.
Khối đồng minh Mỹ là Anh Nhật Hàn Úc… mạnh hơn Cuba Triều tiên…
Dân cs rên xiết căm thù chế độ còn dân nam yêu tự do yêu chế độ CH.
Mỹ thương vong hơn 210.000 lính chưa kể đồng minh trong chiến tranh Việt Nam! vẫn còn chưa chết đủ nhiều bằng TQ LX chết nên Vndc mới thắng.
Thống nhất dân tộc trở lại không quan trọng và không có ý nghĩa gì.
Chỉ thua vì Vndc nói dối giỏi hơn.
Nên giờ tụi nó luyện cách nói dối chính bản thân về sự thối nát, hèn nhát, ký sinh của CH để chờ ngày phục quốc bằng mõm. Đặc biệt, vì chúng nó chưa bao giờ hiểu thống nhất đất nước nó có ý nghĩa quan trọng thế nào với người dân thời điểm đó nên đến giờ chúng vẫn hô hào kỳ thị vùng miền và mơ không phải làm gì vẫn được Mỹ cho bú đến hết đời.
À, đúng là Mỹ đã cho bú, nhưng bú cái khác :))
 
Logic của tụi nó:
Mỹ mạnh hơn TQ, hơn Lx.
Vnch mạnh hơn Vndc.
Khối đồng minh Mỹ là Anh Nhật Hàn Úc… mạnh hơn Cuba Triều tiên…
Dân cs rên xiết căm thù chế độ còn dân nam yêu tự do yêu chế độ CH.
Mỹ thương vong hơn 210.000 lính chưa kể đồng minh trong chiến tranh Việt Nam! vẫn còn chưa chết đủ nhiều bằng TQ LX chết nên Vndc mới thắng.
Thống nhất dân tộc trở lại không quan trọng và không có ý nghĩa gì.
Chỉ thua vì Vndc nói dối giỏi hơn.
Nên giờ tụi nó luyện cách nói dối chính bản thân về sự thối nát, hèn nhát, ký sinh của CH để chờ ngày phục quốc bằng mõm. Đặc biệt, vì chúng nó chưa bao giờ hiểu thống nhất đất nước nó có ý nghĩa quan trọng thế nào với người dân thời điểm đó nên đến giờ chúng vẫn hô hào kỳ thị vùng miền và mơ không phải làm gì vẫn được Mỹ cho bú đến hết đời.
À, đúng là Mỹ đã cho bú, nhưng bú cái khác :))
Ôi bạn tôi ơi, bọn luôn mồm đòi phục quốc thì giờ quỹ ăn phở còn ko đủ. Thế hệ f1 f2 của tụi đấy nó ko quan tâm VN đâu.
Còn mấy thằng trên này đa phần là lũ trẻ ở trong nước, học có thể nhiều, nhưng hiểu thì ít.
 
nhưng sự thật là ăn hại thì thua thôi. Kể cả lấy mốc 1973 khi mẽo ngừng viện trợ, thì nó đã viện trợ gần 20 năm từ 1954 còn gì. So ra thì mĩ chưa "chung thủy" với thằng nào như thế đâu. Gương u cà này!
Đặc biệt thả 2 cảm xúc cho dòng in đậm. 1/CƯỜI RA NƯỚC MẮT, 2/NGÓN TAY CÁI HƯỚNG LÊN....
 
Ôi bạn tôi ơi, bọn luôn mồm đòi phục quốc thì giờ quỹ ăn phở còn ko đủ. Thế hệ f1 f2 của tụi đấy nó ko quan tâm VN đâu.
Còn mấy thằng trên này đa phần là lũ trẻ ở trong nước, học có thể nhiều, nhưng hiểu thì ít.
Bọn đòi phục quốc là bọn nó đang dắt mũi mấy người ngu bên Mỹ, Úc để lấy tiền ăn chơi đó. Chúng nó kỳ thị dân Bắc, chửi bới chính sách, tung tin nhảm đổi tiền vỡ ngân hàng và thậm chí đe doạ huỷ hoại những người ở ngay bên Mỹ vì không nghe hay không quyên góp với chiêu bài “chống cộng” “phục quốc” đó. Còn đám lâu nhâu thiếu hiểu biết và bất mãn vì không thành công ở Việt Nam thì bạn đã đọc tên rồi.
Nên tôi chỉ chửi mấy thằng mất dạy đó, còn đám kia là ngu thì thôi bỏ qua. Chế độ nào cũng thế mà thời nào cũng vậy: ngu thì bị lừa, bị bóc lột thì phải chịu thôi. Chửi đám đó làm gì.
 
VNCH thua đơn giản là vì mất viện trợ là hết lực kháng cự, (=>) mất tinh thần chiến đấu vì biết đéo có tương lai thế thôi. Nếu TQ và LX tuyên bố đéo viện trợ cho BV nữa thì cũng chỉ vài năm là quân BV trong Nam đầu hàng hết, vì làm lồn gì có đạn để bắn.
Thả cảm xúc cho đoạn in đậm
 
Tao cho mày ví dụ rồi đấy.
Hai chiến lược của miền nam là thiết xa vận và trực thăng vận chỉ có lợi thế ban đầu, sau này bv có một mả phòng không và chống tăng thì ăn lồn hết.
Đặc biệt sau 72 thì có cái lồn đủ xăng mà vận hành.
Một điều nữa là sau 68 thì m16 mới là súng tiêu chuẩn của miền nam, trước đó còn là carbine, trong khi du kích vc đã có ak47.
Pháo binh thì đm niền bắc ăn chặt đéo phải cãi.
Cái hơn của miền bắc là gì, đm là lôi được cái pháo vào trận địa.
Với cách đánh đào tạo theo kiểu Mỹ của miền Nam thì quá tốn đạn (=> bị cắt viện trợ thì đừng hỏi tại sao "Ý CHÍ ĐÉO CÓ" trả lời luôn cho bọn bảo đéo có "Ý CHÍ"), cũng như đéo mềm dẻo và thiếu chất lưu manh như miền Bắc. Tao hỏi một ông đặc công, ông ấy thừa nhận các ông ấy ngang phân bkd, nhưng đánh thì các bố thắng vì liều hơn.
Điều cần nói nữa là ý chí. Bác tao kể bác tao đi bộ đội chẳng vì cái lồn gì lý tưởng, chỉ muốn nhà đéo bị cắt sổ gạo và anh em đéo phải đi nữa, thế thôi. Đói quá thì làm liều.
Hoàn cảnh lịch sử và cơ cấu xã hội cũng như văn hoá của miền Nam rất dễ để miền Bắc cài gián điệp. Cái này cũng là một trong những yếu tố quan trọng trong cuộc chiến.
Tao đéo tin thằng atlas tuy nhiên nó đã đưa ra con số và nó phù hợp với những gì tao biết. Mày đòi khách quan thì mày đưa ra con số, chứ mày gào lên thế khác đéo gì bọn tuyên láo với bọn sử đểu.
Miền Nam thua là đã thua, đó là lịch sử. Cãi nhau thằng nào thắng thằng nào thua cũng đéo thể thay đổi lịch sử, cũng như hiện tại và có thể là tương lai tăm tối của cái dân tộc này. Khi có ng lãnh đạo đang nghĩ cách để kéo cái đất nc này lên, thì dân ngu xứ này chỉ ôm vào những thứ củ lồn để hơn thua, thủ dâm sóc lọ, và vẫn cái tư duy nô lệ theo Mỹ hay Tàu.
Tao nói nhiều lần rồi, lỗi ko p tại ******** hay cộng hoà. Lỗi là do dân ngu xứ này thôi.
 
Nên giờ tụi nó luyện cách nói dối chính bản thân về sự thối nát, hèn nhát, ký sinh của CH để chờ ngày phục quốc bằng mõm. Đặc biệt, vì chúng nó chưa bao giờ hiểu thống nhất đất nước nó có ý nghĩa quan trọng thế nào với người dân thời điểm đó nên đến giờ chúng vẫn hô hào kỳ thị vùng miền và mơ không phải làm gì vẫn được Mỹ cho bú đến hết đời.
À, đúng là Mỹ đã cho bú, nhưng bú cái khác :))
Thả cảm xúc cho mấy đoạn in đậm...
 
Không được viện trợ là kết quả, ko phải nguyên nhân
Nó là kết quả của thứ này nhưng là nhân mới cho thứ khác... khi mày nhìn đúng/đủ thì mày sẽ biết cái Nhân-Quả mà mày đang nắm bắt nó còn hạn hẹp lắm....
 
thậm chí đe doạ huỷ hoại những người ở ngay bên Mỹ vì không nghe hay không quyên góp với chiêu bài “chống cộng” “phục quốc” đó. Còn đám lâu nhâu thiếu hiểu biết và bất mãn vì không thành công ở Việt Nam thì bạn đã đọc tên rồi.
Nên tôi chỉ chửi mấy thằng mất dạy đó, còn đám kia là ngu thì thôi bỏ qua. Chế độ nào cũng thế mà thời nào cũng vậy: ngu thì bị lừa, bị bóc lột thì phải chịu thôi. Chửi đám đó làm gì.
Thả cảm xúc từ đoạn này trở xuống...
 
Đất nước "được" như ngày hôm nay là "Nhân" hay "Quả"?
Là trái đã rụng của vụ mùa quá khứ... nhưng chất lượng kém, đéo dọn dẹp sạch sẽ đúng cách để phần nhân "CỦA LOẠI TRÁI KÉM CHẤT LƯỢNG NÀY" tiếp tục bám đất trổ sanh lên cây mới thì => 1 một vòng luân hồi miên viễn...
 
Là trái đã rụng của vụ mùa quá khứ... nhưng chất lượng kém, đéo dọn dẹp sạch sẽ đúng cách để phần nhân "CỦA LOẠI TRÁI KÉM CHẤT LƯỢNG NÀY" tiếp tục bám đất trổ sanh lên cây mới thì => 1 một vòng luân hồi miên viễn...

Quả kém chất lượng vậy trước đó thì sao bạn? Do nông dân kém cỏi, do giống cây trồng sai lầm, cho chất lượng đất, dinh dưỡng kém hay do dân tộc này xứng đáng nhận "Quả" như thế?
 
Quả kém chất lượng vậy trước đó thì sao bạn? Do nông dân kém cỏi, do giống cây trồng sai lầm, cho chất lượng đất, dinh dưỡng kém hay do dân tộc này xứng đáng nhận "Quả" như thế?
Ngoài trừ chỗ bị gạch, tất cả các yếu tố trên đều là duyên tương hỗ tạo điều kiện cho thứ quả kém chất lượng trên THÀNH THỤC...

MẶC DÙ KẾT QUẢ TRÊN DO DÂN TỘC NÀY GÓP PHẦN KHÔNG NHỎ TẠO TÁC NÊN, VIỆC THU HOẠCH LẤY NÓ LÀ HIỂN NHIÊN TUÂN THEO QUY LUẬT => CHÚNG TA HIỂU NHƯ THẾ - NHƯNG DÙNG TỪ "XỨNG ĐÁNG NHẬN" VỚI "TƯỞNG/Ý NGHĨ" HẢ HÊ CHÂM BIẾM/HÀM CHỨA (đã sửa lỗi chính tả thiếu chữ) SỰ SÂU CAY BẤT THIỆN MÀ CHẲNG GÓP SỨC ĐỂ TỪ TỪ THAY ĐỔI NÓ TỪ NHỮNG VIỆC NHỎ NHOI NHẤT, LÀM CHO NÓ TỐT ĐẸP HƠN => THÌ CHẲNG KHÁC GÌ THẰNG KHOAI (CÓ LẦN TÔI ĐÃ VÍ NÓ CHẲNG KHÁC GÌ LOÀI CHÂU CHẤU, KHI Ở THÌ TÀN PHÁ SẠCH SẼ, LÚC ĐI ĐỂ LẠI ĐỐNG TRO TÀN)... ĐÓ LÀ LÍ DO TÔI GẠCH ĐI CỤM TỪ ĐÓ.
 
Quả kém chất lượng vậy trước đó thì sao bạn? Do nông dân kém cỏi, do giống cây trồng sai lầm, cho chất lượng đất, dinh dưỡng kém hay do dân tộc này xứng đáng nhận "Quả" như thế?
À mà nhân tiện, bạn chỉ thấy cái quả đã thành thục co cụm trong phạm vi hẹp ở 1 địa phương nhất định nên còn đang chỉ tập trung vào Thành phần "DÂN TỘC NÀY"... KHU VƯỜN ƯƠM NÀY NÓ RỘNG LỚN LẮM BẠN À... NẾU KHÔNG THỂ TỪ TỪ NÂNG ĐƯỢC CÁI THẤY PHÁT TRIỂN RỘNG RA TOÀN CẢNH THÌ MÃI MÃI CHỈ NHÌN ĐƯỢC VỎN VẸN 1 GÓC NHỎ CỦA CẢ BỨC TRANH TỔNG THỂ...
 
Mỹ nó không chỉ sợ Xô mà còn sợ cả Trung. Chí Nguyện Quân Trung Quốc vác sang Triều từ 1950-1953 cỡ 1-2 triệu quân để tay bo với Mỹ. Ở Việt Nam thì Mỹ chỉ tuyên bố đưa máy bay qua vĩ tuyến 17 để không kích các cơ sở kinh tế, quân sự hạn chế sự chi viện đối với mặt trận Giải Phóng. Bắc Việt liền được Trung Xô viện trợ liền khí tải phòng không và chuyên gia sang phòng thủ. Mỹ nó vượt trội về công nghệ và vũ khí thì không ai phủ nhận nhưng nó không muốn 2 thằng trùm CNXH tham chiến. Hãy nhìn nhận công bằng về cuộc chiến này.

đcm méo nó hèn hạ đến thế thì xô nó vác cmn tu rải thảm sài ghềnh lâu lắc cmnr

đcm méo nó chán cái thằng vừa hèn vừa ngu lại còn tham như chó vnch nên cắt cmn ống, lính thì nghiện oặt xà lai, tướng thì vơ vét bồ bịch gái gú, chính quyền thì suốt ngày đảo chính

đcm đừng trách thằng mẽo mà nên tự nhận vừa ngu vừa hèn cho nó tiến cmn bộ

có pháo đài bay từng rải thảm bắc việt mà éo dám có mống nào qua sông, đcm chỉ co ro hút hít gái gú nhậu nhẹt bê tha

ăn Lồn thối đéo oan tí lồn nào
 
đcm méo nó hèn hạ đến thế thì xô nó vác cmn tu rải thảm sài ghềnh lâu lắc cmnr

đcm méo nó chán cái thằng vừa hèn vừa ngu lại còn tham như chó vnch nên cắt cmn ống, lính thì nghiện oặt xà lai, tướng thì vơ vét bồ bịch gái gú, chính quyền thì suốt ngày đảo chính

đcm đừng trách thằng mẽo mà nên tự nhận vừa ngu vừa hèn cho nó tiến cmn bộ

có pháo đài bay từng rải thảm bắc việt mà éo dám có mống nào qua sông, đcm chỉ co ro hút hít gái gú nhậu nhẹt bê tha

ăn lồn thối đéo oan tí lồn nào
Mày trẻ trâu tao không chấp. Nhưng tao cho mày một ít kiến thức cơ bản.
Từ 1950 là Mỹ bắt đầu tài trợ mạnh cho Pháp tại Đông Dương. Khi Pháp rụng ở Điện Biên Phủ, hết lực mới bảo với Mỹ là " Tao đuối rồi, mày ăn được thì ăn". Sau Geneve, Mỹ bắt đầu hậu thuẫn tiền bạc, đào tạo và tiếp quản lứa sĩ quan người Việt của Pháp, đồng thời ủng hộ tối đa cho Diệm cầm quyền. Lượng cố vấn người Mỹ bắt đầu sang Nam Việt Nam giúp xây dựng quân đội và rèn kỹ năng. Nam Việt Nam từ chối bỏ phiếu hợp nhất 2 miền. Bố trí phòng thủ tăng ở vĩ tuyến 17. Mục đích là để ngăn chặn sự lan rộng của +S theo thuyết Domino rất nổi tiếng thời đó.
Lúc này Bắc Việt do Việt Minh nắm nhân bản thêm một người anh em +S khác là Mặt trận DTGPMNVN do Mr Thọ cầm trùm. Mặt trận Giải Phóng Nam Việt Nam lập ra để đối đầu vũ trang với VNCH và không vi phạm hiệp định Geneve do Việt Minh ký. Mỹ nhận thấy mối đe dọa từ quân Giải Phòng ngày càng lớn, lên đổ quân, trang bị và tiền ngày một nhiều vào Nam VN, có lúc số lượng đến nửa triệu chưa kể quân từ các đồng Minh như Hàn Quốc, Úc,... Đồng thời Mỹ chỉ ra việc VNDC(Bắc Việt) có chi viện cho Mặt Trận giải Phóng, đó cớ để Mỹ không kích miền Bắc theo một luật phòng thủ tự vệ Seto hay Seta gì đó. Liên Xô và Trung Quốc ngay lập tức có hành động bảo vệ đồng minh bằng cách chi việt pháo phòng không, máy bay Mig cùng lực lượng chuyên gia sang, chưa kể tiếp nhận các học viên để đào tại tại Trung Xô.
Tới năm 1973, Hiệp định Paris là ký 4 bên: VNCH, VNDC, Mặt trận Giải Phóng MNVN. Mỹ rút. Mặt Trận Giải Phóng thịt VNCH.
Tới năm 1976, Mặt trận Giải Phóng giải tán.
 
Sửa lần cuối:
Mày trẻ trâu tao không chấp. Nhưng tao cho mày một ít kiến thức cơ bản.
Từ 1950 là Mỹ bắt đầu tài trợ mạnh cho Pháp tại Đông Dương. Khi Pháp rụng ở Điện Biên Phủ, hết lực mới bảo với Mỹ là " Tao đuối rồi, mày ăn được thì ăn". Sau Geneve, Mỹ bắt đầu hậu thuẫn tiền bạc, đào tạo và tiếp quản lứa sĩ quan người Việt của Pháp, đồng thời ủng hộ tối đa cho Diệm cầm quyền. Lượng cố vấn người Mỹ bắt đầu sang Nam Việt Nam giúp xây dựng quân đội và rèn kỹ năng. Nam Việt Nam từ chối bỏ phiếu hợp nhất 2 miền. Bố trí phòng thủ tăng ở vĩ tuyến 17. Mục đích là để ngăn chặn sự lan rộng của +S theo thuyết Domino rất nổi tiếng thời đó.
Lúc này Bắc Việt do Việt Minh nắm nhân bản thêm một người anh em +S khác là Mặt trận DTGPMNVN do Mr Thọ cầm trùm. Mặt trận Giải Phóng Nam Việt Nam lập ra để đối đầu vũ trang với VNCH và không vi phạm hiệp định Geneve do Việt Minh ký. Mỹ nhận thấy mối đe dọa từ quân Giải Phòng ngày càng lớn, lên đổ quân, trang bị và tiền ngày một nhiều vào Nam VN, có lúc số lượng đến nửa triệu chưa kể quân từ các đồng Minh như Hàn Quốc, Úc,... Đồng thời Mỹ chỉ ra việc VNDC(Bắc Việt) có chi viện cho Mặt Trận giải Phóng, đó cớ để Mỹ không kích miền Bắc theo một luật phòng thủ tự vệ Seto hay Seta gì đó. Liên Xô và Trung Quốc ngay lập tức có hành động bảo vệ đồng minh bằng cách chi việt pháo phòng không, máy bay Mig cùng lực lượng chuyên gia sang, chưa kể tiếp nhận các học viên để đào tại tại Trung Xô.
Tới năm 1973, Hiệp định Paris là ký 3 bên: VNCH, VNDC, Mặt trận Giải Phóng MNVN. Mỹ rút. Mặt Trận Giải Phóng thịt VNCH.
Tới năm 1976, Mặt trận Giải Phóng giải tán.

mài ghê vại thì đọc thử coi tml nào trẻ trâu

Kế hoạch của Mỹ
“Mặc dù quân đội Mỹ đang thu dọn để chuẩn bị rút khỏi Việt Nam, các quan chức Mỹ tại đây đang bí mật lên kế hoạch cho một sự hiện diện lớn sau chiến tranh của thường dân Mỹ tại Việt Nam, với nhiều người trong số họ thực hiện các công việc trước đây do quân đội đảm nhiệm,” Fox Butterfield viết trong một báo cáo từ Sài Gòn trên tờ New York Times ngày 27 tháng 11. Không đề cập đến sự trì hoãn ở Paris, Butterfield lưu ý rằng Mỹ đang trong quá trình tăng cường lực lượng “cố vấn dân sự” của mình tại Việt Nam, từ 5.000 lên 10.000 người, mức cao nhất trong giai đoạn Mỹ hiện diện quân sự tối đa tại Việt Nam. Nhưng điều này không thể được thực hiện ngay lập tức, cũng giống như dòng vũ khí khổng lồ của Mỹ không thể được đưa đến Sài Gòn trong một ngày. Không quân Sài Gòn đã được tăng gấp đôi, từ 1.050 lên 2.000 phi cơ, chỉ trong hai tháng qua, để minh họa một phần nỗ lực cung cấp của Mỹ.
Bởi Richard E. Ward

Để đặt các diễn biến gần đây vào bối cảnh, mặc dù báo chí suy đoán rằng một thỏa thuận hòa bình cho Việt Nam có thể sớm được ký kết, nhưng có bằng chứng cụ thể cho thấy Mỹ đang lên kế hoạch kéo dài xung đột và sẽ cố gắng phá hoại bất kỳ thỏa thuận hòa bình nào. Bất chấp nỗ lực của chính quyền nhằm giảm nhẹ sức mạnh của cuộc tấn công, rõ ràng là một lần nữa toàn bộ chiến lược giành chiến thắng của Mỹ tại Việt Nam đã bị tan vỡ. Chỉ có những biện pháp quyết liệt nhất của Mỹ trong chiến tranh mới ngăn chặn được sự sụp đổ hoàn toàn của chế độ Sài Gòn và lực lượng vũ trang của nó: phong tỏa DRV (Cộng hòa Dân chủ Việt Nam), leo thang không kích lớn nhất chống lại DRV và các khu vực được giải phóng ở miền Nam Việt Nam (trong khi ném bom nặng nề ở Lào và Campuchia vẫn được duy trì), cùng với sự hỗ trợ chiến thuật và hậu cần chưa từng có từ trên không cho lực lượng Sài Gòn.

Sự tăng cường hỗ trợ hậu cần không quân của Mỹ cho lực lượng Sài Gòn trong suốt cuộc tấn công đã tăng vọt từ mức trung bình hàng tháng khoảng 9 triệu pound hàng hóa trước cuộc tấn công lên 60 triệu pound sau đó. Mặc dù chính quyền nỗ lực giảm nhẹ sức mạnh của cuộc tấn công, các dấu hiệu như sự trì hoãn của Mỹ ở Paris, tăng cường ném bom và các lô vũ khí khổng lồ gửi đến Sài Gòn, cùng với các diễn biến khác, đều cho thấy Nhà Trắng không mong muốn hòa bình thực sự và chưa từ bỏ các thiết kế tân thực dân của mình ở Đông Dương.

Một bằng chứng đáng ngại hơn về ý định của Mỹ trong việc duy trì các chế độ bù nhìn ở Đông Dương là nỗ lực rõ ràng của đặc phái viên tổng thống Henry Kissinger nhằm thúc đẩy các “yêu sách” của Sài Gòn tại Paris vào cuối tháng 11, điều này gần như sẽ xóa bỏ thỏa thuận đã đạt được vào tháng 10 giữa Kissinger và Lê Đức Thọ của DRV. Có nhiều giả thuyết được đưa ra trên báo chí phương Tây liên quan đến sự thay đổi thái độ dường như của Kissinger thay mặt cho Sài Gòn, sau khi ông tuyên bố trước thế giới vào tháng 10 rằng “hòa bình đã trong tầm tay.” Gần như mọi lời giải thích có thể đã được các chuyên gia đề xuất, ngoại trừ lời giải thích hợp lý nhất. Sự trì hoãn của Mỹ ở Paris không phải là sự nhượng bộ với các con rối của mình ở Sài Gòn, mà là để phục vụ mục đích kéo dài thời gian nhằm tăng cường cỗ máy chiến tranh của Sài Gòn và thiết lập một mạng lưới bí mật khổng lồ của các “cố vấn dân sự” nhằm cố gắng kéo dài cuộc chiến ở Việt Nam cũng như ở phần còn lại của Đông Dương sau khi các thỏa thuận hòa bình chính thức được ký kết.

Trong khi đó, các công ty như Air America và Continental Air Services, các hãng hàng không “dân sự” theo hợp đồng của CIA, đã bắt đầu tăng cường tuyển dụng trong số nhân viên Không quân ở Đông Dương, theo báo cáo ngày 1 tháng 12 của Dispatch News Service. Thiếu tướng Không quân Mỹ Joseph H. DeLuca, trong lời khai trước Ủy ban Phân bổ Ngân sách Thượng viện ngày 13 tháng 9, đã giải thích chi tiết kế hoạch của Mỹ trong việc ký hợp đồng với nhân sự để huấn luyện các thành viên Không quân Sài Gòn. Chỉ riêng trong lĩnh vực bảo trì, Mỹ đã lên kế hoạch ký hợp đồng trị giá 54 triệu đô la từ một đến ba năm để đào tạo nhân sự Sài Gòn, theo DeLuca.

Tài liệu tuyển dụng bí mật được trích dẫn cho biết: “Việc bay là phi quân sự; nói cách khác, đó là bay dân sự. Bạn đang bay cho các cơ quan chính phủ Mỹ như USOM, USAID, VOIS, v.v., trong khi các cơ quan này có thể chịu sự chỉ đạo của CIA, bạn không biết và cũng không quan tâm. Các cơ quan chính phủ chỉ đạo các tuyến đường và lịch trình, công ty của bạn cung cấp kiến thức kỹ thuật và bạn lái máy bay.” Tài liệu này làm rõ rằng “bay dân sự” chỉ là vỏ bọc cho các hoạt động quân sự bí mật: “Mặc dù các chuyến bay chủ yếu phục vụ việc di chuyển nhân sự chính thức của Mỹ và các quan chức bản địa cùng thường dân, đôi khi bạn tham gia vào việc vận chuyển quân đồng minh, hoặc tù nhân địch; hoặc vận chuyển hàng hóa mạnh hơn gạo và đậu! Có một cuộc chiến tranh tưởng tượng đang diễn ra.”

Trong một phần bổ sung “vội vã” mà Burgess mô tả, tài liệu tuyên bố: “Tình hình viện trợ nước ngoài chưa rõ ràng, tùy thuộc vào kết quả tình hình quân sự ở RVN (Cộng hòa Việt Nam), nhưng có vẻ như chúng ta sẽ kết thúc chiến tranh (và các điều khoản hòa bình có lợi cho phía chúng ta); nếu vậy, dự kiến sẽ có một sự bùng nổ giữa các nhà thầu vận hành.” Nói cách khác, đây là dấu hiệu cụ thể đầu tiên cho thấy Nhà Trắng ngầm thừa nhận thất bại của chương trình “Việt Nam hóa” và quay lại một chương trình chiến tranh bí mật ít tốn kém hơn.

Rõ ràng Mỹ đang cố gắng trì hoãn sự sụp đổ của chế độ bù nhìn càng lâu càng tốt, nhưng họ cũng muốn tránh tạo ấn tượng rằng mình đang tham gia trực tiếp và quy mô lớn vào thời điểm mà sớm hay muộn Nixon và Kissinger phải biết là không thể tránh khỏi. Ngay cả khi họ không thể đối mặt với thực tế này, họ hiện đang nghiêm túc trong việc duy trì sự hỗ trợ cho các chế độ bù nhìn, bất kể thỏa thuận hòa bình nào. Nếu Mỹ thực sự tuân thủ một thỏa thuận hòa bình, sự hỗ trợ quân sự cho chế độ Sài Gòn, viện trợ trá hình dưới dạng hỗ trợ dân sự, chủ yếu được cung cấp bởi các nhà thầu quân sự tư nhân Mỹ, sẽ không còn cần thiết.
 
mài ghê vại thì đọc thử coi tml nào trẻ trâu

Kế hoạch của Mỹ
“Mặc dù quân đội Mỹ đang thu dọn để chuẩn bị rút khỏi Việt Nam, các quan chức Mỹ tại đây đang bí mật lên kế hoạch cho một sự hiện diện lớn sau chiến tranh của thường dân Mỹ tại Việt Nam, với nhiều người trong số họ thực hiện các công việc trước đây do quân đội đảm nhiệm,” Fox Butterfield viết trong một báo cáo từ Sài Gòn trên tờ New York Times ngày 27 tháng 11. Không đề cập đến sự trì hoãn ở Paris, Butterfield lưu ý rằng Mỹ đang trong quá trình tăng cường lực lượng “cố vấn dân sự” của mình tại Việt Nam, từ 5.000 lên 10.000 người, mức cao nhất trong giai đoạn Mỹ hiện diện quân sự tối đa tại Việt Nam. Nhưng điều này không thể được thực hiện ngay lập tức, cũng giống như dòng vũ khí khổng lồ của Mỹ không thể được đưa đến Sài Gòn trong một ngày. Không quân Sài Gòn đã được tăng gấp đôi, từ 1.050 lên 2.000 phi cơ, chỉ trong hai tháng qua, để minh họa một phần nỗ lực cung cấp của Mỹ.
Bởi Richard E. Ward

Để đặt các diễn biến gần đây vào bối cảnh, mặc dù báo chí suy đoán rằng một thỏa thuận hòa bình cho Việt Nam có thể sớm được ký kết, nhưng có bằng chứng cụ thể cho thấy Mỹ đang lên kế hoạch kéo dài xung đột và sẽ cố gắng phá hoại bất kỳ thỏa thuận hòa bình nào. Bất chấp nỗ lực của chính quyền nhằm giảm nhẹ sức mạnh của cuộc tấn công, rõ ràng là một lần nữa toàn bộ chiến lược giành chiến thắng của Mỹ tại Việt Nam đã bị tan vỡ. Chỉ có những biện pháp quyết liệt nhất của Mỹ trong chiến tranh mới ngăn chặn được sự sụp đổ hoàn toàn của chế độ Sài Gòn và lực lượng vũ trang của nó: phong tỏa DRV (Cộng hòa Dân chủ Việt Nam), leo thang không kích lớn nhất chống lại DRV và các khu vực được giải phóng ở miền Nam Việt Nam (trong khi ném bom nặng nề ở Lào và Campuchia vẫn được duy trì), cùng với sự hỗ trợ chiến thuật và hậu cần chưa từng có từ trên không cho lực lượng Sài Gòn.

Sự tăng cường hỗ trợ hậu cần không quân của Mỹ cho lực lượng Sài Gòn trong suốt cuộc tấn công đã tăng vọt từ mức trung bình hàng tháng khoảng 9 triệu pound hàng hóa trước cuộc tấn công lên 60 triệu pound sau đó. Mặc dù chính quyền nỗ lực giảm nhẹ sức mạnh của cuộc tấn công, các dấu hiệu như sự trì hoãn của Mỹ ở Paris, tăng cường ném bom và các lô vũ khí khổng lồ gửi đến Sài Gòn, cùng với các diễn biến khác, đều cho thấy Nhà Trắng không mong muốn hòa bình thực sự và chưa từ bỏ các thiết kế tân thực dân của mình ở Đông Dương.

Một bằng chứng đáng ngại hơn về ý định của Mỹ trong việc duy trì các chế độ bù nhìn ở Đông Dương là nỗ lực rõ ràng của đặc phái viên tổng thống Henry Kissinger nhằm thúc đẩy các “yêu sách” của Sài Gòn tại Paris vào cuối tháng 11, điều này gần như sẽ xóa bỏ thỏa thuận đã đạt được vào tháng 10 giữa Kissinger và Lê Đức Thọ của DRV. Có nhiều giả thuyết được đưa ra trên báo chí phương Tây liên quan đến sự thay đổi thái độ dường như của Kissinger thay mặt cho Sài Gòn, sau khi ông tuyên bố trước thế giới vào tháng 10 rằng “hòa bình đã trong tầm tay.” Gần như mọi lời giải thích có thể đã được các chuyên gia đề xuất, ngoại trừ lời giải thích hợp lý nhất. Sự trì hoãn của Mỹ ở Paris không phải là sự nhượng bộ với các con rối của mình ở Sài Gòn, mà là để phục vụ mục đích kéo dài thời gian nhằm tăng cường cỗ máy chiến tranh của Sài Gòn và thiết lập một mạng lưới bí mật khổng lồ của các “cố vấn dân sự” nhằm cố gắng kéo dài cuộc chiến ở Việt Nam cũng như ở phần còn lại của Đông Dương sau khi các thỏa thuận hòa bình chính thức được ký kết.

Trong khi đó, các công ty như Air America và Continental Air Services, các hãng hàng không “dân sự” theo hợp đồng của CIA, đã bắt đầu tăng cường tuyển dụng trong số nhân viên Không quân ở Đông Dương, theo báo cáo ngày 1 tháng 12 của Dispatch News Service. Thiếu tướng Không quân Mỹ Joseph H. DeLuca, trong lời khai trước Ủy ban Phân bổ Ngân sách Thượng viện ngày 13 tháng 9, đã giải thích chi tiết kế hoạch của Mỹ trong việc ký hợp đồng với nhân sự để huấn luyện các thành viên Không quân Sài Gòn. Chỉ riêng trong lĩnh vực bảo trì, Mỹ đã lên kế hoạch ký hợp đồng trị giá 54 triệu đô la từ một đến ba năm để đào tạo nhân sự Sài Gòn, theo DeLuca.

Tài liệu tuyển dụng bí mật được trích dẫn cho biết: “Việc bay là phi quân sự; nói cách khác, đó là bay dân sự. Bạn đang bay cho các cơ quan chính phủ Mỹ như USOM, USAID, VOIS, v.v., trong khi các cơ quan này có thể chịu sự chỉ đạo của CIA, bạn không biết và cũng không quan tâm. Các cơ quan chính phủ chỉ đạo các tuyến đường và lịch trình, công ty của bạn cung cấp kiến thức kỹ thuật và bạn lái máy bay.” Tài liệu này làm rõ rằng “bay dân sự” chỉ là vỏ bọc cho các hoạt động quân sự bí mật: “Mặc dù các chuyến bay chủ yếu phục vụ việc di chuyển nhân sự chính thức của Mỹ và các quan chức bản địa cùng thường dân, đôi khi bạn tham gia vào việc vận chuyển quân đồng minh, hoặc tù nhân địch; hoặc vận chuyển hàng hóa mạnh hơn gạo và đậu! Có một cuộc chiến tranh tưởng tượng đang diễn ra.”

Trong một phần bổ sung “vội vã” mà Burgess mô tả, tài liệu tuyên bố: “Tình hình viện trợ nước ngoài chưa rõ ràng, tùy thuộc vào kết quả tình hình quân sự ở RVN (Cộng hòa Việt Nam), nhưng có vẻ như chúng ta sẽ kết thúc chiến tranh (và các điều khoản hòa bình có lợi cho phía chúng ta); nếu vậy, dự kiến sẽ có một sự bùng nổ giữa các nhà thầu vận hành.” Nói cách khác, đây là dấu hiệu cụ thể đầu tiên cho thấy Nhà Trắng ngầm thừa nhận thất bại của chương trình “Việt Nam hóa” và quay lại một chương trình chiến tranh bí mật ít tốn kém hơn.

Rõ ràng Mỹ đang cố gắng trì hoãn sự sụp đổ của chế độ bù nhìn càng lâu càng tốt, nhưng họ cũng muốn tránh tạo ấn tượng rằng mình đang tham gia trực tiếp và quy mô lớn vào thời điểm mà sớm hay muộn Nixon và Kissinger phải biết là không thể tránh khỏi. Ngay cả khi họ không thể đối mặt với thực tế này, họ hiện đang nghiêm túc trong việc duy trì sự hỗ trợ cho các chế độ bù nhìn, bất kể thỏa thuận hòa bình nào. Nếu Mỹ thực sự tuân thủ một thỏa thuận hòa bình, sự hỗ trợ quân sự cho chế độ Sài Gòn, viện trợ trá hình dưới dạng hỗ trợ dân sự, chủ yếu được cung cấp bởi các nhà thầu quân sự tư nhân Mỹ, sẽ không còn cần thiết.
Vậy ý mày muốn nói ở đây là gì?
 

Có thể bạn quan tâm

Top