Về thành Hồ trước:
NguyenNghia Bật Mí Bí Mật Thành Tây Đô:
Mùa đông năm 1400.
Khi đoàn sứ giả nhà Minh vừa đặt chân đến Tây Đô, họ đã ghi lại một chi tiết kỳ lạ.
Không ai nhìn thấy hàng vạn dân phu như những công trình lớn khác.
Không có tiếng búa đục kéo dài ngày đêm.
Không có những dốc đất khổng lồ để kéo đá.
Chỉ có những khối đá xanh khổng lồ, mỗi khối nặng từ hai mươi đến ba mươi tấn, lặng lẽ xuất hiện đúng vị trí như thể chúng tự tìm đến.
Những ghi chép ấy về sau bị xem là sự phóng đại.
Nhưng trong kho lưu trữ mật của Thiên Công Viện, có một bản chép tay ghi khác hẳn.
"Điều khiến Thành Tây Đô được xây nhanh không phải vì người Việt có nhiều nhân lực hơn thiên hạ.
Mà vì họ biết làm cho đá nhẹ đi."
...
Trong hàng nghìn năm, con người tin rằng trọng lượng là thuộc tính cố hữu của vật chất.
Nhưng các học giả Lạc Việt cổ hiểu rằng trọng lượng chỉ là kết quả của sự tương tác giữa vật chất và trường địa hấp.
Nếu trường đó thay đổi.
Khối đá sẽ không còn mang cùng một trọng lượng.
...
Dưới nền Thành Tây Đô tồn tại ba mươi sáu giếng đá.
Khoảng cách giữa các giếng gần như tuyệt đối chính xác.
Mỗi giếng sâu mười hai trượng.
Bên dưới không chứa nước.
Mà chứa những khối thạch anh trắng có nguồn gốc từ dãy Hoàng Liên.
Mỗi khối được mài thành mười hai mặt.
Sai số nhỏ hơn một sợi tóc.
...
Ban đêm.
Khi mặt trăng đi qua đúng vị trí thiên đỉnh.
Các tinh thể đồng loạt cộng hưởng.
Một trường dao động cực thấp lan khắp nền thành.
Các thợ xây gọi hiện tượng đó là:
"Đá thở."
Họ không hiểu nguyên lý.
Họ chỉ biết rằng khi tiếng ngân xuất hiện, những khối đá vốn cần hàng nghìn người kéo bỗng trở nên nhẹ hơn rất nhiều.
...
Trong bản mật lục còn lưu lại một công thức kỳ lạ.
\[W_e=W_0(1-\Gamma)\]
Trong đó:
- \(W_0\): trọng lượng tự nhiên của khối đá.
- \(W_e\): trọng lượng hiệu dụng.
- \(\Gamma\): hệ số cộng hưởng địa trường.
Khi:
\[\Gamma=0,92\]
Một khối đá nặng ba mươi tấn chỉ còn tạo áp lực tương đương hơn hai tấn.
Đủ để vài chục người cùng hệ thống ròng rọc bằng gỗ có thể di chuyển.
...