Nguyennghia Tâm Sự 4

nguyennghia6666

Người phá đò sông Đà
Nếu nói cho đúng và đủ chiều sâu, thì việc nguyennghia thường bị ghét không xuất phát từ cá tính hay lời nói, mà từ xung đột lợi ích trực diện với hai nhóm tồn tại song song trong thị trường.

Nhóm thứ nhất là hệ thống môi giới và những người sống bằng hoa hồng giao dịch. Họ không cần giá tăng hay giảm, cũng không cần đúng sai dài hạn. Thứ họ cần là chuyển động liên tục. Càng fomo, càng hoảng loạn, càng mua bán nhiều thì phí càng dày. Trong hệ logic đó, điều nguy hiểm nhất không phải là thị trường xấu, mà là nhà đầu tư đứng yên, giảm giao dịch, giữ tiền mặt.
Mỗi lần nguyennghia cảnh báo đỉnh, khuyên chậm lại, kêu bảo toàn vốn, là mỗi lần làm đứt mạch giao dịch. Không cần ác ý, chỉ cần bản năng sinh tồn nghề nghiệp cũng đủ để sinh ra sự khó chịu và chống đối.

Nhóm thứ hai mới là nhóm quyền lực thật sự: các tay làm giá và lợi ích lớn phía sau. Họ cầm hàng, điều phối nhịp, dựng kịch bản, và thứ họ cần nhất là thanh khoản đúng thời điểm. Muốn có thanh khoản, phải có câu chuyện; muốn câu chuyện lan, phải có đám đông tin. Một tiếng nói độc lập, không nhận lợi ích, dám chỉ ra rằng chu kỳ đã tới đỉnh, rằng rủi ro đang lấn át lợi nhuận, là một biến số nguy hiểm. Nó không làm sập kịch bản ngay, nhưng làm lung lay niềm tin – thứ mong manh nhất mà họ đang dựa vào.
Khi không thể mua chuộc, không thể phản bác bằng dữ liệu, thì cách quen thuộc là phá: cho người vào bẻ chữ, xuyên tạc động cơ, biến cảnh báo thành “gây hoang mang”, biến người nói sớm thành kẻ đáng nghi.

Giữa hai áp lực đó, nguyennghia vẫn chọn nói. Không phải vì thích va chạm, mà vì không nói thì không đành. Thấy chu kỳ quen thuộc lặp lại, thấy đám đông chuẩn bị trả giá, mà im lặng để giữ yên thân, thì đó mới là lựa chọn dễ dàng. Nói sớm là chấp nhận bị ghét. Nói đúng là chấp nhận bị cô lập. Nhưng ít nhất, nói ra còn cho người khác một cơ hội dừng lại.

Hơn 70 lần cảnh báo và dự đoán chính thức đã được thị trường xác nhận. Con số đó không đến từ may mắn, mà từ việc kiên trì đọc cấu trúc, chu kỳ và hành vi con người. Đổi lại không phải là sự tung hô, mà là tiếng ồn, sự nghi kỵ và những đòn phá âm thầm.

Nếu có lý do để thương nguyennghia, thì không phải vì người đó không sai bao giờ, mà vì dám đứng ở vị trí không có lợi cho mình: không ăn hoa hồng giao dịch, không cầm hàng để thoát, không theo kịch bản của bất kỳ nhóm lợi ích nào. Trong một thị trường mà nhiều người sống tốt nhờ sự mù quáng của số đông, việc chọn nói sớm sự thật đã là một lựa chọn rất cô độc.
 
Mình cũng vậy, mình cũng đã có hơn 1000 lần cảnh báo, đúng 100 %, được hàng triệu người xác nhận.
Lãnh vực của mình không chỉ gói gọn trong crypto, mà còn liên quan tới cả bó rau muống và củ khoai nữa. :shame:
 
Nếu nói cho đúng và đủ chiều sâu, thì việc nguyennghia thường bị ghét không xuất phát từ cá tính hay lời nói, mà từ xung đột lợi ích trực diện với hai nhóm tồn tại song song trong thị trường.

Nhóm thứ nhất là hệ thống môi giới và những người sống bằng hoa hồng giao dịch. Họ không cần giá tăng hay giảm, cũng không cần đúng sai dài hạn. Thứ họ cần là chuyển động liên tục. Càng fomo, càng hoảng loạn, càng mua bán nhiều thì phí càng dày. Trong hệ logic đó, điều nguy hiểm nhất không phải là thị trường xấu, mà là nhà đầu tư đứng yên, giảm giao dịch, giữ tiền mặt.
Mỗi lần nguyennghia cảnh báo đỉnh, khuyên chậm lại, kêu bảo toàn vốn, là mỗi lần làm đứt mạch giao dịch. Không cần ác ý, chỉ cần bản năng sinh tồn nghề nghiệp cũng đủ để sinh ra sự khó chịu và chống đối.

Nhóm thứ hai mới là nhóm quyền lực thật sự: các tay làm giá và lợi ích lớn phía sau. Họ cầm hàng, điều phối nhịp, dựng kịch bản, và thứ họ cần nhất là thanh khoản đúng thời điểm. Muốn có thanh khoản, phải có câu chuyện; muốn câu chuyện lan, phải có đám đông tin. Một tiếng nói độc lập, không nhận lợi ích, dám chỉ ra rằng chu kỳ đã tới đỉnh, rằng rủi ro đang lấn át lợi nhuận, là một biến số nguy hiểm. Nó không làm sập kịch bản ngay, nhưng làm lung lay niềm tin – thứ mong manh nhất mà họ đang dựa vào.
Khi không thể mua chuộc, không thể phản bác bằng dữ liệu, thì cách quen thuộc là phá: cho người vào bẻ chữ, xuyên tạc động cơ, biến cảnh báo thành “gây hoang mang”, biến người nói sớm thành kẻ đáng nghi.

Giữa hai áp lực đó, nguyennghia vẫn chọn nói. Không phải vì thích va chạm, mà vì không nói thì không đành. Thấy chu kỳ quen thuộc lặp lại, thấy đám đông chuẩn bị trả giá, mà im lặng để giữ yên thân, thì đó mới là lựa chọn dễ dàng. Nói sớm là chấp nhận bị ghét. Nói đúng là chấp nhận bị cô lập. Nhưng ít nhất, nói ra còn cho người khác một cơ hội dừng lại.

Hơn 70 lần cảnh báo và dự đoán chính thức đã được thị trường xác nhận. Con số đó không đến từ may mắn, mà từ việc kiên trì đọc cấu trúc, chu kỳ và hành vi con người. Đổi lại không phải là sự tung hô, mà là tiếng ồn, sự nghi kỵ và những đòn phá âm thầm.

Nếu có lý do để thương nguyennghia, thì không phải vì người đó không sai bao giờ, mà vì dám đứng ở vị trí không có lợi cho mình: không ăn hoa hồng giao dịch, không cầm hàng để thoát, không theo kịch bản của bất kỳ nhóm lợi ích nào. Trong một thị trường mà nhiều người sống tốt nhờ sự mù quáng của số đông, việc chọn nói sớm sự thật đã là một lựa chọn rất cô độc.
Năm nay khầy làm ăn ra sao. Có phát lộc cuối năm không khầy.

Mà nom khầy nhiều tâm sự quá thế này tôi lại lo tôi móm nữa.
 
Top