torosvenkez
Đẹp trai mà lại có tài
Coi lại vài án xưa, tích cũ kinh dị ở nước ta
- 1. NGÔI LÀNG ĂN T*HlT NGƯỜI -
Trong Vũ trung tuỳ bút của Phạm Đình Hổ có kể rằng: "Làng Ngọc Cục ở huyện ta, khi xưa truyền rằng vẫn thờ yêu hổ, phải bắt lấy người làm vật hy sinh để cúng. Cứ mỗi năm trong làng phải một người làm chủ tế. Người chủ tế phải lừa dỗ hành khách nào đi một mình bắt lấy đem giam ở hầm dưới đất, và đem mài da gót chân cho mỏng đi, đến khi tế thần thì đem giết người ấy thái nhỏ trộn lẫn với thịt trâu, thịt bò mà cúng. Cúng rồi thừa huệ cùng ăn, người nào gặp được miếng thịt người thì hí hửng lấy làm mừng, cho là cái triệu năm ấy được thuận lợi. Sau đó một người chủ tế, đem giam người ở hầm dưới đất thế nào, người ấy nhân lúc chủ nhà đi vắng trốn ra được, nhưng gót chân bị mài mỏng không thể đi được đành phải bò khúm núm mà trốn đi. Người ấy lên đến trấn thành mách tỏ sự ấy. Người làng Ngọc Cục phải lên chạy chọt đút lót quan Trấn tướng sự ấy mới yên. Từ đấy trở đi tế thần phải giết trâu bò thay. Nhưng nếu bắt được người nào đi một mình, thì cũng vẫn đem giết để tế, đó cũng như cái tục Nhâm Ngao[1] tế thần Xương Cuồng vậy. Từ năm Canh Thân (1740) trở về sau, cái thói ấy mới bỏ, nhưng hành khách đi qua làng ấy vẫn còn khiếp sợ."
- 2. VỤ ÁN NGÔI LÀNG G**T NGƯỜI HÀNG LOẠT SUỐT 20 NĂM TRỜI -
Câu chuyện xảy ra tại làng Đa Giá Thượng (vùng Kẽm Trống, Ninh Bình ngày nay) đường núi nhỏ hẹp hiểm trở, lại có nhiều hang hốc. Có một bọn trộm cướp hung đồ, khống chế được tất cả các chức sắc trong làng cùng theo, dần dần hình thành cả một làng ăn cướp, có quy định khoán ước với nhau rất chặt chẽ. Vì vậy, hoạt động phạm pháp của cả làng này kéo dài trên 20 năm mà không hề lọt ra ngoài.
Cách làm của chúng như sau: Chúng lập ra một nhà trạm ven bến đò Khuốt thuộc sông Đáy với "vỏ bọc" là một nghề kinh doanh ăn uống và nghỉ trọ. Chủ quán lúc nào cũng cung cấp đầy đủ rượu ngon có pha thuốc mê, chuốc cho khách no say. Khi khách đang ăn thì có người đi qua hỏi chủ quán:
- Nhà hàng mai có bò không, cho chúng tôi mượn với nhé!
- Có.
- Bò béo hay bò gầy?
- Bò béo!
Khách nghe thế không ngờ rằng đó là ám hiệu của bọn cướp với nhau. Bò béo tức là khách giàu có. Bò gầy là khách nghèo. Bọn cướp căn cứ vào ám hiệu của chủ quán mà quyết định hành động hay không. Đêm đến, khi khách đang say giấc nồng thì chúng xông vào, trói giật cánh khuỷu, nhét giẻ vào miệng, lôi lên núi đá. Trên núi có một cái hang rất sâu gọi là Kẽm Trống, chúng xô khách xuống hang rồi về chia nhau tiền bạc.
Vậy làm sao vụ án bị bưng bít suốt 20 năm bị phát hiện?
Năm 1624, chúa Trịnh Căn đi qua thì gặp một người phụ nữ, đầu đội một lá đơn, sụp lạy trước kiệu, bị quân lính xua đuổi nhưng nhất quyết không chịu lùi. Chúa cho dừng kiệu rồi sai người dẫn người này tới hỏi chuyện thì mới biết chồng cô đã bị bọn cướp giết, còn cô ấy bị bắt về làm vợ một tên tướng cướp rồi sau hai năm mới trốn ra được. Khi nghe xong câu chuyện và xem đơn của cô, chúa lập tức sai Thạc quận công Lê Thì Hải đem 2.000 quân tiến thẳng về Gia Viễn, bí mật áp sát làng Đa Giá Thượng.
Chiều hôm ấy, có một thầy lang đi qua đò rồi vào làng Đa Giá Thượng. Ăn xong, khách nằm lăn ra ngủ. Nửa đêm hôm đó, bọn cướp xông vào. Khách bị trói giật cánh khuỷu, nhét giẻ vào miệng rồi bị dẫn lên hang núi. Nhưng, bọn cướp chưa kịp ra tay thì những tiếng hô vang trong đêm tối làm trấn động cả núi rừng. Tiếng reo hò của 2.000 quân sĩ đồng loạt nổi lên, vây bọc toàn bộ làng Đa Giá Thượng. Có đến 290 tên cướp bị bắt. 52 tên đầu sỏ bị hành quyết. Số còn lại bị chặt ngón tay rồi đưa đi khổ sai ở các châu xa. Làng Đa Giá Thượng bị xóa sổ. Người ta đẵn tre làm thang, nối dây thòng xuống hang Kẽm Trống, xúc được vô số hài cốt, đem lên hỏa táng... Theo một số tài liệu thì có tới 318 người đã bị giết người cư.ớp của trong suốt hơn 20 năm chỉ tính trong cái làng này.
(Khâm định Việt sử thông giám cương mục)
- Minh hoạ: Lọ mỡ người do thổ phỉ khu vực Đồng Văn Hà Giang sát hại cán bộ, nhân dân khu vực này rán lấy mỡ một cách man rợ giai đoạn 1950s -
- 1. NGÔI LÀNG ĂN T*HlT NGƯỜI -
Trong Vũ trung tuỳ bút của Phạm Đình Hổ có kể rằng: "Làng Ngọc Cục ở huyện ta, khi xưa truyền rằng vẫn thờ yêu hổ, phải bắt lấy người làm vật hy sinh để cúng. Cứ mỗi năm trong làng phải một người làm chủ tế. Người chủ tế phải lừa dỗ hành khách nào đi một mình bắt lấy đem giam ở hầm dưới đất, và đem mài da gót chân cho mỏng đi, đến khi tế thần thì đem giết người ấy thái nhỏ trộn lẫn với thịt trâu, thịt bò mà cúng. Cúng rồi thừa huệ cùng ăn, người nào gặp được miếng thịt người thì hí hửng lấy làm mừng, cho là cái triệu năm ấy được thuận lợi. Sau đó một người chủ tế, đem giam người ở hầm dưới đất thế nào, người ấy nhân lúc chủ nhà đi vắng trốn ra được, nhưng gót chân bị mài mỏng không thể đi được đành phải bò khúm núm mà trốn đi. Người ấy lên đến trấn thành mách tỏ sự ấy. Người làng Ngọc Cục phải lên chạy chọt đút lót quan Trấn tướng sự ấy mới yên. Từ đấy trở đi tế thần phải giết trâu bò thay. Nhưng nếu bắt được người nào đi một mình, thì cũng vẫn đem giết để tế, đó cũng như cái tục Nhâm Ngao[1] tế thần Xương Cuồng vậy. Từ năm Canh Thân (1740) trở về sau, cái thói ấy mới bỏ, nhưng hành khách đi qua làng ấy vẫn còn khiếp sợ."
- 2. VỤ ÁN NGÔI LÀNG G**T NGƯỜI HÀNG LOẠT SUỐT 20 NĂM TRỜI -
Câu chuyện xảy ra tại làng Đa Giá Thượng (vùng Kẽm Trống, Ninh Bình ngày nay) đường núi nhỏ hẹp hiểm trở, lại có nhiều hang hốc. Có một bọn trộm cướp hung đồ, khống chế được tất cả các chức sắc trong làng cùng theo, dần dần hình thành cả một làng ăn cướp, có quy định khoán ước với nhau rất chặt chẽ. Vì vậy, hoạt động phạm pháp của cả làng này kéo dài trên 20 năm mà không hề lọt ra ngoài.
Cách làm của chúng như sau: Chúng lập ra một nhà trạm ven bến đò Khuốt thuộc sông Đáy với "vỏ bọc" là một nghề kinh doanh ăn uống và nghỉ trọ. Chủ quán lúc nào cũng cung cấp đầy đủ rượu ngon có pha thuốc mê, chuốc cho khách no say. Khi khách đang ăn thì có người đi qua hỏi chủ quán:
- Nhà hàng mai có bò không, cho chúng tôi mượn với nhé!
- Có.
- Bò béo hay bò gầy?
- Bò béo!
Khách nghe thế không ngờ rằng đó là ám hiệu của bọn cướp với nhau. Bò béo tức là khách giàu có. Bò gầy là khách nghèo. Bọn cướp căn cứ vào ám hiệu của chủ quán mà quyết định hành động hay không. Đêm đến, khi khách đang say giấc nồng thì chúng xông vào, trói giật cánh khuỷu, nhét giẻ vào miệng, lôi lên núi đá. Trên núi có một cái hang rất sâu gọi là Kẽm Trống, chúng xô khách xuống hang rồi về chia nhau tiền bạc.
Vậy làm sao vụ án bị bưng bít suốt 20 năm bị phát hiện?
Năm 1624, chúa Trịnh Căn đi qua thì gặp một người phụ nữ, đầu đội một lá đơn, sụp lạy trước kiệu, bị quân lính xua đuổi nhưng nhất quyết không chịu lùi. Chúa cho dừng kiệu rồi sai người dẫn người này tới hỏi chuyện thì mới biết chồng cô đã bị bọn cướp giết, còn cô ấy bị bắt về làm vợ một tên tướng cướp rồi sau hai năm mới trốn ra được. Khi nghe xong câu chuyện và xem đơn của cô, chúa lập tức sai Thạc quận công Lê Thì Hải đem 2.000 quân tiến thẳng về Gia Viễn, bí mật áp sát làng Đa Giá Thượng.
Chiều hôm ấy, có một thầy lang đi qua đò rồi vào làng Đa Giá Thượng. Ăn xong, khách nằm lăn ra ngủ. Nửa đêm hôm đó, bọn cướp xông vào. Khách bị trói giật cánh khuỷu, nhét giẻ vào miệng rồi bị dẫn lên hang núi. Nhưng, bọn cướp chưa kịp ra tay thì những tiếng hô vang trong đêm tối làm trấn động cả núi rừng. Tiếng reo hò của 2.000 quân sĩ đồng loạt nổi lên, vây bọc toàn bộ làng Đa Giá Thượng. Có đến 290 tên cướp bị bắt. 52 tên đầu sỏ bị hành quyết. Số còn lại bị chặt ngón tay rồi đưa đi khổ sai ở các châu xa. Làng Đa Giá Thượng bị xóa sổ. Người ta đẵn tre làm thang, nối dây thòng xuống hang Kẽm Trống, xúc được vô số hài cốt, đem lên hỏa táng... Theo một số tài liệu thì có tới 318 người đã bị giết người cư.ớp của trong suốt hơn 20 năm chỉ tính trong cái làng này.
(Khâm định Việt sử thông giám cương mục)
- Minh hoạ: Lọ mỡ người do thổ phỉ khu vực Đồng Văn Hà Giang sát hại cán bộ, nhân dân khu vực này rán lấy mỡ một cách man rợ giai đoạn 1950s -