Phải đọc đủ câu của Tuân Tử thì mới hiểu được vấn đề: "Nhân chi tính ác, kỳ thiện giả ngụy dã" (Bản tính của người là ác, những điều thiện là do con người đặt ra)

Đối ngược với câu này thì Mạnh Tử đã nói "Nhân chi sơ tính bản thiện" - câu này thì chúng mày sẽ hay nghe hơn. Vì cơ bản thì ai mà chẳng thích được khen, có thằng đéo nào nhận mình là xấu xa, tà ác đâu.
Nhưng Páo tao thì khác, Páo tao chấp nhận nhìn thẳng vào vấn đề và sự thật. Và tao ủng hộ câu nói "Nhân chi sơ tính bản ác" của Tuân Tử. Về cơ bản con người là một sinh vật bậc cao (tất nhiên ngoài những trường hợp đã tiến hóa thì vẫn còn 1 vài cá thể đéo thể tiến hóa được, vẫn là súc vật trong hình hài con người), và sinh vật này ăn tạp, ăn tất mọi thứ xuất hiện xung quanh (kể cả chuyển động hay không chuyển động), là 1 loài thú săn mồi, tàn sát cả sinh vật, thực vật và cả đồng loại của mình. Vậy thì cái loài đó có thể nói là thiện được không? Bản năng ăn sâu trong bộ gene là đi giết loài khác để tồn tại và phát triển thì sâu thẳm trong tâm hồn của loài đó có thiện được không?
Tất nhiên là không. Con người là giống loài độc ác nhất, hung dữ nhất và chó má nhất (ah xin lỗi
@Vua Chó @chó đen chó đỏ chó vàng , chúng mày còn tốt chán so với loài người).