Khổng Tử không tập trung vào việc cãi nhau xem bản chất là thiện hay ác, ông nói: "Tính tương cận dã, tập tương viễn dã".
Khổng Tử thừa nhận môi trường (Tập) có sức mạnh kinh khủng. Ông không phủ nhận cái "ác" hiện hữu, nhưng ông gọi đó là sự "Thiếu giáo hóa".N
ếu xã hội méo mó, người quân tử càng phải giữ mình tròn trịa. Khổng Tử ví người quân tử như Cây tùng, cây bách: "Tuế hàn, nhiên hậu tri tùng bách chi hậu điêu dã" (Đến mùa đông lạnh giá mới biết cây tùng cây bách là loài rụng lá sau cùng). Xã hội càng tối, ngọn đuốc của bạn càng giá trị
Quân tử cầu gia kỷ, tiểu nhân cầu gia nhân" (Người quân tử cầu ở mình, kẻ tiểu nhân cầu ở người).
Có người hỏi Khổng Tử: "Lấy đức báo oán thì sao?". Ông trả lời: "Lấy gì báo đức? Chi bằng: Lấy thẳng báo oán, lấy đức báo đức".
có một phần đúng với tinh thần Khổng Giáo ở chỗ: Đừng cầu mong. Nếu bạn làm điều tốt chỉ để mong người khác báo đáp, đó là "Vụ lợi", không phải "Nhân".
Những ý kiến tiêu cực trên thường là cái bẫy để ta buông xuôi. "Xã hội ác thế này thì mình cũng ác/nghiện/nát luôn cho rồi". Đó là tư duy thua cuộc.
Nhân viễn hồ tai? Ngã dục nhân, tư nhân chí hĩ" (Lòng nhân có xa đâu? Ta muốn lòng nhân, thì lòng nhân đến đó thôi).