"Nhân Chi Sơ Tính Bổn Thiện" là sai

trong tam tạng kinh có 1 bài kinh đức phật cũng nói về việc này. Đại ý là so với những đứa trẻ thì những thứ như tham sân si mạn nghi … nó ngủ ngầm hay còn gọi là tuỳ miên, đến khi lớn hoặc khi đủ duyên nó mới bắt đầu khởi lên. Nói chung là trong tam giới dù là thiên nhân hay người tu hành chưa đạt đến quả vị a la hán thì chưa dứt hoàn toàn tham sân si được.
Đúng rồi gọi là phiền não tiềm miên.
 
Bro nói đúng, từ xa xưa con người chưa biết thế nào là thiện, thế nào là ác

Bro đang đi đến một luận điểm đó là không có cái thiện nhất, không có cái ác nhất, thì làm sao phân thiện ác.

Cái này mình có thể viện dẫn ra yếu tố đạo đức, thay vì phân biệt thiện hay ác, thì cuộc sống có đạo đức. Đạo đức là không làm đau kẻ khác, không làm hại ai, không cố tình làm sai để được lợi, sống biết yêu thương đấng sinh thành...

Những quy chuẩn đạo đức này giúp con người an toàn hơn trong việc kết nối với nhau, tránh cho việc xã hội bị tan hoại.

Ví dụ: rõ ràng con người khi có nhận thức đã hiểu, làm đau đồng loại là việc không nên làm.
Xàm Lồn dài dòng
 
Nói thế lại như không nói , cái trải nghiệm tiêu cực của mỗi người trong cuộc sống là khác nhau , có người khổ vì cơm áo gạo tiền có người lại khổ vì gia đình con cái mà sinh ra tiêu cực... Nói chung chung thế chẳng chứng minh được gì cả , như bài tao post đơn giản là "không có lửa làm sao có khói ?" Còn mày muốn chứng minh tao sai thì đưa dẫn chứng không cụ thể thì ít nhất cũng phải hợp tình hợp lý
Nó là cả 1 quá trình chứ đéo phải tự nhiên mà thế. Con người chứ có phải con vật không có tư duy đâu. Con vật nó là bản năng sinh tồn, dẫm lên nhau mà sống, còn con người nó là bảo bọc, dạy dỗ, trải nghiệm, sau đó là chiêm nghiệm rồi bước cuối mới là thức tỉnh.
Nếu nói như trong truyện tu tiên ấy thì con vật nó phải từ bình thường -> tiểu yêu -> đại yêu -> hoá hình -> đắc đạo chứ đéo thể nào mà sinh ra phát là đắc con mẹ nó đạo được
 
Nó là cả 1 quá trình chứ đéo phải tự nhiên mà thế. Con người chứ có phải con vật không có tư duy đâu. Con vật nó là bản năng sinh tồn, dẫm lên nhau mà sống, còn con người nó là bảo bọc, dạy dỗ, trải nghiệm, sau đó là chiêm nghiệm rồi bước cuối mới là thức tỉnh.
Nếu nói như trong truyện tu tiên ấy thì con vật nó phải từ bình thường -> tiểu yêu -> đại yêu -> hoá hình -> đắc đạo chứ đéo thể nào mà sinh ra phát là đắc con mẹ nó đạo được
Thế mày cũng phải hiểu là từ quá trình mới sinh ra nó cũng phải đi từ A tới Z , từ không thiện cho tới thiện chứ làm gì có chuyện sinh ra mà đã là "thiện" :vozvn (12):
 
Thế mày cũng phải hiểu là từ quá trình mới sinh ra nó cũng phải đi từ A tới Z , từ không thiện cho tới thiện chứ làm gì có chuyện sinh ra mà đã là "thiện" :vozvn (12):
Rồi m sinh ra khởi nguồn là con người hay là con thú ?
 
Tam Tự Kinh nói rằng : "Nhân chi sơ , tính bổn thiện..." Tao cho rằng là sai . Nhân chi sơ , tính bổn ác ! Vì sinh vào cõi ác là bể khổ trần gian cho nên mới phải tìm tới hướng thiện là hướng thần , hướng Phật , hướng Chúa ,... Chứ nếu sinh ra đã bổn thiện vậy khác nào sinh ra chưa tu đã đắc ? Chưa ngã đã ngộ ? Sai lầm , quá sai lầm.... Ai phản bác nhào vô :sure:
Adam và eva đã ăn trái cấm, sinh ra con người, hậu thế hiện tại.
Đó là kết quả của hành động sai.
Con người sinh ra, là ác, tội lỗi. Lúc nào cũng hiện thân trong bản chất con người từ khi mới sinh.
Cho nên nói nhân chi sơ, tính bổn thiện ccc.
 

Có thể bạn quan tâm

Top