Trình Ca
Đàn iem Duy Mạnh
🌸Nhân sinh như nghịch lữ, Ngã diệc thị hành nhân
Đời người như quán trọ, ta cũng chỉ là khách qua đường.
Thoáng nghe thấy buồn.
Nhưng nghĩ kỹ lại đó lại là một trong những câu nói tỉnh táo nhất về cuộc đời.
Con người đến thế gian này vốn không mang theo thứ gì.
Lúc sinh ra, hai bàn tay trắng.
Lúc rời đi, cũng chẳng mang được gì theo.
Danh vọng để lại cho đời.
Tiền bạc để lại cho người khác.
Thân xác trả lại cho đất trời.
Chỉ có những việc đã làm, những người đã gặp, và những dấu chân đã đi qua là từng thật sự thuộc về mình.
Nhưng người đời thường quên mất điều đó.
Cứ ngỡ ngôi nhà là của mình.
Chức vị là của mình.
Tài sản là của mình.
Rồi đến một ngày mới nhận ra:
mình chỉ là người ở tạm.
Giống như khách trọ qua đêm.
Có người ở lâu.
Có người ở ngắn.
Có người đến trước.
Có người rời đi trước.
Nhưng cuối cùng ai cũng phải trả phòng.
Cho nên những thứ khiến con người đau khổ nhất
thường đến từ hai chữ: chấp niệm.
Muốn giữ mãi tuổi trẻ.
Muốn giữ mãi tình yêu.
Muốn giữ mãi quyền lực.
Muốn giữ mãi những điều vốn dĩ không thể giữ.
Trong khi bản chất của cuộc đời
là luôn đổi thay.
Hoa nở rồi tàn.
Trăng tròn rồi khuyết.
Người gặp rồi xa.
Không có cuộc gặp nào là mãi mãi.
Không có cuộc vui nào không tàn.
Hiểu được điều đó không phải để sống bi quan.
Mà để biết trân trọng.
Vì biết một ngày sẽ mất nên càng quý những gì đang có.
Vì biết đời là quán trọ nên không cần tranh giành quá nhiều.
Vì biết ai cũng là khách qua đường nên học cách bao dung hơn một chút.
Người trẻ thường muốn sở hữu thật nhiều.
Người từng trải lại học cách buông bớt.
Không phải vì mất đi khát vọng.
Mà vì hiểu:
mọi thứ trên đời đều là duyên tạm.
Đến thì đón.
Đi thì tiễn.
Có thì trân trọng.
Mất thì bình thản.
“Đời người như quán trọ.
Ta chỉ là khách qua đường.”
Thứ đáng tiếc nhất không phải là mất đi điều gì.
Mà là vì quá mải nắm giữ, mà quên mất mình đang sống.
Người hiểu đời không phải người giữ được mọi thứ.
Mà là người biết trân trọng mọi thứ khi chúng còn ở bên mình.🌸