Chỗ tao có lão đầu bạc trắng, mất một chân hồi năm 72, ngồi hỏi chuyện đéo bao giờ lão kể gì. Toàn chỉ cái chân giả rồi cười nhạt.
Còn một lão thì cũng mất một chân nhưng mà là do khi đang hành quân đánh Cam, lão trốn đơn vị ra suối bắt cá, thế lồn nào bị ngã xong phải cưa chân. Chưa kịp ra chiến trường ngày nào. Sau chạy được cái giấy thương binh, về mở quán nước chém gió tung trời là quen tướng này, tá nọ kinh lắm. Một lần họp cựu chiến binh bị mấy lão cùng đơn vị xưa chửi địt mẹ thằng đấy tự nó làm, chứ có ra trận được ngày nào.
Từ đấy tao nghiệm ra rằng lính thật thường sẽ đéo bao giờ nói nhiều, còn loại hèn nhát thì hay thích kể công. Hay gọi là thùng rỗng kêu to