Nhật ký quan sát loài người

Onizuka Eikichi

Bò lái xe
Tao quan sát những người từ sau 30 tuổi trở đi, càng già lại càng thấy người ta vui vẻ hơn nếu bản thân không phải là người quá dẩm đá, xàm Lồn và khùng lồn.

Có ông anh quen thân, giai đoạn mới ra trường bắt đầu đi làm phải trải qua những ngày đen tối. Về mặt tình cảm thì phải chứng kiến người thân nhất qua đời, không có tiền mua nhà, bạn gái chia tay. Còn công việc bấp bênh, bị giảm lương và sa thải. Khoảng thời gian đó, anh ấy từ một thanh niên tốt nghiệp thạc sĩ với tương lai đầy triển vọng trở thành một kẻ cô độc không nơi nương tựa và chẳng thấy tương lai.

Cuộc đời lạ như vậy đó, khi cứ nghĩ rằng có thể dựa vào nỗ lực của bản thân để đạt được mọi thứ, thì cuộc đời Lồn đĩ chó này chỉ cần búng nhẹ ngón tay là có thể dễ dàng phá hủy giấc mộng đẹp của tao. Thế nhưng, khi tao bị vùi dập đến mức tâm phục khẩu phục và tự nói với lòng mình rằng: "Trời ơi đĩ mẹ mày bất công ....", thì số phận lại bất ngờ chỉ cho tao một con đường khác.

Quay lại câu chuyện ông anh của tao, về sau năm 30 tuổi bắt đầu đam mê đi thể thao mạo hiểm, đánh pickle ball, chấp nhận kiếp chó lợn và tìm một công việc nhàn hạ lương tháng khoảng 10tr để duy trì bảo hiểm xã hội. Từ bỏ đi quyền mua nhà cũng như kết hôn. Cứ độc thân vậy, mỗi cuối tuần ngơi t7 cn và mỗi thi thoảng vẫn dành ra những ngày phép để tự thưởng cho mình những chuyến du lịch dài. Tao cũng không biết bước ngoặc nào xảy đến với cuộc đời ổng. Nhưng từ khi nhìn nhận và chấp nhận được thực tại đau đớn nghiệt ngã này, tinh thần của ổng rõ ràng đã thay đổi hoàn toàn, không còn là con người tiêu cực, trầm cảm hay ảo tưởng như trước nữa.

Tao nghĩ trong giai đoạn đầu đời khốn khó đó, ông đó chắc chắn đã nghĩ thông suốt rất nhiều chuyện.

Ví dụ như cái chết là gì? Sự sống là gì? Công việc là gì? Tình yêu là gì? Hôn nhân là gì?
Mối quan hệ giữa người với người là gì? Trong đời người, cái gì chỉ là hư ảo?
Và cái gì mới thực sự có ý nghĩa?

Nếu một người khi còn trẻ chưa từng suy nghĩ về những điều này mà đã bước vào nhiệm vụ hệ thống của kiếp người, quy luật cố nhiên mà từ thế hệ này đến thế hệ khác cứ cắm đầu gục mặt : Sáng đi làm để kiếm ăn, rồi ăn để có sức đi làm như vậy, sống như một cỗ máy trong vòng vài chục năm chờ đến ngày xanh cỏ. Dường như, cuộc đời như vậy có phần vô nghĩa sẽ lấp đầy cuộc sống, chiếm hết không gian của niềm vui, đến lúc già muốn thoát ra cũng đã muộn. Những người càng lớn tuổi càng hạnh phúc chắc chắn khi còn trẻ đã từng trải qua một thời kỳ tăm tối, hoài nghi mọi thứ và mất phương hướng. Bản thân vùng vẫy để kháng cự lại sự hư vô, từng chút một loại bỏ khỏi thế giới của mình những con người và sự việc vô nghĩa, để lại những khao khát và theo đuổi bản chất nhất của bản thân. Họ dùng ý chí không ngừng chống lại sự hỗn loạn, cuối cùng đạt được niềm vui lâu dài và chân thực.

Tuổi tác càng lớn, cơ thể càng rệu rã thì đời sống lại càng phụ thuộc vào thế giới tinh thần. Nhưng tao nghĩ rằng 90% người trưởng thành có đời sống tinh thần hoang tàn đến đáng sợ, hoàn toàn không hề phóng đại. Đã chừng này tuổi rồi mà trong đầu ngoài mấy chuyện nam nữ, ngoài ăn uống ngủ nghỉ chơi bời ra, thì không là so đo đố kỵ thì cũng là oán hận cái thế giới này. Ngoại hình thì ngày càng xấu xí, bên trong cũng chẳng có gì ra hồn. Không khó chịu mới lạ.

Tuổi già, vừa già vừa xấu lại vừa yếu. Cộng với cái đầu óc ngu si nên dẫn đến đời sống tinh thần nghèo nàn. Rồi phải đối mặt với vô số bệnh tật.

Đầu tiên là chức năng cơ thể suy giảm, tinh lực không còn dồi dào như thời trẻ, thỉnh thoảng còn mắc các bệnh mãn tính như đau đốt sống cổ, đốt sống lưng, thường xuyên ở trong trạng thái khó chịu, chất lượng cuộc sống bị giảm sút.

Tiếp theo là khả năng cảm giác những niềm vui thông thường cũng không còn như trước. Ví dụ như việc ăn uống vui chơi du lịch, rất nhiều thứ đã trải nghiệm quá nhiều lần nên chẳng còn cảm giác gì nữa. Cũng giống như là một bộ phim dù lần đầu xem thấy rất chấn động, nhưng xem nhiều rồi thì bất kể đề tài gì, cách diễn đạt ra sao, cơ bản đều đã thấy những thể loại tương tự, không còn cảm giác bất ngờ nữa. Đơn cử như là một thời xin clip sex để sục nhưng năm gần đây cặc gần như liệt, không còn quá nhiều hứng thú để sục nữa.

Thứ ba là trải đời nhiều, suy nghĩ nhiều, nhìn thấu được nhiều sự thật, cảm thấy đời người rất bạc bẽo và có phần vô vị. Ở giai đoạn này, phần lớn những điều đẹp để trong cuộc đời đều đã trở thành quá khứ. Cảm giác tổng thể về cuộc sống là đang ở nửa sau của một đường parabol, màu sắc chủ đạo thiên về tiêu cực. Chưa nói đến là những người không quyết định nằm thẳng thì ngay giai đoạn này còn có áp lực kinh tế, cạnh tranh khốc liệt, lại thêm đủ thứ việc vụn vặt, trên có cha mẹ già dưới có con nhỏ, mỗi ngày thở thôi cũng thấy mệt, nói gì đến việc cảm nhận niềm vui hay nở nổi 1 nụ cười.
 
Tao quan sát những người từ sau 30 tuổi trở đi, càng già lại càng thấy người ta vui vẻ hơn nếu bản thân không phải là người quá dẩm đá, xàm lồn và khùng lồn.

Có ông anh quen thân, giai đoạn mới ra trường bắt đầu đi làm phải trải qua những ngày đen tối. Về mặt tình cảm thì phải chứng kiến người thân nhất qua đời, không có tiền mua nhà, bạn gái chia tay. Còn công việc bấp bênh, bị giảm lương và sa thải. Khoảng thời gian đó, anh ấy từ một thanh niên tốt nghiệp thạc sĩ với tương lai đầy triển vọng trở thành một kẻ cô độc không nơi nương tựa và chẳng thấy tương lai.

Cuộc đời lạ như vậy đó, khi cứ nghĩ rằng có thể dựa vào nỗ lực của bản thân để đạt được mọi thứ, thì cuộc đời lồn đĩ chó này chỉ cần búng nhẹ ngón tay là có thể dễ dàng phá hủy giấc mộng đẹp của tao. Thế nhưng, khi tao bị vùi dập đến mức tâm phục khẩu phục và tự nói với lòng mình rằng: "Trời ơi đĩ mẹ mày bất công ....", thì số phận lại bất ngờ chỉ cho tao một con đường khác.

Quay lại câu chuyện ông anh của tao, về sau năm 30 tuổi bắt đầu đam mê đi thể thao mạo hiểm, đánh pickle ball, chấp nhận kiếp chó lợn và tìm một công việc nhàn hạ lương tháng khoảng 10tr để duy trì bảo hiểm xã hội. Từ bỏ đi quyền mua nhà cũng như kết hôn. Cứ độc thân vậy, mỗi cuối tuần ngơi t7 cn và mỗi thi thoảng vẫn dành ra những ngày phép để tự thưởng cho mình những chuyến du lịch dài. Tao cũng không biết bước ngoặc nào xảy đến với cuộc đời ổng. Nhưng từ khi nhìn nhận và chấp nhận được thực tại đau đớn nghiệt ngã này, tinh thần của ổng rõ ràng đã thay đổi hoàn toàn, không còn là con người tiêu cực, trầm cảm hay ảo tưởng như trước nữa.

Tao nghĩ trong giai đoạn đầu đời khốn khó đó, ông đó chắc chắn đã nghĩ thông suốt rất nhiều chuyện.

Ví dụ như cái chết là gì? Sự sống là gì? Công việc là gì? Tình yêu là gì? Hôn nhân là gì?
Mối quan hệ giữa người với người là gì? Trong đời người, cái gì chỉ là hư ảo?
Và cái gì mới thực sự có ý nghĩa?

Nếu một người khi còn trẻ chưa từng suy nghĩ về những điều này mà đã bước vào nhiệm vụ hệ thống của kiếp người, quy luật cố nhiên mà từ thế hệ này đến thế hệ khác cứ cắm đầu gục mặt : Sáng đi làm để kiếm ăn, rồi ăn để có sức đi làm như vậy, sống như một cỗ máy trong vòng vài chục năm chờ đến ngày xanh cỏ. Dường như, cuộc đời như vậy có phần vô nghĩa sẽ lấp đầy cuộc sống, chiếm hết không gian của niềm vui, đến lúc già muốn thoát ra cũng đã muộn. Những người càng lớn tuổi càng hạnh phúc chắc chắn khi còn trẻ đã từng trải qua một thời kỳ tăm tối, hoài nghi mọi thứ và mất phương hướng. Bản thân vùng vẫy để kháng cự lại sự hư vô, từng chút một loại bỏ khỏi thế giới của mình những con người và sự việc vô nghĩa, để lại những khao khát và theo đuổi bản chất nhất của bản thân. Họ dùng ý chí không ngừng chống lại sự hỗn loạn, cuối cùng đạt được niềm vui lâu dài và chân thực.

Tuổi tác càng lớn, cơ thể càng rệu rã thì đời sống lại càng phụ thuộc vào thế giới tinh thần. Nhưng tao nghĩ rằng 90% người trưởng thành có đời sống tinh thần hoang tàn đến đáng sợ, hoàn toàn không hề phóng đại. Đã chừng này tuổi rồi mà trong đầu ngoài mấy chuyện nam nữ, ngoài ăn uống ngủ nghỉ chơi bời ra, thì không là so đo đố kỵ thì cũng là oán hận cái thế giới này. Ngoại hình thì ngày càng xấu xí, bên trong cũng chẳng có gì ra hồn. Không khó chịu mới lạ.

Tuổi già, vừa già vừa xấu lại vừa yếu. Cộng với cái đầu óc ngu si nên dẫn đến đời sống tinh thần nghèo nàn. Rồi phải đối mặt với vô số bệnh tật.

Đầu tiên là chức năng cơ thể suy giảm, tinh lực không còn dồi dào như thời trẻ, thỉnh thoảng còn mắc các bệnh mãn tính như đau đốt sống cổ, đốt sống lưng, thường xuyên ở trong trạng thái khó chịu, chất lượng cuộc sống bị giảm sút.

Tiếp theo là khả năng cảm giác những niềm vui thông thường cũng không còn như trước. Ví dụ như việc ăn uống vui chơi du lịch, rất nhiều thứ đã trải nghiệm quá nhiều lần nên chẳng còn cảm giác gì nữa. Cũng giống như là một bộ phim dù lần đầu xem thấy rất chấn động, nhưng xem nhiều rồi thì bất kể đề tài gì, cách diễn đạt ra sao, cơ bản đều đã thấy những thể loại tương tự, không còn cảm giác bất ngờ nữa. Đơn cử như là một thời xin clip sex để sục nhưng năm gần đây cặc gần như liệt, không còn quá nhiều hứng thú để sục nữa.

Thứ ba là trải đời nhiều, suy nghĩ nhiều, nhìn thấu được nhiều sự thật, cảm thấy đời người rất bạc bẽo và có phần vô vị. Ở giai đoạn này, phần lớn những điều đẹp để trong cuộc đời đều đã trở thành quá khứ. Cảm giác tổng thể về cuộc sống là đang ở nửa sau của một đường parabol, màu sắc chủ đạo thiên về tiêu cực. Chưa nói đến là những người không quyết định nằm thẳng thì ngay giai đoạn này còn có áp lực kinh tế, cạnh tranh khốc liệt, lại thêm đủ thứ việc vụn vặt, trên có cha mẹ già dưới có con nhỏ, mỗi ngày thở thôi cũng thấy mệt, nói gì đến việc cảm nhận niềm vui hay nở nổi 1 nụ cười.
you are my idol
 
Tao quan sát những người từ sau 30 tuổi trở đi, càng già lại càng thấy người ta vui vẻ hơn nếu bản thân không phải là người quá dẩm đá, xàm lồn và khùng lồn.

Có ông anh quen thân, giai đoạn mới ra trường bắt đầu đi làm phải trải qua những ngày đen tối. Về mặt tình cảm thì phải chứng kiến người thân nhất qua đời, không có tiền mua nhà, bạn gái chia tay. Còn công việc bấp bênh, bị giảm lương và sa thải. Khoảng thời gian đó, anh ấy từ một thanh niên tốt nghiệp thạc sĩ với tương lai đầy triển vọng trở thành một kẻ cô độc không nơi nương tựa và chẳng thấy tương lai.

Cuộc đời lạ như vậy đó, khi cứ nghĩ rằng có thể dựa vào nỗ lực của bản thân để đạt được mọi thứ, thì cuộc đời lồn đĩ chó này chỉ cần búng nhẹ ngón tay là có thể dễ dàng phá hủy giấc mộng đẹp của tao. Thế nhưng, khi tao bị vùi dập đến mức tâm phục khẩu phục và tự nói với lòng mình rằng: "Trời ơi đĩ mẹ mày bất công ....", thì số phận lại bất ngờ chỉ cho tao một con đường khác.

Quay lại câu chuyện ông anh của tao, về sau năm 30 tuổi bắt đầu đam mê đi thể thao mạo hiểm, đánh pickle ball, chấp nhận kiếp chó lợn và tìm một công việc nhàn hạ lương tháng khoảng 10tr để duy trì bảo hiểm xã hội. Từ bỏ đi quyền mua nhà cũng như kết hôn. Cứ độc thân vậy, mỗi cuối tuần ngơi t7 cn và mỗi thi thoảng vẫn dành ra những ngày phép để tự thưởng cho mình những chuyến du lịch dài. Tao cũng không biết bước ngoặc nào xảy đến với cuộc đời ổng. Nhưng từ khi nhìn nhận và chấp nhận được thực tại đau đớn nghiệt ngã này, tinh thần của ổng rõ ràng đã thay đổi hoàn toàn, không còn là con người tiêu cực, trầm cảm hay ảo tưởng như trước nữa.

Tao nghĩ trong giai đoạn đầu đời khốn khó đó, ông đó chắc chắn đã nghĩ thông suốt rất nhiều chuyện.

Ví dụ như cái chết là gì? Sự sống là gì? Công việc là gì? Tình yêu là gì? Hôn nhân là gì?
Mối quan hệ giữa người với người là gì? Trong đời người, cái gì chỉ là hư ảo?
Và cái gì mới thực sự có ý nghĩa?

Nếu một người khi còn trẻ chưa từng suy nghĩ về những điều này mà đã bước vào nhiệm vụ hệ thống của kiếp người, quy luật cố nhiên mà từ thế hệ này đến thế hệ khác cứ cắm đầu gục mặt : Sáng đi làm để kiếm ăn, rồi ăn để có sức đi làm như vậy, sống như một cỗ máy trong vòng vài chục năm chờ đến ngày xanh cỏ. Dường như, cuộc đời như vậy có phần vô nghĩa sẽ lấp đầy cuộc sống, chiếm hết không gian của niềm vui, đến lúc già muốn thoát ra cũng đã muộn. Những người càng lớn tuổi càng hạnh phúc chắc chắn khi còn trẻ đã từng trải qua một thời kỳ tăm tối, hoài nghi mọi thứ và mất phương hướng. Bản thân vùng vẫy để kháng cự lại sự hư vô, từng chút một loại bỏ khỏi thế giới của mình những con người và sự việc vô nghĩa, để lại những khao khát và theo đuổi bản chất nhất của bản thân. Họ dùng ý chí không ngừng chống lại sự hỗn loạn, cuối cùng đạt được niềm vui lâu dài và chân thực.

Tuổi tác càng lớn, cơ thể càng rệu rã thì đời sống lại càng phụ thuộc vào thế giới tinh thần. Nhưng tao nghĩ rằng 90% người trưởng thành có đời sống tinh thần hoang tàn đến đáng sợ, hoàn toàn không hề phóng đại. Đã chừng này tuổi rồi mà trong đầu ngoài mấy chuyện nam nữ, ngoài ăn uống ngủ nghỉ chơi bời ra, thì không là so đo đố kỵ thì cũng là oán hận cái thế giới này. Ngoại hình thì ngày càng xấu xí, bên trong cũng chẳng có gì ra hồn. Không khó chịu mới lạ.

Tuổi già, vừa già vừa xấu lại vừa yếu. Cộng với cái đầu óc ngu si nên dẫn đến đời sống tinh thần nghèo nàn. Rồi phải đối mặt với vô số bệnh tật.

Đầu tiên là chức năng cơ thể suy giảm, tinh lực không còn dồi dào như thời trẻ, thỉnh thoảng còn mắc các bệnh mãn tính như đau đốt sống cổ, đốt sống lưng, thường xuyên ở trong trạng thái khó chịu, chất lượng cuộc sống bị giảm sút.

Tiếp theo là khả năng cảm giác những niềm vui thông thường cũng không còn như trước. Ví dụ như việc ăn uống vui chơi du lịch, rất nhiều thứ đã trải nghiệm quá nhiều lần nên chẳng còn cảm giác gì nữa. Cũng giống như là một bộ phim dù lần đầu xem thấy rất chấn động, nhưng xem nhiều rồi thì bất kể đề tài gì, cách diễn đạt ra sao, cơ bản đều đã thấy những thể loại tương tự, không còn cảm giác bất ngờ nữa. Đơn cử như là một thời xin clip sex để sục nhưng năm gần đây cặc gần như liệt, không còn quá nhiều hứng thú để sục nữa.

Thứ ba là trải đời nhiều, suy nghĩ nhiều, nhìn thấu được nhiều sự thật, cảm thấy đời người rất bạc bẽo và có phần vô vị. Ở giai đoạn này, phần lớn những điều đẹp để trong cuộc đời đều đã trở thành quá khứ. Cảm giác tổng thể về cuộc sống là đang ở nửa sau của một đường parabol, màu sắc chủ đạo thiên về tiêu cực. Chưa nói đến là những người không quyết định nằm thẳng thì ngay giai đoạn này còn có áp lực kinh tế, cạnh tranh khốc liệt, lại thêm đủ thứ việc vụn vặt, trên có cha mẹ già dưới có con nhỏ, mỗi ngày thở thôi cũng thấy mệt, nói gì đến việc cảm nhận niềm vui hay nở nổi 1 nụ cười.
Con người có nhiều suy nghĩ khác nhau nên không thể áp đặt
Có mấy thg thích vợ chồng con cái các kiểu thì tụi nó thấy vui theo kiểu đó
Còn những thg thích chơi thể thao,du lịch thì vui theo kiểu nó
Rồi lại có chơi game,cờ bạc,ma túy các kiểu cũng vui theo kiểu của nó
Vì đời vốn vô nghĩa nên muốn sống sao thì sống,miễn sao chết một cách tự nhiên là được
 
Con người có nhiều suy nghĩ khác nhau nên không thể áp đặt
Có mấy thg thích vợ chồng con cái các kiểu thì tụi nó thấy vui theo kiểu đó
Còn những thg thích chơi thể thao,du lịch thì vui theo kiểu nó
Rồi lại có chơi game,cờ bạc,ma túy các kiểu cũng vui theo kiểu của nó
Vì đời vốn vô nghĩa nên muốn sống sao thì sống,miễn sao chết một cách tự nhiên là được
bị chặt đầu là thuận tự nhiên đúng không
 

Có thể bạn quan tâm

Top