Cảnh báo lừa đảo‼️ Nhiều lúc tôi tự hỏi: Rốt cuộc mình đang sống vì cái gì?

Huhuvay

Thanh niên hoi
China
Tôi năm nay 37 tuổi. Vợ cũ của tôi sinh năm 1995. Chúng tôi đã có 7 năm yêu nhau và 7 năm chung sống, có với nhau một cậu con trai kháu khỉnh.

Thời điểm mới đến với nhau, cả hai đều mang tâm thế sẵn sàng hy sinh tất cả vì đối phương. Tôi luôn mong mỏi một gia đình hạnh phúc, phú quý giàu sang. Tuy nhiên, cả hai đều bắt đầu từ hai bàn tay trắng, nền tảng học vấn không đồng đều: cô ấy học hết cấp 3, còn tôi tốt nghiệp đại học.

Cuộc sống gia đình cũng như bao nhà khác, không phải lúc nào cũng êm đềm. Mỗi khi xảy ra mâu thuẫn, cả hai thường chọn cách im lặng. Chúng tôi ai nấy đều tự suy diễn theo ý mình và mặc định đối phương cũng nghĩ như thế. Hai năm đầu sau khi cưới, tôi đổ nợ 2,5 tỷ đồng. Lúc đó, tôi từng bảo cô ấy hãy viết đơn ly hôn để tôi ký, nhằm giải thoát cho hai mẹ con khỏi cảnh nợ nần. Nhưng không, lúc ấy cô ấy đã chọn ở lại, cùng tôi đi hết quãng đường gian khó.

Đến khi khoản nợ gần trả hết, giữa hai vợ chồng lại nảy sinh nhiều rạn nứt vì không có tiếng nói chung. Cô ấy bắt đầu chăm sóc bản thân và ngày càng đẹp hơn, nhưng mỗi khi tôi chạm vào, cô ấy lại tỏ ra như bị ép buộc. Tôi cảm thấy vẻ đẹp đó không dành cho mình nên đã nảy sinh lòng ghen tuông. Trong một cơn ghen không kiềm chế được, tôi đã dùng bạo lực. Tôi biết, đó là lỗi lầm lớn nhất của mình.

Khoảng một tháng sau, tôi bàng hoàng nhận được giấy gọi từ tòa án. Ban đầu, tôi chỉ nghĩ đó là cách cô ấy gây áp lực để hai bên hiểu nhau hơn. Tôi tìm cách xin lỗi và tháo gỡ, nhưng cô ấy bỏ đi, chặn mọi liên lạc và không một lời hỏi thăm con. Ngày ra tòa, tôi đưa con đi cùng với hy vọng đón được vợ về, nhưng cô ấy không nghe máy. Cuối cùng, vì con chưa đủ tuổi để lấy ý kiến, cô ấy bất chấp tất cả để tôi ký đơn, kể cả việc nhường quyền nuôi con cho tôi.

Sáu tháng sau ly hôn, con bị ngã gãy tay phải nằm viện, cô ấy có lên thăm. Tôi lại tìm cách hàn gắn nhưng cô ấy vẫn lạnh lùng quay đi. Những người cùng phòng bệnh bảo trông cô ấy như đang mang bầu, tôi khi đó chỉ nghĩ đơn giản là cô ấy tăng cân. Cho đến khi cô ấy đăng ảnh đầy tháng con riêng, tôi mới ngã ngửa. Hóa ra trong thời gian tôi nỗ lực tìm cách tháo gỡ, cô ấy đã chọn có con với người khác.

Cô ấy giải thích rằng vì tôi giữ quyền nuôi con, nên cô ấy cần một nơi nương tựa khi về già. Cô ấy chọn cách "xin con", còn người kia có nhận hay cưới hay không cũng không quan trọng; con sẽ mang họ mẹ và cô ấy sẽ không đăng ký kết hôn.

Cay đắng thay, tôi lại tự trách mình rằng cô ấy có con với người khác cũng là lỗi của tôi. Tôi thất vọng và đấu tranh tư tưởng dữ dội. Vì hai gia đình ở gần nhau, tôi lấy cớ công việc bận rộn nên gửi con sang ở cùng cô ấy một thời gian (vì cô ấy đang nghỉ sinh). Tôi tự nhủ lòng mình sẽ bao dung, coi đứa trẻ kia chỉ là một sự cố ngoài ý muốn để tìm cách đón cô ấy về lại...

Nhưng rồi ngày mẹ cô ấy mất, tôi về viếng và thấy người mới đã mặc áo tang. Lúc này tôi mới thực sự hiểu ra: Họ đã chọn một con đường không có cha con tôi từ lâu rồi. Chỉ có mình tôi vẫn đứng ở "ngã năm" cuộc đời, ngơ ngác với hy vọng mong manh.

Hiện tại, cuộc sống của tôi trở nên nhạt nhẽo. Tôi mất hết niềm tin, không định hướng, mệt mỏi và mất ngủ triền miên. Nhiều lúc tôi tự hỏi: Rốt cuộc mình đang sống vì cái gì?
 

Có thể bạn quan tâm

Top