nhìu khi ta cũng lừng khừng đi xa ko wen, mà sống đây thì con người thay đổi nhanh wá lại muốn níu kéo hoài niệm mảnh đất nơi đang sống, thiên nhiên vẫn đó, phong cảnh vẫn đó khai thác để thoải mái thì vẫn sướng, nhưng ra đường cứ nơm nớp lo sợ thứ vô hình vì lòng người xuống cấp, ra đường đi đổ xăng mấy thằng đổ xăng cũng như ông nội bố thí mà nhịn thì bực, đù má vô hình chung có 1 thứ vô hình gì đó con người giao tiếp với nhau bữa nay khác lạ thậm thụt đéo tin tưởng được để vui đùa...