Nhớ khoản thời gian thất nghiệp đúng là kinh khủng

montis

Xàm 0 Lít
Cách đây 4 năm đang làm bình thường ở công ty thì thấy công việc quá nhàm chán, thế là có 3 thằng rủ nghỉ ra làm riêng, nhưng toàn thằng tham lam, lúc làm riêng thì muốn làm ít hơn đứa khác dần sinh ra đố kị nhau, nên công ty mới lập dc hơn 1 năm thì sập, giải thể. Sau đó tôi xin đi tuyển dụng lại nộp hơn 20 công ty thì mới biết không công ty nào nhận, tôi mới nhận ra thị trường VN quá ảo. Mình làm được việc nhưng tụi HR nó nhìn CV mình già hơn 7-8 tuổi so với bọn khác nó cũng loại, còn ko đc đến đoạn thử việc cơ. Nằm nhà 6 tháng không có việc làm, ông già thì ko hiểu chuyện về quê nói với dòng họ, thế là gần như năm đó tôi về ăn giỗ ai cũng coi thường, còn ko thèm nói chuyện chung, họ xem mình lười biếng, thất bại. Trong khi lúc tôi chưa nghỉ việc thì thu nhập đã gấp 3 họ, nhưng họ ko cần biết họ chỉ biết là tôi đã thất nghiệp, mặ dù chả giúp dc cái gì nhưng họ lại thích phán xét hơn. Mấy tháng nằm nhà tôi đưa bà già có 3tr để mua đồ ăn thì ông bà già có vẻ khó chịu, lúc nào cũng càu nhàu, sao mày ko ra đường kiếm việc đi. Thời gian đó ko có việc, bạn gái cũng chia tay đúng là méo còn gì để tồi tệ hơn. Sau tôi phải tìm lại mấy đứa thời đại học, thì tụi nó chỉ nhận lời qua loa gần như ko giúp, từ đó mới nhận ra bạn bè thời đại học gần như ko đáng chơi, mối quan hệ gần như reset từ đầu, sau dc đúng 1 thằng nó giúp, thằng này lâu ko gặp nhưng lại rất tốt với tôi, nó nói với sếp cho tôi vào làm, tôi có đưa lương tháng đầu tiên gửi nó nhưng nó ko nhận, bảo giúp nhau lúc hoạn nạn chứ ko nghĩ đến tiền bạn, sau tôi phải mua vài món quà cho mấy đứa con nó thay lời cảm ơn.
 
Top