"Những bàn chân lặng lẽ..."

Internet Explorer Beta

Mai là mùng một
Về làm dâu gia đình có truyền thống phục vụ trong ngành công an, tôi hiểu thấu câu đây là nghề "ngày không có giờ, năm không có tháng".
Đã 10 năm trôi qua, tôi vẫn nhớ như in hình ảnh mẹ chồng tôi ngồi lặng lẽ một mình trên ghế trong đêm giao thừa. Năm đó, bố chồng tôi - một cán bộ quản giáo phải trực Tết; em chồng tôi công tác ở lực lượng phòng cháy chữa cháy cũng phải ở lại đơn vị thực hiện nhiệm vụ. Tết chỉ có vợ chồng tôi, mẹ và cô em gái. Hơn 30 năm làm vợ, số lần mẹ đón Tết cùng chồng chỉ đếm trên đầu ngón tay. Và nay, những dịp cả gia đình có thể sum họp lại càng hiếm hoi, dù chồng tôi và em trai công tác trong cùng một địa phương.
Thời của chúng tôi, phương tiện giao thông và liên lạc hiện đại hơn nên khoảng cách không gian, thời gian được rút ngắn phần nào. Tuy ít phải chịu cảnh "vợ chồng ngâu" như bố mẹ mình, nhưng làm vợ lính, tránh sao những lo lắng và buồn tủi. Cái cảm giác giữa đêm một mình ôm con nhỏ trong khi mưa bão vần vũ trên đầu, mái nhà trọ có thể bị thổi tung bất cứ lúc nào vẫn ám ảnh tôi đến tận bây giờ. Những đêm con sốt, những lần một mình ôm con đi viện hay những giấc ngủ chập chờn, phấp phỏng khi chồng đi làm nhiệm vụ, có lẽ là cái cảnh mà bất cứ người vợ lính nào cũng phải trải qua. Cái từ "trực" hay "trực chiến" quen thuộc đến nỗi hai đứa con của tôi chẳng còn thắc mắc bố đi đâu mà không về.
Nhiều khi ngồi trò chuyện, bạn bè thường nói với tôi rằng "lấy chồng công an" ổn định và lương cao. So với mặt bằng chung, thu nhập của một người cảnh sát có thể nhỉnh hơn chút, thế nhưng tôi dám chắc rằng, tất cả người vợ lính sẵn sàng chấp nhận thiếu thốn để đổi lấy sự yên tâm mỗi khi chồng đi làm nhiệm vụ, để chồng có thời gian dành cho con nhiều hơn.
Một Trung úy cảnh sát cơ động mà tôi quen đã phải cố gắng để không khóc khi kể về gia đình mình. Cậu vào ngành 6 năm nhưng mới chỉ có duy nhất một năm được ăn Tết trọn vẹn đúng nghĩa với gia đình, chưa kể ngày lễ luôn soạn sẵn tin nhắn "bố trực" để nhắn cho vợ. Vợ cậu ấy chưa có việc làm ổn định, con nhỏ thường xuyên ốm đau, mức lương của một Trung úy khó có thể lo được cho cả gia đình, nói gì báo hiếu bố mẹ. Và cái quan trọng nhất, vì tính chất nhiệm vụ, cậu ấy khó có thể ở cạnh gia đình vào những thời khắc quan trọng nhất trong năm theo truyền thống của người Việt.
Những bàn chân lặng lẽ... - 1

(Ảnh minh họa: Chinhphu.vn)
.....
 
Cô nan là ngành khổ nhất rồi, nhiều đồng chí còn phải chạy grab kiếm thêm tiền. Nghĩ mà thương.
 

Có thể bạn quan tâm

Top