Chắc tôn giáo nào cũng có mục đích chung là làm cho con người tốt lên (tao bỏ qua việc chính trị dùng tôn giao thao túng....)
Nhưng riêng phật giáo lại dùng từ bi độ hoá dựa vào nghiệp báo, luân hồi, phước báu. Chắc bọn mày xem phim từng gặp 1 nhà sư thà bị đánh chết chứ ko giết kẻ thủ ác, sau để nó giết cả làng/ nhiều người và mục đích cuối cùng là chỉ để kẻ thủ ác hối lỗi thay vì xiên nó chết cho rồi. Lý giải là những người bị chết là nghiệp do họ thủ ác kiếp trước nên kiếp này ko tránh khỏi và kẻ giết người kia kiếp trước là kẻ bị hại. Nếu Phật/ sư giết kẻ ác kia thì sẽ cản trở cái nghiệp báo tự nhiên. Điều này tất nhiên đi ngược lại luật pháp, có tội thì bị xử.
Pháp luật nó cũng là nghiệp báo chẳng qua nó ứng luôn vào kiếp này nên vấn đề mày nêu ra nó lá 1. Nếu tất cả nghiệp báo đều bị pl chế tài thì sẽ ko còn luân hồi để trả lại nghiệp báo nữa.
Khác, 1 bên yếu thế không làm dc gì nên vậy, m ko thấy a này cho đại hồng thuỷ nhấn chìm nhân loại hả, đâu hiền lành gì Làm bố ngứa mất là kill luôn. Còn bên anh tấtđạtđa thì kiểu giếtđiđây là nghiệp báo xyz thuận tự nhiên
Khác, 1 bên yếu thế không làm dc gì nên vậy, m ko thấy a này cho đại hồng thuỷ nhấn chìm nhân loại hả, đâu hiền lành gì Làm bố ngứa mất là kill luôn. Còn bên anh tấtđạtđa thì kiểu giếtđiđây là nghiệp báo xyz thuận tự nhiên
t ko rõ bên a giá treo lúc còn nhục thân, Nhưng khi hoá thánh rồi thì ko có hiền lành vì a ta thường cho nhân loại gần về 0 theo chu kỳ hoặc ko tôn trọng ảnh