Những chuyện tình vụn vặt thời sinh viên và ẩm thực

Lời giới thiệu

Kỷ niệm cho việc có thể được đăng tại lều qiaitai, không phải chỉ rúc trong box 24h. Với tâm thế khao khát được dậy thì sớm để bơi ra ngoài chém gió với các đồng dâm. Tao đăng vài mẩu chuyện nhỏ nhặt thời sinh viên và những lần trải nghiệm các món ăn tao thích. À mà thằng @Thích Liếm Lồn nó bảo tao là bóng, đéo phải gái real, kệ mẹ mài, tin hay đéo tin tao cũng kệ. Cơ mà là gái thì phải dịu dàng, giả vờ dịu dàng thì người ta mới thương. Hồng tỷ cũng vì thế mà được nhiều anh thích, tao thật là tao cũng không thấy dị ứng nó lắm khi thấy dáng vẻ ân cần thục nữ ấy😂😂😂

Thôi không lan man, câu chuyện đầu tiên chính là món bánh rán nhân đỗ cùng cậu bạn học hồi cấp ba. Đây là tình yêu trong sáng và khiến tao si mê điên cuồng, có lẽ phải dùng từ như vậy.

Tao sinh ra ở một làng quê nhỏ, bốn bề đều là sông núi với nước non. Tính tao lãng mạn, nên hay ra bờ kè ngồi thơ thẩn cho cá rỉa chân, đôi khi còn tự buồn một cách sâu sắc, có khi còn rơi nước mắt nếu thấy một người già neo đơn khổ sở.
1. Gặp nhau

Hồi cấp 2 tao học khá tốt, cũng có hoài bão thi vào trường chuyên lớp chọn của tỉnh, nhưng vì mẹ tao gàn, sợ con gái đi xa nhà , lại vất vả nên nhỏ nhẹ bảo tao:

- Thôi học gần nhà cũng được, mẹ thấy ổn mà!

Thế là mủn lòng, lại nghe. Gọi là trường làng chứ cũng vào lớp top 1. Cơ mà chán đời nên tao bắt đầu chểnh mảng việc học, cũng thích thể hiện nên ăn mặc cũng hơi khác các bạn cùng trang lứa, lúc nào cũng áo rộng, quần côn ,giày đinh hầm hố. Duy chỉ có đánh nhau là tao ko tham gia, còn lại thì đủ trò, không vượt tường trốn học đi đánh bi-a với bóng bàn thì cũng ngủ vùi trong lớp. Không trèo máng nước thì cũng leo cây, cũng không khác đàn ông con giai là mấy, chả bù cho bây giờ váy vóc giày cao gót vào kiêu kỳ hẳn.

Một ngày bình thường như bao ngày khác, ý là sáng thì có mặt trời đêm thì có mặt trăng ấy, nhưng mà với bọn lớp tao lại khác. Chúng nó xì xào, chúng nó háo hức, tụm năm tụm bảy rỉ rích tai nhau:

- Nghe nói là giai phố đấy
- Hình như cháu của hiệu trưởng
- Nhà giàu lắm
- Không biết đẹp trai không?

À thì ra nói về cái thằng sắp chuyển vào lớp tao, quan tâm đéo, thêm ai thì cũng vậy bớt ai thì cũng thế. Tao lại nghênh ngang đi vào lớp, vứt luôn cái cặp lên bàn rồi nằm gục xuống ….ngủ. Học đéo gì 1 h chiều, cơm còn chưa xuôi nữa.

Thấy giáo vào lớp, cả lớp đứng dậy chào, tao lại như thói quen, kê sẵn sách , áp má xuống bàn. Tiếng thầy nói lùng bùng nghe không rõ, đại loại là lớp ta hôm nay có 1 bạn mới chuyển vào, các em chào mừng bạn nhé. Rồi cả lớp vỗ tay hoan nghênh, tao ngẩng mặt lên và …. Oà!!!

Lần đầu tiên tao không rời mắt, phải nói là ngây người thì đúng hơn:

Có một vệt nắng nào

Xuyên qua khung cửa sổ

Có một vầng sáng nào

Ánh lên trong mắt anh

Tao thấy tim tao rung lên một nhịp. Chàng trai này, nhất định phải là bạn trai tao. Điều này là chân lý, không thể nào khác được ……

( còn nữa)……
Do không được khôi phục dữ liệu nên có chap nào tao sẽ cop vào đây luôn nhé

2. KHOA


Có những mối tình, có những những nỗi buồn
Có những tháng ngày, yêu nhau yêu nhau mê say
Yêu với con tim, yêu hết yêu hết con tim
Khi yêu khi yêu, cho hết gì dấu yêu.”

Bạn ấy được xếp chỗ ngồi góc bàn bên trái, trên tao 1 bàn , hướng chếch chỗ giáo viên ngồi. Tao nhún vai , khóe môi khẽ cong lên một nụ cười vui sướng. Con bạn thân cùng bàn rỉ tai tao” Nhìn như công tử bột, cớm nắng nhỉ?”

Ô cái đèo, cớm là cớm thế nào. Mắt có hơi xếch tí thôi, nhưng thế cho nó đậm chất kinh kịch. Còn nó trắng là vì nó là giai phố, có thế thôi mà cũng phải thắc mắc.

“ Cũng không cao lắm”

Mọe, chưa lớn thôi, chê lằm chê lốn, bố dỗi bây giờ!

“ Ơ cái con này, sao ngẩn người ra thế?”
Hả?
“ Mày bị sao thế, như mất hồn!”

Ừ! Người đến làm hồn tôi mất một nửa
Si mê người mất thêm nửa thứ hai.

Đúng khi ta thích một ai đó, nhược điểm của họ ta luôn bào chữa để phù hợp với ta. Còn khi không yêu nữa, hoặc không thích rồi thì ưu điểm cũng thành sự khó chịu, phiền hà,thậm chí còn lôi ra để dằn hắt, chỉ trích nữa cơ, phại hơm ta?

Phải nói là tao thích nó, thích mê thích mẩn, thích ngày thích đêm, lúc nào cũng ẩn hiện hình ảnh ấy, ánh mắt ấy, bóng lưng ấy, sự trầm tư ấy . Tao không còn đi lang thang các lớp cùng mấy thằng bạn thân trong giờ ra chơi, làm bia đỡ đạn cho chúng nó tán mấy con bé lớp dưới nữa. Cũng không trốn học đi bi-a hay bóng bàn vì sợ nó đánh giá về tao không hay. Cũng không còn nằm xuống bàn ngủ mê mệt sợ nó chê là học sinh cá biệt. Thay vào đó, tao ngồi trong lớp, quan sát nó. Nó ra lan can tao cũng ra, nó ngồi trong lớp là tao cũng ngồi. Tao để ý nó hay đọc sách gì đó, mà xa chẳng rõ là sách gì. Tao cứ tưởng tao giấu kỹ tình cảm ấy lắm, che che đậy đậy, ấy thế mà ai cũng nhận ra mới tài:
“Hình như con Trang thích thằng Khoa “
“ Rõ thế còn gì. Ha ha ha”

Nhiều ánh mắt cứ tò mò như thế nhưng tao để ý làm đéo gì, trong mắt tao giờ chỉ có Khoa, Khoa là nhất, chúng mày là chân đất.

Lớp tao nằm trên tầng 2, lớp cuối nên sẽ có 2 góc lan can. Chúng mày ko tưởng được đâu, trên tầng 2, một vài cành bàng xà xuống,lá như buông tay vuốt ve những mái đầu bọn tao, màu xanh hòa reo vui cùng gió, hiu hiu lãng mạn vô cùng. Tao hay chìm đắm trong không khí ấy, thấy thư thái và cũng đôi khi buồn chẳng hiểu vì sao tôi buồn. Mà cũng nói thêm là , tao làm gì, chưa bao giờ phải quan tâm xem, đứa nào , thằng nào , con nào,đánh giá nha, Tao thích là làm, không thích là không làm. Vậy thôi!

Đang thả hồn theo gió, mở mắt ra thấy Khoa đứng bên cạnh, bất ngờ quá làm tao giật mình, mặt đỏ như phải gió, hơi luống cuống tí , tim đập thình thịch.
- Bạn thích đứng đây à?
- Ừ, mát mà
- Bạn thích đọc thơ không?
- Không, mình làm thơ chứ không đọc thơ
- Mình có quyển thơ của Xuân Quỳnh, bạn có đọc không?
- Hình như giờ mình cũng thích đọc thơ rồi thì phải””
- Cho bạn cái này này, xòe tay ra
Ối mẹ ôi, nó cho tao 1 cái bánh rán. Cái loại mà vỏ dày bịch, trong nhân đỗ còn nguyên hạt, ngoài áo một lớp đường trắng dày cộp ấy. Đéo mẹ, đồ tao thích, tao hảo ngọt, nhìn ngon như nó vậy.
- Sao cho mình?
- Thằng Đức nó bảo bạn thích ăn, cầm đi nhé!

Và nhé, tao đéo ăn, tao gói nó về, để trên bàn học, thế đéo nào sáng hôm sau nó chảy thành nước và kiến bâu đầy luôn. Chẳng gì xót bằng, ôi tình yêu kiến bậu ruôi bâu của tao, chúng mày ác thế nhỉ . Huhuhu
( còn nữa …)


3. CHỚM
Một chiều đi trên con đường này
Hoa điệp vàng trải dưới chân tôi”

Mấy hôm sau trường tao tổ chức hội thao toàn khóa cũng nhân ngày m8/3, tao cố tình xuống hàng cuối ngồi, thứ nhất là dễ chém gió, thứ hai là để gần nó. Tao chơi với con trai nhiều hơn con gái, nên việc tao ngồi gần bọn nó cũng không có gì lạ. Chẳng hiểu sao lúc đó dây thắt lưng của tao nó hỏng, đầu đi đằng đầu, dây đi đằng dây, xấu hổ vãi ra. Bất ngờ Khoa rút dây thắt lưng của nó đang dùng đưa cho tao. Tao đáp lại lấy bông hoa hồng vừa được người khác tặng. Mấy thằng bạn cùng lớp trêu nó, giật lấy bông hoa tung lên trời. Mặt nó đỏ lựng, nụ cười gượng gạo, nó cũng quyết chạy theo cướp lấy bằng được. Thật chứ hạnh phúc gì đâu, cảm giác như toàn bánh rán ngào đường đang vây quanh tao vậy. Nghĩ đến lại tiếc, đm lũ kiến khốn nạn.

Lúc vào lớp , tao viết giấy truyền lên cho nó. Học sinh ngày xưa hay có trò đó, viết ra tờ giấy nhỏ, rồi gấp lại, rồi chọc lưng đứa bàn trên, nhắn nhủ” đưa cho Khoa hộ tao nhá”. Nghĩ đến giờ tao vẫn thấy lâng lâng.
Khoa nhận tờ giấy gấp tư, quay xuống nhìn tao rồi mở ra xem:
- Cảm ơn nhá, mai tớ trả!
- Tặng bạn đấy!
- Thật nhá!
- ừ!
- Thế hoa lúc nãy đâu?
-Ăn mất rồi!
-Sao ăn?
- Bọn nó tung lên nát hoa mất, nên Khoa ăn rồi!

Đấy, chuyện tình yêu học trò, đâu có phải dữ dội gì, nó nhẹ nhàng như thế mà thôi, à, chưa phải là tỏ tình nhé. Mới chỉ là tao thấy có vẻ nó thích tao thôi. Ôi tao thích cái dây lưng ấy vãi lol, nó màu đen, mềm, nhưng nó là dây lưng nam, nên khá to. Đéo sao cả, miễn là của Khoa, gì tao cũng thích. Đi ngủ cũng để ngay cạnh để mai mở mắt ra là có thể thấy cái dây ấy ngay mà không cần đi tìm. Nhưng tao xấu hổ, không còn dám sơ vin áo, thay vào đó mặc áo thật rộng để ko ai thấy cái dây lưng . Nhưng phải nói là người lúc nào nào vui, niềm vui không thể tả được.
Mấy hôm sau, khi đi học thêm buổi sáng, Khoa gửi tao 1 mẩu giấy:
Cuối giờ ngồi lại lớp chờ Khoa nhé, Khoa có chuyện muốn nói với Trang
……
( còn nữa )

4.TỎ TÌNH
“Từ khi quen anh, em đã biết bối rối. Vì những lúc thoáng nghe anh cười….”

Nhận được mẩu giấy thế thì còn học hành cái đéo gì nữa. Trong đầu tao hiện tra trăm nghìn câu hỏi khác nhau, nào là Khoa định nói gì nhỉ? Lại cho bánh rán đường à? Hay lại cho quyển thơ. Không! Hay lại về thành phố. Ôi! Nếu thế thì đau lòng lắm, tao vừa chớm thấy yêu đời mà, vừa thấy thích người ta mà. Họ bảo là con gái yêu vào mụ mị lắm, mộng mơ và luỵ tình, chắc tao cũng chẳng khác đâu!

Khi các bạn lần lượt ra khỏi lớp, tao giả bộ tìm cái bút nên cứ loay hoay chưa chịu đứng dậy. Điệu bộ lúng túng không tả được, mặt đỏ như xôi gấc, lúc đó là lúng túng thật sự chứ không phải là giả bộ. Quay lại thấy Khoa vẫn đang ngồi bất động, đang nhìn chằm chằm tao. Thật chứ không biết có chuyện gì nhỉ.

Tao lại vờ ngồi xuống bàn, Khoa lúc này cũng đi lên . Ngồi quay mặt đối diện tao, eo ôi, không khí ngượng gạo thế. Tao lúc này cũng vẫn tỏ ra vênh váo lắm, cố tình nhìn thẳng mặt Khoa rồi đùa đùa

- Bảo tớ ở lại làm gì đấy?
- À, Khoa định hỏi Trang ngày chiều mai có đi sang phố học thêm cùng bọ thằng Đức không?
- Có á, thứ năm nào chả đi
- Vậy mai đi xe cùng mình nhé. Khoa đèo!

Tao ngập ngừng rồi gật đầu. Thực ra bọn tao khi đi học, con trai đèo con gái cũng là chuyện bình thường. Hồi đó đi ôn thi xa lắm, đi mười mấy cây cơ, qua vài cái cầu. Quê toàn sông với hồ thì cầu bắc qua là chuyện thường nhé. Nên tao đồng ý liền, cơ mà tim cứ run run sao ấy.
- Này
- Gì đấy
- Khoa viết đấy, Trang đọc đi rồi trả lời Khoa nhé
- Ờ
- Khoa đi trước đây không bọn thẳng Đức nó chờ!
Nói xong thì ….cút thẳng. Làm con bé ngồi ngơ ngác. Đây không phải là tở giấy nhắn các ông ạ, mà là một bức thư nhé. Tim tao đập rộn ràng, vừa tò mò vừa hồi hộp. Tao run run mở thư ra, những dòng chữ như áng mây, như những con hạc giấy, như đéo gì nữa thì cũng chẳng tả được cảm xúc của tao !

“Xxx ngày tháng năm

Thân gửi Trang!

Khoa đã từng rất chán nản khi phải từ trường Thái Phiên về vùng quê nghèo này học, cũng không ít lần muốn bỏ đi để bụi đời, kệ mọi thứ có ra sao. Hồi Khoa ở bên kia, Khoa nghịch lắm, bị coi là học sinh ngỗ ngược đấy!

Nhưng mọi thứ giờ đã khác! Khoa muốn đỗ đại học, muốn có một tương lai tốt đẹp, muốn đi trên một con đường đầy hạnh phúc và hoa hồng. Quan trọng là cuối con đường đó có Trang!

Đồng ý làm bạn gái Khoa nhé!

( Trang cứ suy nghĩ kỹ, không cần trả lời vội đâu, Khoa đợi được)

Ký tên

Khoa”

Tao ngồi thật lâu trong lớp, trưa trầy trưa trật ra rồi mà tao vẫn chưa ra khỏi phòng. Mọi thứ như đang mơ ấy, tao chỉ sợ ra ngoài lúc này, ai nhìn thấy tao cũng biết là tao vừa nhận được lời tỏ tình. Biết vậy để về nhà đọc cho xong, giở nhũn mẹ nó chân rồi. Về làm sao đây cơ chứ !

( Giờ viết lại, mà vẫn không thể quên được cảm xúc đầu tiên ấy. Thật thiêng liêng vô cùng…)
( còn nữa….)
sR2rG7.jpg-webp
[/url]

5. YÊU
“Một chiều đi trên con đường này
Hoa điệp vàng trải dưới chân tôi
Ngập ngừng trong tôi như thầm hỏi
Đường về trường ôi sao lạ quá.”
Ngày hôm sau , tao đã dặn mình là đừng có xấu hổ, chẳng hiểu sao nhìn thấy Khoa, mặt vẫn đỏ phừng phừng. Bọn tao hay đi học ôn bên thành phố, phải đi qua mấy cái cầu. Mấy đứa hay đi một nhóm với nhau, để những lúc lên dốc thì đứa ngồi sau sẽ ghé chân vào đạp xe cùng đứa ngồi trước. Mùa hè thì cười khanh khách cùng những ánh nắng mặt trời, mùa đông thì sẽ ôm eo nhau, lao vun vút quá những cơn gió lạnh nơi đồng không mông quạnh. Tất nhiên là học trò, mọi thứ đều rất trong sáng.
Khoa chở tao trên chiếc xe đạp mới,ở làng quê, không có điều kiện như thành phố, chúng nó toàn đi xe máy rồi ấy chứ. Tao ngồi rõ xa, Khoa phải nhắc là ngồi gần vào không nặng lắm, làm sao Khoa đi nổi. Gió mát hiu hiu, ráng chiều trở đỏ, mấy đứa tao cứ như một lũ kiến chăm chỉ, cần mẫn vượt qua hành trình vất vả của thời học sinh, mang theo hoài bão của cha mẹ, có thể thoát khỏi cảnh chân lấm tay bùn nơi làng quê tre mọc thành lũy.
Ngồi sau lưng khoa, tao có thế thấy được đôi vai nhấp nhô , có thể thấy mùi áo thơm của nắng gắt, có thể ngửi được mùi mồ hôi nhàn nhạt. Không khi thật gượng gạo. Tao hỏi Khoa :

- Gió mát quá, Khoa thích không?
- Thích mỗi người ngồi sau thôi!
- Hừ!
- Thế Trang nghĩ xong chưa?
- Chưa á!
- Vậy cho 5s nghĩ nhá, không trả lời là đồng ý, đặt câu hỏi cũng là đồng ý !
- Nó cố tình nói thật bé câu đằng sau, gió to tao nghe thế đéo nào dc.

- Khoa nói gì cơ?
- Thế là đồng ý rồi nhé !
- Ơ , tớ có nghe thấy gì đâu?


Tao nhéo lưng Khoa, Khoa cười khanh khách rồi co chân cho xe tự trôi xuống dốc cầu. Tao hét lên vì sợ ngã, Khoa liền bảo tao nếu sợ thì ôm Khoa đi. Xấu hổ thế mà cũng nói được. Ghét thật.
Bọn tao cũng chẳng có nhiều thời gian để mà hẹn hò, thi thoảng đi học cùng nhau, cũng nhau viết nhật ký, thỉnh thoảng đi ăn với nhau cốc chè. Nắm tay nhau còn run lên bần bật, tim đập liên hồi. Ấy thế mà rồi cũng chia tay, cũng đau như mất một món đồ quý giá lắm. Bọn tao không còn viết nhật ký nữa, Khoa cũng không còn chờ tao mỗi khi tan học. Tao chỉ còn nhìn thấy bóng lưng lầm lũi trước mặt, Khoa cũng không quen ai thêm. Tao nghĩ chắc nó biết tính tao ghen thì hoạn thư cũng trả lại tiền.

Rồi mùa thi hết cấp cũng đến, bọn tao tổ chức ăn liên hoan, có cả cồn nhé. Tao cũng uống khá nhiều, vẫn còn rất tỉnh táo chứ không giống mấy đứa con gái, ôm mặt khóc tu tu sưng cả mắt. Tao mang một ly đến chỗ Khoa rồi nói
Khoa uống với Trang 1 ly chia tay chứ?
Khoa không nói gì, ngửa cổ tu cạn chén rượu. Tao cũng nhìn Khoa không chớp mắt, cũng đưa rượu lên miệng làm một hơi, rồi úp chén xuống ra chiều không còn giọt nào. Tao hỏi thêm “ Khoa còn yêu Trang không”. Khoa hơi sựng lại, rồi đứng dậy đi ra khỏi chỗ. Tao chỉ kịp nghe thấy một tiếng hét thất thanh bên ngoài hành lang.
Cả lớp ùa ra và trước mắt tao chính là …. Máu
(… còn nữa )

6. CHIA TAY
“Máu, trời ơi chảy máu rồi, băng lại đi”

Con Hòa kêu lên thất thanh rồi mấy thằng con trai cũng lao đến, chắc sợ Khoa đấm thêm vài ô cửa nữa thì chắc nát tay. Lấy đâu ra tay để viết bài mà thi tốt nghiệp. Còn tao lúc đó chỉ nghĩ đến cảnh nó nhảy từ tầng 2 xuống thì xong đời. Cái suy nghĩ ấy thật đáng sợ và cũng làm cho tao mặt cắt không ra giọt máu nào. Tao vồ lấy tay Khoa, mấy mảnh kính còn gim vào tay nó, từ từ rút từng miếng nhỏ ra. Bọn con gái có đứa khóc rấm rứt, phần vì uống rượu cũng hơi ngà ngà, phần nhiều vì đứa nào cũng sợ. Khoa gầm gừ “ Không cần” Tao cũng trợn mắt lên “ Đừng làm loạn nữa”. Nói rồi tao định xé vạt áo đồng phục ra băng cho nó, nhưng chả đến lượt tao, con Sen có cái khăn mùi xoa , nó đưa cho tao để cầm máu.

Tổ mẹ, tao ghen nhá.

Tao nghĩ đến sau này mà thằng Khoa về rồi giặt khăn, rồi trả lại nó, rồi lại chuyện tình chiếc khăn tay trong khi tao đang khổ sở thế này máu tao lại sôi lên. Nhưng giờ mà không cầm, xé áo ra thì chúng nó chửi cho là làm màu , cũng nhục. Thôi đành cầm tạm. Mà tao ghen thì hoạn thư phải gọi bằng cụ. Con Sen nhìn thấy ánh mặt hình viên đạn của tao , nó hất tóc rồi bảo “khăn cũ rồi, bỏ đi không cần trả lại”

Thế còn được.

Nghe đâu Khoa bị gọi lên khiển trách, vì có quan hệ họ hàng với hiệu trường nên chỉ phải đền cái kính vỡ, chứ không bị quy vào tội phá hoại tài sản trường lớp

Bọn tao cứ thế xa nhau, tao ở lại Miền Bắc, anh vào Miền Nam thi, mất liên lạc luôn từ đó. Một ngày mùa thu trăng thanh gió mát, tao đang ở trong ký túc vắt chân đọc truyện thì nghe thấy con Hương chạy vào bảo

- Ơ cái con Trang này, loa dưới phòng quản sinh gọi mày ko nghe à? Có người đến thăm

À trường tao người ngoài không được tự ý vào nhé, đều phải đăng ký ở phòng quản sinh, gọi sinh viên xuống mới được lên phòng. Tao méo tin vào tai, vì bình thường mấy thằng lên đây nó sẽ hẹn trước. Sao có khách được nhỉ

Tao ba chân bốn cẳng phi từ trên giường xuống, lao mấy cầu thang mà lòng khấp khởi, ai ta, ai mà trịnh trọng thế ta. Vừa ngó đầu vào phòng quản sinh chả thấy đứa mẹ nào, ngó ra sân, bóng lưng ấy quay đầu lại cười thật tươi

- Chào em, lâu quá rồi không gặp
( còn nữa )
 
Sửa lần cuối:
Giờ thì ai bước theo chồng năm cũ
Ngọn gió buồn thổi buốt một chiều rơi
Thả hiu hắt chùm hoa vàng héo nụ
Ai ngác ngơ tìm vạt nắng ngang trời ...

Tôi gửi lại một mùa hoa cúc nở
Khi mưa xa chìm dưới bóng hiên trời
Chang buổi ấy tóc bay chiều lộn.g gió
Có thương thầm một vạt nắng vừa rơi
Phương mà là gái thì chết với Công nha. :))

Đọc bài biết ngay tác giả thuộc thế hệ 8 gần cuối. Từ quan điểm sống, cách hành văn cho đến logic nội hàm đều cổ lỗ một cách đồng bộ.


Như mình.
:))
Cuối 8 hoặc đầu 9, bạn cũng đoán giống tôi.
 
Thành phố buổi sáng vẫn ồn ào như mọi ngày. Tiếng xe, tiếng người, tiếng còi inh ỏi chen nhau như chưa từng biết mệt.

Hắn dắt chiếc xe máy cũ ra đầu ngõ. Vẫn là “con chiến mã” quen thuộc - thứ đã theo hắn qua đủ kiểu mưu sinh, từ những cuốc xe vội vã đến những cuộc gọi không tên vào lúc đêm xuống.

Nhưng sáng nay lạ.

Điện thoại im lặng. Không một cuốc xe. Không một tin nhắn.

Hắn đứng đó một lúc, tay vẫn cầm chìa khóa, bỗng thấy lòng mình trống hoác. Cái cảm giác này, đôi khi còn khó chịu hơn cả những đêm mệt nhoài vì chiều lòng các chị, các cô. Vì ít ra, khi còn có việc, người ta còn có cớ để quên đi nỗi lo cơm áo.

Còn bây giờ… không có gì cả.

Hắn leo lên xe, chạy thẳng ra quán cà phê quen ở góc phố.

Ly nâu đá đặt xuống bàn. Điếu thuốc cháy chậm trên môi. Khói bay lững lờ như một đoạn ký ức cũ, mỏng và dai dẳng.

Có những ngày như thế, cuộc đời dường như cố tình kéo người ta lại, bắt phải ngồi xuống và nhìn thẳng vào những thứ đã qua.

Hắn chợt nhớ về một mối tình.

Một trong rất nhiều mối tình của hắn. Nhưng là mối tình hiếm hoi khiến hắn còn nhớ rõ từng chi tiết, như một thước phim không chịu phai.

Ngày ấy, hắn là sinh viên một trường công nghệ thông tin chẳng mấy ai biết đến. Người gầy, da trắng, nhìn qua có phần thư sinh, nhưng bên trong thì rỗng tuếch những ước mơ chưa kịp định hình.

Còn cô - hơn hắn một tuổi - lại là kiểu người bước vào đâu cũng có người để ý. Năng động, hoạt bát, lúc nào cũng bận rộn với những hoạt động của trường lớp.

Ban đầu, cô chỉ là một cái tên trong danh sách lớp.

Rồi thành một gương mặt quen.

Và sau đó… là người hắn bắt đầu để ý lúc nào không hay.



Mọi thứ thay đổi từ chuyến đi Xuân Hòa năm đó.

Khu quân sự nằm lưng chừng đồi, vừa khô khốc vừa buồn tẻ. Sinh viên bị nhét vào những khuôn khổ cứng nhắc, từ giờ giấc đến cách ăn mặc.

Cô được giao phụ trách phòng, quản lý sinh hoạt chung. Còn hắn, với cái tính lười nhác và hay kiếm chuyện hỏi han, lại vô tình có lý do để tiếp cận cô nhiều hơn.

Những câu hỏi ban đầu rất nhạt.

“Chiều nay tập gì?”
“Tối có sinh hoạt không?”

Nhưng rồi không biết từ lúc nào, chúng chuyển thành chuyện gia đình, chuyện tương lai, rồi cả những nỗi buồn chẳng tên.

Một buổi chiều, hai đứa ngồi trên ghế đá trong khuôn viên. Gió thổi nhẹ qua hàng cây.

Hắn đặt tay lên vai cô.

Cô không gạt ra.

Chỉ nghiêng đầu, tựa nhẹ.

Một cử chỉ nhỏ, nhưng đủ để mở ra một thứ mà cả hai khi đó đều nghĩ là… lâu dài.



Tình yêu của họ bắt đầu giản dị như vậy.

Không thề thốt. Không ồn ào.

Chỉ là hai con người, vô tình tìm thấy nhau giữa một nơi chẳng ai muốn ở lâu.



Rồi sóng gió đến, theo một cách rất… quen thuộc.

Một người đàn ông - mang danh “thầy” - bắt đầu để ý đến cô. Công khai. Trơ trẽn. Đến mức ai trong khu cũng biết.

Khi ông ta biết chuyện của hai đứa, mọi thứ chuyển hướng.

Những buổi tập, hắn bị soi mói.
Những lỗi nhỏ, bị thổi phồng.
Những ánh nhìn, đầy ác ý.

Một đêm, hắn bị gọi lên phòng.

Chiếc áo quân phục hắn mặc hở khuy - giống như bao người khác - bỗng trở thành cái cớ.

“Cậu mặc kiểu gì thế này?”

Hắn không cúi đầu.

“Không phải giờ học. Nhiều người cũng mặc như vậy.”

Câu trả lời ấy, có lẽ là thứ ông ta cần.

Một lý do để trút xuống.

Những lời dọa dẫm. Những cuộc gọi về trường. Một màn kịch quyền lực được dựng lên giữa đêm.

Ngoài cửa, cô đứng đó. Lặng lẽ. Lo lắng.

Cô bước vào, xin cho hắn.

Hắn quay đi.

Không phải vì không cần.

Mà vì không muốn thấy cô phải cúi đầu trước một kẻ như vậy.



Sau đêm đó, tình yêu của họ bước sang một giai đoạn khác.

Lén lút hơn.

Cẩn trọng hơn.

Và cũng… mong manh hơn.



Họ trốn ra ngoài những buổi tối hiếm hoi. Leo lên đồi. Ngồi giữa khoảng trời rộng và gió lộng.

Hắn hái một cành hoa dại, cài lên tóc cô.

Cô cúi đầu, cười khẽ.

Khoảnh khắc ấy, hắn từng nghĩ: nếu thời gian dừng lại ở đây, có lẽ cũng đủ.

Nhưng thời gian thì không biết nghe lời ai.



Có những lời cảnh báo xuất hiện.

“Anh đi đâu thì đi cùng bạn nhé… có người muốn đánh anh đấy.”

Hắn cười, coi nhẹ.

Tuổi trẻ mà. Người ta tin rằng mình bất khả xâm phạm.



Rồi mọi thứ kết thúc, theo một cách không ai ngờ tới.

Không phải vì ông thầy kia.
Không phải vì những kẻ ganh ghét.

Mà vì chính hắn.



Cô phát hiện ra hắn không chỉ có một mình cô.

Không ồn ào. Không trách móc.

Cô chỉ rời đi.

Nhẹ như cách cô đã từng tựa đầu vào vai hắn ngày nào.



Sau này, khi mỗi người đã có một cuộc sống riêng, họ vẫn đôi lần nhắc lại chuyện cũ.

Cô nói:

“Ngày đó… em từng nghĩ sẽ đi lâu dài với anh.”

Rồi bỏ lửng.

Không trách.

Nhưng đủ để hắn hiểu, có những thứ một khi đã đánh rơi, thì không bao giờ nhặt lại được nguyên vẹn nữa.



Ly cà phê đã nhạt. Điếu thuốc tàn từ lúc nào.

Ngoài phố, người ta vẫn vội vã.

Hắn ngồi đó, chợt thấy buổi sáng này không còn trống rỗng như lúc đầu nữa.

Ít ra, nó đã cho hắn một lý do để nhớ lại.

Một đoạn đời.

Một người con gái.

Và một phiên bản của chính mình… đã từng có thể tốt hơn.

Em ơi em đừng khóc nữa
Mi hoen sầu chỉ còn nửa dại khờ
Khóc cho nhạt nhòa bờ mi
Gió khẽ qua còn vương lại chút gì​
 
Thành phố buổi sáng vẫn ồn ào như mọi ngày. Tiếng xe, tiếng người, tiếng còi inh ỏi chen nhau như chưa từng biết mệt.

Hắn dắt chiếc xe máy cũ ra đầu ngõ. Vẫn là “con chiến mã” quen thuộc - thứ đã theo hắn qua đủ kiểu mưu sinh, từ những cuốc xe vội vã đến những cuộc gọi không tên vào lúc đêm xuống.

Nhưng sáng nay lạ.

Điện thoại im lặng. Không một cuốc xe. Không một tin nhắn.

Hắn đứng đó một lúc, tay vẫn cầm chìa khóa, bỗng thấy lòng mình trống hoác. Cái cảm giác này, đôi khi còn khó chịu hơn cả những đêm mệt nhoài vì chiều lòng các chị, các cô. Vì ít ra, khi còn có việc, người ta còn có cớ để quên đi nỗi lo cơm áo.

Còn bây giờ… không có gì cả.

Hắn leo lên xe, chạy thẳng ra quán cà phê quen ở góc phố.

Ly nâu đá đặt xuống bàn. Điếu thuốc cháy chậm trên môi. Khói bay lững lờ như một đoạn ký ức cũ, mỏng và dai dẳng.

Có những ngày như thế, cuộc đời dường như cố tình kéo người ta lại, bắt phải ngồi xuống và nhìn thẳng vào những thứ đã qua.

Hắn chợt nhớ về một mối tình.

Một trong rất nhiều mối tình của hắn. Nhưng là mối tình hiếm hoi khiến hắn còn nhớ rõ từng chi tiết, như một thước phim không chịu phai.

Ngày ấy, hắn là sinh viên một trường công nghệ thông tin chẳng mấy ai biết đến. Người gầy, da trắng, nhìn qua có phần thư sinh, nhưng bên trong thì rỗng tuếch những ước mơ chưa kịp định hình.

Còn cô - hơn hắn một tuổi - lại là kiểu người bước vào đâu cũng có người để ý. Năng động, hoạt bát, lúc nào cũng bận rộn với những hoạt động của trường lớp.

Ban đầu, cô chỉ là một cái tên trong danh sách lớp.

Rồi thành một gương mặt quen.

Và sau đó… là người hắn bắt đầu để ý lúc nào không hay.



Mọi thứ thay đổi từ chuyến đi Xuân Hòa năm đó.

Khu quân sự nằm lưng chừng đồi, vừa khô khốc vừa buồn tẻ. Sinh viên bị nhét vào những khuôn khổ cứng nhắc, từ giờ giấc đến cách ăn mặc.

Cô được giao phụ trách phòng, quản lý sinh hoạt chung. Còn hắn, với cái tính lười nhác và hay kiếm chuyện hỏi han, lại vô tình có lý do để tiếp cận cô nhiều hơn.

Những câu hỏi ban đầu rất nhạt.

“Chiều nay tập gì?”
“Tối có sinh hoạt không?”

Nhưng rồi không biết từ lúc nào, chúng chuyển thành chuyện gia đình, chuyện tương lai, rồi cả những nỗi buồn chẳng tên.

Một buổi chiều, hai đứa ngồi trên ghế đá trong khuôn viên. Gió thổi nhẹ qua hàng cây.

Hắn đặt tay lên vai cô.

Cô không gạt ra.

Chỉ nghiêng đầu, tựa nhẹ.

Một cử chỉ nhỏ, nhưng đủ để mở ra một thứ mà cả hai khi đó đều nghĩ là… lâu dài.



Tình yêu của họ bắt đầu giản dị như vậy.

Không thề thốt. Không ồn ào.

Chỉ là hai con người, vô tình tìm thấy nhau giữa một nơi chẳng ai muốn ở lâu.



Rồi sóng gió đến, theo một cách rất… quen thuộc.

Một người đàn ông - mang danh “thầy” - bắt đầu để ý đến cô. Công khai. Trơ trẽn. Đến mức ai trong khu cũng biết.

Khi ông ta biết chuyện của hai đứa, mọi thứ chuyển hướng.

Những buổi tập, hắn bị soi mói.
Những lỗi nhỏ, bị thổi phồng.
Những ánh nhìn, đầy ác ý.

Một đêm, hắn bị gọi lên phòng.

Chiếc áo quân phục hắn mặc hở khuy - giống như bao người khác - bỗng trở thành cái cớ.

“Cậu mặc kiểu gì thế này?”

Hắn không cúi đầu.

“Không phải giờ học. Nhiều người cũng mặc như vậy.”

Câu trả lời ấy, có lẽ là thứ ông ta cần.

Một lý do để trút xuống.

Những lời dọa dẫm. Những cuộc gọi về trường. Một màn kịch quyền lực được dựng lên giữa đêm.

Ngoài cửa, cô đứng đó. Lặng lẽ. Lo lắng.

Cô bước vào, xin cho hắn.

Hắn quay đi.

Không phải vì không cần.

Mà vì không muốn thấy cô phải cúi đầu trước một kẻ như vậy.



Sau đêm đó, tình yêu của họ bước sang một giai đoạn khác.

Lén lút hơn.

Cẩn trọng hơn.

Và cũng… mong manh hơn.



Họ trốn ra ngoài những buổi tối hiếm hoi. Leo lên đồi. Ngồi giữa khoảng trời rộng và gió lộng.

Hắn hái một cành hoa dại, cài lên tóc cô.

Cô cúi đầu, cười khẽ.

Khoảnh khắc ấy, hắn từng nghĩ: nếu thời gian dừng lại ở đây, có lẽ cũng đủ.

Nhưng thời gian thì không biết nghe lời ai.



Có những lời cảnh báo xuất hiện.

“Anh đi đâu thì đi cùng bạn nhé… có người muốn đánh anh đấy.”

Hắn cười, coi nhẹ.

Tuổi trẻ mà. Người ta tin rằng mình bất khả xâm phạm.



Rồi mọi thứ kết thúc, theo một cách không ai ngờ tới.

Không phải vì ông thầy kia.
Không phải vì những kẻ ganh ghét.

Mà vì chính hắn.



Cô phát hiện ra hắn không chỉ có một mình cô.

Không ồn ào. Không trách móc.

Cô chỉ rời đi.

Nhẹ như cách cô đã từng tựa đầu vào vai hắn ngày nào.



Sau này, khi mỗi người đã có một cuộc sống riêng, họ vẫn đôi lần nhắc lại chuyện cũ.

Cô nói:

“Ngày đó… em từng nghĩ sẽ đi lâu dài với anh.”

Rồi bỏ lửng.

Không trách.

Nhưng đủ để hắn hiểu, có những thứ một khi đã đánh rơi, thì không bao giờ nhặt lại được nguyên vẹn nữa.



Ly cà phê đã nhạt. Điếu thuốc tàn từ lúc nào.

Ngoài phố, người ta vẫn vội vã.

Hắn ngồi đó, chợt thấy buổi sáng này không còn trống rỗng như lúc đầu nữa.

Ít ra, nó đã cho hắn một lý do để nhớ lại.

Một đoạn đời.

Một người con gái.

Và một phiên bản của chính mình… đã từng có thể tốt hơn.

Em ơi em đừng khóc nữa
Mi hoen sầu chỉ còn nửa dại khờ
Khóc cho nhạt nhòa bờ mi
Gió khẽ qua còn vương lại chút gì​
cuối tuần tâm trạng thế bạn tôi
 
@Trạch Văn Đoành Bạn dạo ni thấm nhuần tư tưởng anh Trường con à, lẳng lặng đến bóp mông Ngạn một cái rồi lẳng lặng đi. :embarrassed:
Tôi tặng vodka mấy chén bạn thích quá còn rì nữa :vozvn (1): lý do thì mấy câu chuyện đó bạn đã từng kể nhiều lần ở Bình dân học vụ hay thớt nào ở xàm kia rồi nên tôi nhớ lắm.
 
Top