Những chuyện tình vụn vặt thời sinh viên và ẩm thực

Lời giới thiệu

Kỷ niệm cho việc có thể được đăng tại lều qiaitai, không phải chỉ rúc trong box 24h. Với tâm thế khao khát được dậy thì sớm để bơi ra ngoài chém gió với các đồng dâm. Tao đăng vài mẩu chuyện nhỏ nhặt thời sinh viên và những lần trải nghiệm các món ăn tao thích. À mà thằng @Thích Liếm Lồn nó bảo tao là bóng, đéo phải gái real, kệ mẹ mài, tin hay đéo tin tao cũng kệ. Cơ mà là gái thì phải dịu dàng, giả vờ dịu dàng thì người ta mới thương. Hồng tỷ cũng vì thế mà được nhiều anh thích, tao thật là tao cũng không thấy dị ứng nó lắm khi thấy dáng vẻ ân cần thục nữ ấy😂😂😂

Thôi không lan man, câu chuyện đầu tiên chính là món bánh rán nhân đỗ cùng cậu bạn học hồi cấp ba. Đây là tình yêu trong sáng và khiến tao si mê điên cuồng, có lẽ phải dùng từ như vậy.

Tao sinh ra ở một làng quê nhỏ, bốn bề đều là sông núi với nước non. Tính tao lãng mạn, nên hay ra bờ kè ngồi thơ thẩn cho cá rỉa chân, đôi khi còn tự buồn một cách sâu sắc, có khi còn rơi nước mắt nếu thấy một người già neo đơn khổ sở.
1. Gặp nhau

Hồi cấp 2 tao học khá tốt, cũng có hoài bão thi vào trường chuyên lớp chọn của tỉnh, nhưng vì mẹ tao gàn, sợ con gái đi xa nhà , lại vất vả nên nhỏ nhẹ bảo tao:

- Thôi học gần nhà cũng được, mẹ thấy ổn mà!

Thế là mủn lòng, lại nghe. Gọi là trường làng chứ cũng vào lớp top 1. Cơ mà chán đời nên tao bắt đầu chểnh mảng việc học, cũng thích thể hiện nên ăn mặc cũng hơi khác các bạn cùng trang lứa, lúc nào cũng áo rộng, quần côn ,giày đinh hầm hố. Duy chỉ có đánh nhau là tao ko tham gia, còn lại thì đủ trò, không vượt tường trốn học đi đánh bi-a với bóng bàn thì cũng ngủ vùi trong lớp. Không trèo máng nước thì cũng leo cây, cũng không khác đàn ông con giai là mấy, chả bù cho bây giờ váy vóc giày cao gót vào kiêu kỳ hẳn.

Một ngày bình thường như bao ngày khác, ý là sáng thì có mặt trời đêm thì có mặt trăng ấy, nhưng mà với bọn lớp tao lại khác. Chúng nó xì xào, chúng nó háo hức, tụm năm tụm bảy rỉ rích tai nhau:

- Nghe nói là giai phố đấy
- Hình như cháu của hiệu trưởng
- Nhà giàu lắm
- Không biết đẹp trai không?

À thì ra nói về cái thằng sắp chuyển vào lớp tao, quan tâm đéo, thêm ai thì cũng vậy bớt ai thì cũng thế. Tao lại nghênh ngang đi vào lớp, vứt luôn cái cặp lên bàn rồi nằm gục xuống ….ngủ. Học đéo gì 1 h chiều, cơm còn chưa xuôi nữa.

Thấy giáo vào lớp, cả lớp đứng dậy chào, tao lại như thói quen, kê sẵn sách , áp má xuống bàn. Tiếng thầy nói lùng bùng nghe không rõ, đại loại là lớp ta hôm nay có 1 bạn mới chuyển vào, các em chào mừng bạn nhé. Rồi cả lớp vỗ tay hoan nghênh, tao ngẩng mặt lên và …. Oà!!!

Lần đầu tiên tao không rời mắt, phải nói là ngây người thì đúng hơn:

Có một vệt nắng nào

Xuyên qua khung cửa sổ

Có một vầng sáng nào

Ánh lên trong mắt anh

Tao thấy tim tao rung lên một nhịp. Chàng trai này, nhất định phải là bạn trai tao. Điều này là chân lý, không thể nào khác được ……

( còn nữa)……
Do không được khôi phục dữ liệu nên có chap nào tao sẽ cop vào đây luôn nhé

2. KHOA


Có những mối tình, có những những nỗi buồn
Có những tháng ngày, yêu nhau yêu nhau mê say
Yêu với con tim, yêu hết yêu hết con tim
Khi yêu khi yêu, cho hết gì dấu yêu.”

Bạn ấy được xếp chỗ ngồi góc bàn bên trái, trên tao 1 bàn , hướng chếch chỗ giáo viên ngồi. Tao nhún vai , khóe môi khẽ cong lên một nụ cười vui sướng. Con bạn thân cùng bàn rỉ tai tao” Nhìn như công tử bột, cớm nắng nhỉ?”

Ô cái đèo, cớm là cớm thế nào. Mắt có hơi xếch tí thôi, nhưng thế cho nó đậm chất kinh kịch. Còn nó trắng là vì nó là giai phố, có thế thôi mà cũng phải thắc mắc.

“ Cũng không cao lắm”

Mọe, chưa lớn thôi, chê lằm chê lốn, bố dỗi bây giờ!

“ Ơ cái con này, sao ngẩn người ra thế?”
Hả?
“ Mày bị sao thế, như mất hồn!”

Ừ! Người đến làm hồn tôi mất một nửa
Si mê người mất thêm nửa thứ hai.

Đúng khi ta thích một ai đó, nhược điểm của họ ta luôn bào chữa để phù hợp với ta. Còn khi không yêu nữa, hoặc không thích rồi thì ưu điểm cũng thành sự khó chịu, phiền hà,thậm chí còn lôi ra để dằn hắt, chỉ trích nữa cơ, phại hơm ta?

Phải nói là tao thích nó, thích mê thích mẩn, thích ngày thích đêm, lúc nào cũng ẩn hiện hình ảnh ấy, ánh mắt ấy, bóng lưng ấy, sự trầm tư ấy . Tao không còn đi lang thang các lớp cùng mấy thằng bạn thân trong giờ ra chơi, làm bia đỡ đạn cho chúng nó tán mấy con bé lớp dưới nữa. Cũng không trốn học đi bi-a hay bóng bàn vì sợ nó đánh giá về tao không hay. Cũng không còn nằm xuống bàn ngủ mê mệt sợ nó chê là học sinh cá biệt. Thay vào đó, tao ngồi trong lớp, quan sát nó. Nó ra lan can tao cũng ra, nó ngồi trong lớp là tao cũng ngồi. Tao để ý nó hay đọc sách gì đó, mà xa chẳng rõ là sách gì. Tao cứ tưởng tao giấu kỹ tình cảm ấy lắm, che che đậy đậy, ấy thế mà ai cũng nhận ra mới tài:
“Hình như con Trang thích thằng Khoa “
“ Rõ thế còn gì. Ha ha ha”

Nhiều ánh mắt cứ tò mò như thế nhưng tao để ý làm đéo gì, trong mắt tao giờ chỉ có Khoa, Khoa là nhất, chúng mày là chân đất.

Lớp tao nằm trên tầng 2, lớp cuối nên sẽ có 2 góc lan can. Chúng mày ko tưởng được đâu, trên tầng 2, một vài cành bàng xà xuống,lá như buông tay vuốt ve những mái đầu bọn tao, màu xanh hòa reo vui cùng gió, hiu hiu lãng mạn vô cùng. Tao hay chìm đắm trong không khí ấy, thấy thư thái và cũng đôi khi buồn chẳng hiểu vì sao tôi buồn. Mà cũng nói thêm là , tao làm gì, chưa bao giờ phải quan tâm xem, đứa nào , thằng nào , con nào,đánh giá nha, Tao thích là làm, không thích là không làm. Vậy thôi!

Đang thả hồn theo gió, mở mắt ra thấy Khoa đứng bên cạnh, bất ngờ quá làm tao giật mình, mặt đỏ như phải gió, hơi luống cuống tí , tim đập thình thịch.
- Bạn thích đứng đây à?
- Ừ, mát mà
- Bạn thích đọc thơ không?
- Không, mình làm thơ chứ không đọc thơ
- Mình có quyển thơ của Xuân Quỳnh, bạn có đọc không?
- Hình như giờ mình cũng thích đọc thơ rồi thì phải””
- Cho bạn cái này này, xòe tay ra
Ối mẹ ôi, nó cho tao 1 cái bánh rán. Cái loại mà vỏ dày bịch, trong nhân đỗ còn nguyên hạt, ngoài áo một lớp đường trắng dày cộp ấy. Đéo mẹ, đồ tao thích, tao hảo ngọt, nhìn ngon như nó vậy.
- Sao cho mình?
- Thằng Đức nó bảo bạn thích ăn, cầm đi nhé!

Và nhé, tao đéo ăn, tao gói nó về, để trên bàn học, thế đéo nào sáng hôm sau nó chảy thành nước và kiến bâu đầy luôn. Chẳng gì xót bằng, ôi tình yêu kiến bậu ruôi bâu của tao, chúng mày ác thế nhỉ . Huhuhu
( còn nữa …)


3. CHỚM
Một chiều đi trên con đường này
Hoa điệp vàng trải dưới chân tôi”

Mấy hôm sau trường tao tổ chức hội thao toàn khóa cũng nhân ngày m8/3, tao cố tình xuống hàng cuối ngồi, thứ nhất là dễ chém gió, thứ hai là để gần nó. Tao chơi với con trai nhiều hơn con gái, nên việc tao ngồi gần bọn nó cũng không có gì lạ. Chẳng hiểu sao lúc đó dây thắt lưng của tao nó hỏng, đầu đi đằng đầu, dây đi đằng dây, xấu hổ vãi ra. Bất ngờ Khoa rút dây thắt lưng của nó đang dùng đưa cho tao. Tao đáp lại lấy bông hoa hồng vừa được người khác tặng. Mấy thằng bạn cùng lớp trêu nó, giật lấy bông hoa tung lên trời. Mặt nó đỏ lựng, nụ cười gượng gạo, nó cũng quyết chạy theo cướp lấy bằng được. Thật chứ hạnh phúc gì đâu, cảm giác như toàn bánh rán ngào đường đang vây quanh tao vậy. Nghĩ đến lại tiếc, đm lũ kiến khốn nạn.

Lúc vào lớp , tao viết giấy truyền lên cho nó. Học sinh ngày xưa hay có trò đó, viết ra tờ giấy nhỏ, rồi gấp lại, rồi chọc lưng đứa bàn trên, nhắn nhủ” đưa cho Khoa hộ tao nhá”. Nghĩ đến giờ tao vẫn thấy lâng lâng.
Khoa nhận tờ giấy gấp tư, quay xuống nhìn tao rồi mở ra xem:
- Cảm ơn nhá, mai tớ trả!
- Tặng bạn đấy!
- Thật nhá!
- ừ!
- Thế hoa lúc nãy đâu?
-Ăn mất rồi!
-Sao ăn?
- Bọn nó tung lên nát hoa mất, nên Khoa ăn rồi!

Đấy, chuyện tình yêu học trò, đâu có phải dữ dội gì, nó nhẹ nhàng như thế mà thôi, à, chưa phải là tỏ tình nhé. Mới chỉ là tao thấy có vẻ nó thích tao thôi. Ôi tao thích cái dây lưng ấy vãi lol, nó màu đen, mềm, nhưng nó là dây lưng nam, nên khá to. Đéo sao cả, miễn là của Khoa, gì tao cũng thích. Đi ngủ cũng để ngay cạnh để mai mở mắt ra là có thể thấy cái dây ấy ngay mà không cần đi tìm. Nhưng tao xấu hổ, không còn dám sơ vin áo, thay vào đó mặc áo thật rộng để ko ai thấy cái dây lưng . Nhưng phải nói là người lúc nào nào vui, niềm vui không thể tả được.
Mấy hôm sau, khi đi học thêm buổi sáng, Khoa gửi tao 1 mẩu giấy:
Cuối giờ ngồi lại lớp chờ Khoa nhé, Khoa có chuyện muốn nói với Trang
……
( còn nữa )

4.TỎ TÌNH
“Từ khi quen anh, em đã biết bối rối. Vì những lúc thoáng nghe anh cười….”

Nhận được mẩu giấy thế thì còn học hành cái đéo gì nữa. Trong đầu tao hiện tra trăm nghìn câu hỏi khác nhau, nào là Khoa định nói gì nhỉ? Lại cho bánh rán đường à? Hay lại cho quyển thơ. Không! Hay lại về thành phố. Ôi! Nếu thế thì đau lòng lắm, tao vừa chớm thấy yêu đời mà, vừa thấy thích người ta mà. Họ bảo là con gái yêu vào mụ mị lắm, mộng mơ và luỵ tình, chắc tao cũng chẳng khác đâu!

Khi các bạn lần lượt ra khỏi lớp, tao giả bộ tìm cái bút nên cứ loay hoay chưa chịu đứng dậy. Điệu bộ lúng túng không tả được, mặt đỏ như xôi gấc, lúc đó là lúng túng thật sự chứ không phải là giả bộ. Quay lại thấy Khoa vẫn đang ngồi bất động, đang nhìn chằm chằm tao. Thật chứ không biết có chuyện gì nhỉ.

Tao lại vờ ngồi xuống bàn, Khoa lúc này cũng đi lên . Ngồi quay mặt đối diện tao, eo ôi, không khí ngượng gạo thế. Tao lúc này cũng vẫn tỏ ra vênh váo lắm, cố tình nhìn thẳng mặt Khoa rồi đùa đùa

- Bảo tớ ở lại làm gì đấy?
- À, Khoa định hỏi Trang ngày chiều mai có đi sang phố học thêm cùng bọ thằng Đức không?
- Có á, thứ năm nào chả đi
- Vậy mai đi xe cùng mình nhé. Khoa đèo!

Tao ngập ngừng rồi gật đầu. Thực ra bọn tao khi đi học, con trai đèo con gái cũng là chuyện bình thường. Hồi đó đi ôn thi xa lắm, đi mười mấy cây cơ, qua vài cái cầu. Quê toàn sông với hồ thì cầu bắc qua là chuyện thường nhé. Nên tao đồng ý liền, cơ mà tim cứ run run sao ấy.
- Này
- Gì đấy
- Khoa viết đấy, Trang đọc đi rồi trả lời Khoa nhé
- Ờ
- Khoa đi trước đây không bọn thẳng Đức nó chờ!
Nói xong thì ….cút thẳng. Làm con bé ngồi ngơ ngác. Đây không phải là tở giấy nhắn các ông ạ, mà là một bức thư nhé. Tim tao đập rộn ràng, vừa tò mò vừa hồi hộp. Tao run run mở thư ra, những dòng chữ như áng mây, như những con hạc giấy, như đéo gì nữa thì cũng chẳng tả được cảm xúc của tao !

“Xxx ngày tháng năm

Thân gửi Trang!

Khoa đã từng rất chán nản khi phải từ trường Thái Phiên về vùng quê nghèo này học, cũng không ít lần muốn bỏ đi để bụi đời, kệ mọi thứ có ra sao. Hồi Khoa ở bên kia, Khoa nghịch lắm, bị coi là học sinh ngỗ ngược đấy!

Nhưng mọi thứ giờ đã khác! Khoa muốn đỗ đại học, muốn có một tương lai tốt đẹp, muốn đi trên một con đường đầy hạnh phúc và hoa hồng. Quan trọng là cuối con đường đó có Trang!

Đồng ý làm bạn gái Khoa nhé!

( Trang cứ suy nghĩ kỹ, không cần trả lời vội đâu, Khoa đợi được)

Ký tên

Khoa”

Tao ngồi thật lâu trong lớp, trưa trầy trưa trật ra rồi mà tao vẫn chưa ra khỏi phòng. Mọi thứ như đang mơ ấy, tao chỉ sợ ra ngoài lúc này, ai nhìn thấy tao cũng biết là tao vừa nhận được lời tỏ tình. Biết vậy để về nhà đọc cho xong, giở nhũn mẹ nó chân rồi. Về làm sao đây cơ chứ !

( Giờ viết lại, mà vẫn không thể quên được cảm xúc đầu tiên ấy. Thật thiêng liêng vô cùng…)
( còn nữa….)
sR2rG7.jpg-webp
[/url]

5. YÊU
“Một chiều đi trên con đường này
Hoa điệp vàng trải dưới chân tôi
Ngập ngừng trong tôi như thầm hỏi
Đường về trường ôi sao lạ quá.”
Ngày hôm sau , tao đã dặn mình là đừng có xấu hổ, chẳng hiểu sao nhìn thấy Khoa, mặt vẫn đỏ phừng phừng. Bọn tao hay đi học ôn bên thành phố, phải đi qua mấy cái cầu. Mấy đứa hay đi một nhóm với nhau, để những lúc lên dốc thì đứa ngồi sau sẽ ghé chân vào đạp xe cùng đứa ngồi trước. Mùa hè thì cười khanh khách cùng những ánh nắng mặt trời, mùa đông thì sẽ ôm eo nhau, lao vun vút quá những cơn gió lạnh nơi đồng không mông quạnh. Tất nhiên là học trò, mọi thứ đều rất trong sáng.
Khoa chở tao trên chiếc xe đạp mới,ở làng quê, không có điều kiện như thành phố, chúng nó toàn đi xe máy rồi ấy chứ. Tao ngồi rõ xa, Khoa phải nhắc là ngồi gần vào không nặng lắm, làm sao Khoa đi nổi. Gió mát hiu hiu, ráng chiều trở đỏ, mấy đứa tao cứ như một lũ kiến chăm chỉ, cần mẫn vượt qua hành trình vất vả của thời học sinh, mang theo hoài bão của cha mẹ, có thể thoát khỏi cảnh chân lấm tay bùn nơi làng quê tre mọc thành lũy.
Ngồi sau lưng khoa, tao có thế thấy được đôi vai nhấp nhô , có thể thấy mùi áo thơm của nắng gắt, có thể ngửi được mùi mồ hôi nhàn nhạt. Không khi thật gượng gạo. Tao hỏi Khoa :

- Gió mát quá, Khoa thích không?
- Thích mỗi người ngồi sau thôi!
- Hừ!
- Thế Trang nghĩ xong chưa?
- Chưa á!
- Vậy cho 5s nghĩ nhá, không trả lời là đồng ý, đặt câu hỏi cũng là đồng ý !
- Nó cố tình nói thật bé câu đằng sau, gió to tao nghe thế đéo nào dc.

- Khoa nói gì cơ?
- Thế là đồng ý rồi nhé !
- Ơ , tớ có nghe thấy gì đâu?


Tao nhéo lưng Khoa, Khoa cười khanh khách rồi co chân cho xe tự trôi xuống dốc cầu. Tao hét lên vì sợ ngã, Khoa liền bảo tao nếu sợ thì ôm Khoa đi. Xấu hổ thế mà cũng nói được. Ghét thật.
Bọn tao cũng chẳng có nhiều thời gian để mà hẹn hò, thi thoảng đi học cùng nhau, cũng nhau viết nhật ký, thỉnh thoảng đi ăn với nhau cốc chè. Nắm tay nhau còn run lên bần bật, tim đập liên hồi. Ấy thế mà rồi cũng chia tay, cũng đau như mất một món đồ quý giá lắm. Bọn tao không còn viết nhật ký nữa, Khoa cũng không còn chờ tao mỗi khi tan học. Tao chỉ còn nhìn thấy bóng lưng lầm lũi trước mặt, Khoa cũng không quen ai thêm. Tao nghĩ chắc nó biết tính tao ghen thì hoạn thư cũng trả lại tiền.

Rồi mùa thi hết cấp cũng đến, bọn tao tổ chức ăn liên hoan, có cả cồn nhé. Tao cũng uống khá nhiều, vẫn còn rất tỉnh táo chứ không giống mấy đứa con gái, ôm mặt khóc tu tu sưng cả mắt. Tao mang một ly đến chỗ Khoa rồi nói
Khoa uống với Trang 1 ly chia tay chứ?
Khoa không nói gì, ngửa cổ tu cạn chén rượu. Tao cũng nhìn Khoa không chớp mắt, cũng đưa rượu lên miệng làm một hơi, rồi úp chén xuống ra chiều không còn giọt nào. Tao hỏi thêm “ Khoa còn yêu Trang không”. Khoa hơi sựng lại, rồi đứng dậy đi ra khỏi chỗ. Tao chỉ kịp nghe thấy một tiếng hét thất thanh bên ngoài hành lang.
Cả lớp ùa ra và trước mắt tao chính là …. Máu
(… còn nữa )

6. CHIA TAY
“Máu, trời ơi chảy máu rồi, băng lại đi”

Con Hòa kêu lên thất thanh rồi mấy thằng con trai cũng lao đến, chắc sợ Khoa đấm thêm vài ô cửa nữa thì chắc nát tay. Lấy đâu ra tay để viết bài mà thi tốt nghiệp. Còn tao lúc đó chỉ nghĩ đến cảnh nó nhảy từ tầng 2 xuống thì xong đời. Cái suy nghĩ ấy thật đáng sợ và cũng làm cho tao mặt cắt không ra giọt máu nào. Tao vồ lấy tay Khoa, mấy mảnh kính còn gim vào tay nó, từ từ rút từng miếng nhỏ ra. Bọn con gái có đứa khóc rấm rứt, phần vì uống rượu cũng hơi ngà ngà, phần nhiều vì đứa nào cũng sợ. Khoa gầm gừ “ Không cần” Tao cũng trợn mắt lên “ Đừng làm loạn nữa”. Nói rồi tao định xé vạt áo đồng phục ra băng cho nó, nhưng chả đến lượt tao, con Sen có cái khăn mùi xoa , nó đưa cho tao để cầm máu.

Tổ mẹ, tao ghen nhá.

Tao nghĩ đến sau này mà thằng Khoa về rồi giặt khăn, rồi trả lại nó, rồi lại chuyện tình chiếc khăn tay trong khi tao đang khổ sở thế này máu tao lại sôi lên. Nhưng giờ mà không cầm, xé áo ra thì chúng nó chửi cho là làm màu , cũng nhục. Thôi đành cầm tạm. Mà tao ghen thì hoạn thư phải gọi bằng cụ. Con Sen nhìn thấy ánh mặt hình viên đạn của tao , nó hất tóc rồi bảo “khăn cũ rồi, bỏ đi không cần trả lại”

Thế còn được.

Nghe đâu Khoa bị gọi lên khiển trách, vì có quan hệ họ hàng với hiệu trường nên chỉ phải đền cái kính vỡ, chứ không bị quy vào tội phá hoại tài sản trường lớp

Bọn tao cứ thế xa nhau, tao ở lại Miền Bắc, anh vào Miền Nam thi, mất liên lạc luôn từ đó. Một ngày mùa thu trăng thanh gió mát, tao đang ở trong ký túc vắt chân đọc truyện thì nghe thấy con Hương chạy vào bảo

- Ơ cái con Trang này, loa dưới phòng quản sinh gọi mày ko nghe à? Có người đến thăm

À trường tao người ngoài không được tự ý vào nhé, đều phải đăng ký ở phòng quản sinh, gọi sinh viên xuống mới được lên phòng. Tao méo tin vào tai, vì bình thường mấy thằng lên đây nó sẽ hẹn trước. Sao có khách được nhỉ

Tao ba chân bốn cẳng phi từ trên giường xuống, lao mấy cầu thang mà lòng khấp khởi, ai ta, ai mà trịnh trọng thế ta. Vừa ngó đầu vào phòng quản sinh chả thấy đứa mẹ nào, ngó ra sân, bóng lưng ấy quay đầu lại cười thật tươi

- Chào em, lâu quá rồi không gặp
( còn nữa )
 
Sửa lần cuối:
Sáng nay mời mọi người một ly đen đá nhé!

Ngày trước Chang thích uống cà phê lắm! Nhưng sau mất ngủ, mình lại đổ tại cà phê, nên chẳng uống thêm lần nào nữa.

Kể cho mọi người một lần đi xem mắt duy nhất trong đời, đến giờ mình vẫn nhớ, dù mình chưa từng thích hay yêu họ, nhưng trong lòng vẫn luôn dâng trào một cảm xúc trân quý. Không phải người đi xem mắt nào cũng tệ.

Anh là một sale về dầu xe máy, công việc của anh là đi phủ SKU toàn miền Bắc, hồi mình gặp anh là lúc anh gần 27 tuổi, mình vẫn là cô bé học đầu cấp 3.

- Bé ơi cho anh hỏi, bố em có nhà không?
- Anh làm gì ạ?( ý là sửa xe hay có việc gì?)
- Anh giao hàng nhé!
Vừa nói anh vừa lấy tay hất mấy hạt mưa vương trên áo do chạy từ xe vào, anh hơi quay lại, phẩy tay ra hiệu cho lái xe đi trước. Rồi tươi cười bước nhanh vào quán!
Tôi hướng vào trong nhà gọi thật to:
- Bố ơi có khách!
- Bố đang dở tay, con bảo họ chờ một chút nhé
Tiếng bố vọng từ trong mãi sân , tao hiểu là bố đang làm gì đó.
- Người nhỏ mà tiếng to nhỉ, bé là em của Thỏ à?( Thỏ là thằng em trai ngô ngược của tôi)
- Không ạ, chị của C!
- Ồ anh đến đây nhiều rồi mà chưa từng gặp bé, năm nay bé học lớp mấy rồi?
- Em lớp 10 ạ.
Ngoài trời cơn mua tháng 7 rền rĩ, đôi khi ào ạt chẳng lý do. Tôi và anh cứ tiếp dài câu chuyện, bởi vì bố tôi bận chưa ra .

Anh tên là B, nhà anh ở tận tỉnh khác, mà anh về phố nhà tôi ở cùng vợ chồng chị gái, đi làm cho anh chị, anh bảo công việc đi lại nhiều, cơm ăn chẳng đúng bữa bao giờ. Tôi thì như con chim sáo, cũng hiếu khách, cơ mà nói lâu thấy mệt ghê.

Bố tôi xong việc bước ra quán tươi cười với B:
- Mới sang hả cháu?
- Dạ chú, đợt này cháu sang gửi chú mấy chương trình hay lắm ạ ….

Tôi chào vội rồi đi vào nhà. Đàn ông con trai gì mà nói lắm, đau cả đầu . Khoảng sân nhà mưa vẫn như trút, cơ mà tuổi mộng mơ, cũng thấy trong lòng có một bản tình ca nào đó đang ngân nga
Cũng có vài lần nữa tôi gặp anh, cũng chỉ những câu chuyện vô thưởng vô phạt, như vạt nắng hè oi ả, như những vệt mưa dông, anh cũng chỉ như nhiều khách hàng của bố, tôi cũng chưa từng chờ trông.
- Bé ơi!
- Ơ!
- Nhớ anh không?
- Em chào anh, sao anh lại ở đây?
- Anh tiện đi qua đây, nhớ ra bé học ĐH ở đây, nay cuối tuần bé có về nhà không anh cho quá giang nè!
- Thôi ạ, lỡ anh bắt mất em đem bán thì sao?
- Ôi anh làm gì có gan ấy, bé có về luôn không anh chờ!

Sinh viên mà, nghèo ấy, tự nhiên có người cho quá giang, chẳng tội gì, khách quen của nhà nữa, càng yên tâm.
Tôi vội lên thay bộ đồ khác, thêm mỗi cái ba lô rồi tất tả chạy xuống! Anh tươi cười mở cửa xe , mà chẳng hiểu tôi hậu đậu thế nào, cộc ngay cái trán vào trốc xe, vừa đau vừa quê, vừa xấu hổ vừa hoa mắt
- Úi, cẩn thận bé, có đau không?
- Hơi hơi ạ!
Anh cười lớn rồi bảo :
- Thế nào tí nữa cũng u lên một cục trên trán cho mà xem!
Tao nhoẻn miệng cười ngượng, nhục thế, mẹ dặn rồi, làm gì cũng nhẹ nhàng thôi, con gái con lứa, cú uỳnh uỳnh như giặc ấy, chó nó rước.
- Bé học còn hơn 1 năm nữa thì ra trường nhỉ?
- Sao anh biết ạ?
- Mẹ bảo anh thế, mẹ còn bảo là thi thoảng đi giao hàng về muộn, cứ về nhà ăn cơm. Mẹ coi anh như con cái trong nhà.
- Ơ, thế anh ăn cơm ở nhà em bao giờ chưa ạ?
- Mấy lần rồi chứ, thằng Thỏ cũng bảo là nếu nhỡ đường, anh cứ ngủ lại nhà em cơ!

Anh vừa nói vừa cười, đôi mắt lấp lánh những tia sáng vui tươi, cái má lúm nhìn duyên duyên đến lạ, cơ mà tao lại nghĩ, đàn ông má lúm của đào hoa sao ấy, mắt nói miệng cười, chả ra làm sao cả. Tao quay mặt ra cửa xe, nhoẻn miệng cười. Nhà mình sao ấy nhỉ, hiếu khách cũng không đến nỗi để họ cứ như thân quen thế chứ. Nhìn hàng cây cứ lao vun vút qua ô kính, thấy đường về nhà sao xa thật là xa. Tôi buột miệng hỏi cho có chuyện làm quà:
- Anh B đẹp trai với khéo thế, chắc nhiều người yêu lắm nhỉ?
- Làm gì có ai yêu thằng lông bông như anh hả bé, nhiều khi đi làm về nhà đã khuya lắm rồi, mệt lắm, buồn ngủ rơi tấm thân xuống giường mà thấy cô đơn kỳ lạ ấy.
- Thế sao anh lấy vợ ạ, lấy vợ là sẽ hết cô đơn?
- Anh còn chờ một người, bé ạ!
- Ồ, thế sao anh bảo không ai yêu anh?
- Anh yêu người ta mà, mà người ta còn bé lắm, nhỏ giống bé thôi à!
…………
Tự nhiên cứ thấy có mối liên quan quái dị nào ấy, chắc không phải nói mình đâu, bọn làm sale giả tạo lắm, chẳng tin được.
Ngoài cửa xe, nắng hanh hao đến lá cây vàng vọt, anh lái xe điều chỉnh to volum một chút , bản tình ca nhẹ nhàng vút bay đầy tình tứ:
“Xin âu lo không về qua đây
Xin thương yêu dâng thành mê say
Xin cho ta nhìn ngắm lung linh
Từ đáy đôi mắt....rất trong”
( còn nữa )

Thi thoảng ra đây ngồi cà phê với mấy chị già, thấy đời nó nhạt nhẽo như đĩa hạt hướng dương vậy!!
tao cũng làm sales này nhưng tao đi lên từ kỹ thuật. nên là từ lúc đi làm, yêu phát nào lút cán phát đó đéo nói nhiều :vozvn (13):
 
tao đưa đây, vợ tao sinh gói dịch vụ nên tao được vào phòng sinh luôn, vợ đẻ cách tao đúng cái màn, lúc mà rặn các thứ thì nó kéo tấm màn đó lại, con ra cái là nó cho vào. lúc đó thực sự là tao chỉ nhìn vợ chứ chỉ nhìn lướt con tí. xong rồi nó đưa ra phòng hồi sức thì bà ngoại vào. tao về đi mua đồ các thứ
Thế chứng tỏ mày cũng dừ phết rồi chứ , hồi tao đưa vợ đi đẻ thấy bảo gói dịch vụ hơn 20 củ , bệnh viện phụ sản hà nội . Nhà tao có người quen trong viện đấy .
2 thằng bay nói chuyện đẻ đái xong chưa? Tao tán Chang mãi còn chưa xong đây mà bay cứ đẻ với đái, sốt cả ruột.
 
(2 và hết)
“Sâu trong đáy mắt, em nói gì đôi mắt huyền
Bức tranh ấm áp đôi mắt em bao chứa chan
Khi anh mất lối trên con đường xa
Trong đôi mắt em ấm lửa soi đường về
Khi anh vấp ngã trên con đường lạ
Em đốt cháy anh cho niềm kiêu hãnh tới”

Lời bài hát da diết và mãnh liệt đến lạ thường, chất giọng khỏe khoắn của chàng ca sĩ vang lên, khiến lòng ta thấy bồi hồi.
Tôi và anh ngồi với nhau trong quán cà phê này là chuyện của hơn một năm sau kể từ chuyến xe anh đón tôi về nhà hơn 1 năm trước.
- Trang uống gì, anh gọi cho?
- Dạ cho em một ly đen , sữa để ngoài ạ.
- Ồ, cá tính quá, uống cà phê đen có sợ mất ngủ ko em?
- Không ạ, em thích !

Anh giơ tay vẫy phục vụ, anh gọi cho anh một cốc nâu, tôi một cốc đen, khi phục vụ mang ra lại để nhầm sang anh cốc đen, còn đưa tôi cốc nâu. Hình như ngườ phục vụ hay xã hội này đều có một mặc định, phụ nữ luôn phải yếu thế hơn đàn ông. Và sự thật thì cũng đến hơn 90% là vậy.

Anh chỉ mỉm cười rồi nhẹ nhàng chuyển cốc đen sang phía tôi, anh còn cẩn thận để riêng đường viên và sữa, anh hỏi tôi uống thế nào anh pha cho. Tôi lắc đầu bảo anh là tôi tự làm được.


“Muốn được bên em để đắm chìm trong mắt huyền
Muốn là cao xa, không thật gần đôi mắt ơi”

-Hình như lần nào gặp em, trời cũng đổ mưa thì phải?
- Anh nói em mới để ý, đúng là có mưa.
- Trang đã có dự tính làm gì sau khi ra trường chưa?
- Tạm thì em sẽ đi chơi đâu đó, rồi sẽ sang tỉnh X làm thử xem, vì mẹ bảo bên ấy có người nhà, có thể xin được cho em việc phù hợp.
- Thế đi làm rồi còn tính gì nữa không?
- Em chưa nghĩ đến, chắc cũng như bao người, lấy chồng rồi sinh con thôi!
- Thế Trang định lấy ai chưa nè?
- Mẹ bảo em hậu đậu, tính tình dở hấp, có chó nó lấy anh ạ!
- Bậy nào, nếu anh chịu lấy thì sao ?
- Anh đùa em à? À hay hôm nay anh mời em đi uống cà phê là mời em đi ăn cưới anh luôn hả?
- Ừ, nhưng là cưới mình, được ko Trang?

Con bé suýt sặc, nó trố mắt ra nhìn anh lấy từ trong cái cặp đựng hợp đồng của anh, một chùm chìa khóa, một cái bìa màu hồng và một cái chìa khóa xe ô tô.
- Bao năm anh đi làm, tích cóp cũng được có ngần này. Trang giữ hộ anh nhé!
- Ô không anh ơi, đồ của anh sao đưa cho em làm gì?
- Anh đã bắt em cầm đâu, anh mới nhờ mà!

“Ngủ vùi khung tranh trắng trơn ngày qua
Bao nhiêu ước mong sao còn như quá xa
Màu nào ước muốn? Màu nào đầy vơi”

Tôi hít một hơi thật sâu, uống một ngụm cà phê, nay cà phê hơi chát, chắc tại họng tao đắng.
- Anh qua lại nhà Trang cũng lâu rồi, ăn cơm ngủ nghỉ ở nhà Trang nữa, cũng nói chuyện với Trang nhiều. Nhưng anh chưa mời Trang đi cà phê bao giờ cả. Hôm nay anh muốn ngỏ lời với Trang, cho anh được tìm hiểu Trang nhé, nếu hợp thì mình có thể tiến xa hơn, được không Trang?

Xin lỗi chúng mày, lúc đó tôi chẳng biết nghĩ gì, nhưng rất muốn cười thật to, không phải là vì sung sướng, không phải là vì vui vẻ, mà buồn cười là vì anh đang nghiêm túc quá.

- Dạ anh có lời thì em cũng xin thưa, theo em tình cảm phải đến từ hai phía. Em quý anh, như quý một người anh lớn trong nhà, em chưa từng nghĩ là anh sẽ thích em nên em hơi bất ngờ ạ.
- Vậy mình cứ từ từ tìm hiểu em nhỉ?

Tôi nhìn anh, bản nhạc kia như repeat lại , quanh quẩn mãi vẫn chưa thấy phát xong:
“Mắt đen đôi khi lung linh hạt tinh khôi
Mắt đen ôi trái tim anh thuộc về em
Mắt đen ơi khao khát cháy một lần thôi
Mắt đen hãy thắp lên ngọn lửa đam mê”

Tôi ngắm nhìn lại anh, dân sale nhưng da trắng, má lúm cười rất duyên, quan trọng là anh nghiêm túc đến căng thẳng.
Tôi cười rồi bảo anh:
- Nhưng em cũng đang chờ một người…..

3 tháng sau, anh lấy vợ và không mời tôi…..

Mỗi một con người, đều tự quyết định cho mình sẽ đi trên con đường thế nào, làm bất cứ gì cũng phải dứt khoát kể cả chia tay. Sau này nhiều người hỏi tôi có thấy tiếc không? Tôi chỉ liếc nhìn qua điện thoại, nơi mà sâu trong những tin nhắn bị kéo tràn đi, vẫn đau đáu một tin nhắn tôi không trả lời:
“ Lâu quá rồi không gặp, em có về nhà, thì cho anh mời em một ly cà phê nhé. Anh …nhớ em !”
( hết)

Tao cũng từng vẽ một ánh mắt thế này, cơ mà giờ lục ảnh ko thấy, lấy tạm hình này vậy
 
Sửa lần cuối:
“Sâu trong đáy mắt, em nói gì đôi mắt huyền
Bức tranh ấm áp đôi mắt em bao chứa chan
Khi anh mất lối trên con đường xa
Trong đôi mắt em ấm lửa soi đường về
Khi anh vấp ngã trên con đường lạ
Em đốt cháy anh cho niềm kiêu hãnh tới”

Lời bài hát da diết và mãnh liệt đến lạ thường, chất giọng khỏe khoắn của chàng ca sĩ vang lên, khiến lòng ta thấy bồi hồi.
Tôi và anh ngồi với nhau trong quán cà phê này là chuyện của hơn một năm sau kể từ chuyến xe anh đón tôi về nhà hơn 1 năm trước.
- Trang uống gì, anh gọi cho?
- Dạ cho em một ly đen , sữa để ngoài ạ.
- Ồ, cá tính quá, uống cà phê đen có sợ mất ngủ ko em?
- Không ạ, em thích !

Anh giơ tay vẫy phục vụ, anh gọi cho anh một cốc nâu, tôi một cốc đen, khi phục vụ mang ra lại để nhầm sang anh cốc đen, còn đưa tôi cốc nâu. Hình như ngườ phục vụ hay xã hội này đều có một mặc định, phụ nữ luôn phải yếu thế hơn đàn ông. Và sự thật thì cũng đến hơn 90% là vậy.

Anh chỉ mỉm cười rồi nhẹ nhàng chuyển cốc đen sang phía tôi, anh còn cẩn thận để riêng đường viên và sữa, anh hỏi tôi uống thế nào anh pha cho. Tôi lắc đầu bảo anh là tôi tự làm được.


“Muốn được bên em để đắm chìm trong mắt huyền
Muốn là cao xa, không thật gần đôi mắt ơi”

-Hình như lần nào gặp em, trời cũng đổ mưa thì phải?
- Anh nói em mới để ý, đúng là có mưa.
- Trang đã có dự tính làm gì sau khi ra trường chưa?
- Tạm thì em sẽ đi chơi đâu đó, rồi sẽ sang tỉnh X làm thử xem, vì mẹ bảo bên ấy có người nhà, có thể xin được cho em việc phù hợp.
- Thế đi làm rồi còn tính gì nữa không?
- Em chưa nghĩ đến, chắc cũng như bao người, lấy chồng rồi sinh con thôi!
- Thế Trang định lấy ai chưa nè?
- Mẹ bảo em hậu đậu, tính tình dở hấp, có chó nó lấy anh ạ!
- Bậy nào, nếu anh chịu lấy thì sao ?
- Anh đùa em à? À hay hôm nay anh mời em đi uống cà phê là mời em đi ăn cưới anh luôn hả?
- Ừ, nhưng là cưới mình, được ko Trang?

Con bé suýt sặc, nó trố mắt ra nhìn anh lấy từ trong cái cặp đựng hợp đồng của anh, một chùm chìa khóa, một cái bìa màu hồng và một cái chìa khóa xe ô tô.
Bao năm anh đi làm, tích cóp cũng được có ngần này. Trang giữ hộ anh nhé!
Ô không anh ơi, đồ của anh sao đưa cho em làm gì?
Anh đã bắt em cầm đâu, anh mới nhờ mà!

“Ngủ vùi khung tranh trắng trơn ngày qua
Bao nhiêu ước mong sao còn như quá xa
Màu nào ước muốn? Màu nào đầy vơi”

Tôi hít một hơi thật sâu, uống một ngụm cà phê, nay cà phê hơi chát, chắc tại họng tao đắng.
- Anh qua lại nhà Trang cũng lâu rồi, ăn cơm ngủ nghỉ ở nhà Trang nữa, cũng nói chuyện với Trang nhiều. Nhưng anh chưa mời Trang đi cà phê bao giờ cả. Hôm nay anh muốn ngỏ lời với Trang, cho anh được tìm hiểu Trang nhé, nếu hợp thì mình có thể tiến xa hơn, được không Trang?

Xin lỗi chúng mày, lúc đó tôi chẳng biết nghĩ gì, nhưng rất muốn cười thật to, không phải là vì sung sướng, không phải là vì vui vẻ, mà buồn cười là vì anh đang nghiêm túc quá.

- Dạ anh có lời thì em cũng xin thưa, theo em tình cảm phải đến từ hai phía. Em quý anh, như quý một người anh lớn trong nhà, em chưa từng nghĩ là anh sẽ thích em nên em hơi bất ngờ ạ.
- Vậy mình cứ từ từ tìm hiểu em nhỉ?

Tôi nhìn anh, bản nhạc kia như repeat lại , quanh quẩn mãi vẫn chưa thấy phát xong:
“Mắt đen đôi khi lung linh hạt tinh khôi
Mắt đen ôi trái tim anh thuộc về em
Mắt đen ơi khao khát cháy một lần thôi
Mắt đen hãy thắp lên ngọn lửa đam mê”

Tôi ngắm nhìn lại anh, dân sale nhưng da trắng, má lúm cười rất duyên, quan trọng là anh nghiêm túc đến căng thẳng.
Tôi cười rồi bảo anh:
- Nhưng em cũng đang chờ một người…..

3 tháng sau, anh lấy vợ và không mời tôi…..

Mỗi một con người, đều tự quyết định cho mình sẽ đi trên con đường thế nào, làm bất cứ gì cũng phải dứt khoát kể cả chia tay. Sau này nhiều người hỏi tôi có thấy tiếc không? Tôi chỉ liếc nhìn qua điện thoại, nơi mà sâu trong những tin nhắn bị kéo tràn đi, vẫn đau đáu một tin nhắn tôi không trả lời:
“ Lâu quá rồi không gặp, em có về nhà, thì cho anh mời em một ly cà phê nhé. Anh …nhớ em !”

Tao cũng từng vẽ một ánh mắt thế này, cơ mà giờ lục ảnh ko thấy, lấy tạm hình này vậy
ve bang phan mem a
 
Tội thậc, mà nãy Trang bị chuột rút ở tay, đo thử 1 gang mới có còn chưa dc 10cm .....
Chắc tại Trang quen đo theo đơn vị đấy rồi lại đổ thừa cho chuột rút , 1 gang của Ngạn gấp đôi đơn vị 1 gang Trang đo nha .

đọc nhầm, đm muốn chim hết hót hay sao mà đòi vợ 2 thế tml
Ai cũng có một vài ước mơ , tao cũng chỉ dám thủ thỉ trên này thôi tml .
 
Tôi chơi với tụi Tây nên đơn vị của tui là Inch đó Ngạn, gấp hơn 2 lần rưỡi số đo bt nhé.
Nhiều khi đi bộ nhiều mệt thật, nặng bụng ghê luôn.
Xưa nay Ngạn chỉ nghe nói chơi với mấy thằng hàng khủng thì trĩ càng nặng chứ chưa nghe nói chơi với mấy thằng hàng khủng thì hàng của mình cũng khủng. :embarrassed:
 
Top