Có Hình Những điều người Hàn Quốc làm rất giỏi, nhưng người Việt Nam thì không.

sauna

Trai thôn
South-Korea
Những điều người Hàn Quốc làm rất giỏi, nhưng người Việt Nam thì không.

Người Hàn Quốc rất “láu cá”.
Hệ thống chính phủ, hệ thống pháp luật, cho đến phim ảnh và âm nhạc của Hàn Quốc,
thực chất đều được xây dựng trên nền tảng từ Nhật Bản.

Người Hàn Quốc học hỏi những thứ của các quốc gia đi trước,
và sau đó phát triển chúng lên một mức cao hơn cả bản gốc.

Ngay cả giữa người Hàn với nhau cũng vậy.
Dù là văn hóa ăn uống bên ngoài hay các sản phẩm online đang thịnh hành,
chỉ cần có thứ gì đang nổi và được đánh giá là tốt,
rất nhiều người sẽ lao vào và làm cho nó tốt hơn nữa.

Nói theo cách tiêu cực thì đó là ăn cắp,
nói theo cách tích cực thì đó là cải tiến và nâng cấp hiệu suất.

Người Hàn Quốc làm điều này cực kỳ giỏi.

Nhật Bản thì xuất sắc trên nhiều phương diện,
nhưng lại không quan tâm đến tính đại chúng,
chỉ sống trong thế giới riêng của họ.

Trung Quốc thì giỏi ăn cắp,
nhưng lại không thể biến việc ăn cắp đó thành cải tiến và nâng tầm.

Còn người Việt Nam thì thậm chí đến cả ăn cắp cũng không làm.

Tôi, cũng như rất nhiều người Hàn Quốc đang kinh doanh tại Việt Nam,
đều có cái gọi là “know-how theo phong cách Hàn Quốc”.

Những know-how đó rõ ràng có năng lực cạnh tranh vượt trội so với cách làm bản địa của Việt Nam,
nhưng vì chúng tôi là ông chủ nước ngoài,
nên rất khó để đạt được tính đại chúng và sự lan tỏa rộng rãi.

Nếu những người Việt Nam đang làm việc dưới quyền tôi,
cũng như dưới quyền của rất nhiều ông chủ Hàn Quốc khác,
có thể “ăn cắp” những know-how kiểu Hàn Quốc này,
rồi bản địa hóa chúng cho phù hợp với người Việt,
thì chắc chắn sẽ đạt được thành công lớn.

Thế nhưng, người Việt Nam không những không ăn cắp,
mà chỉ chăm chăm vào việc sống qua ngày, kiếm đủ cho hôm nay.

Tôi viết những dòng này vì cảm thấy quá bức bối,
sau khi đọc một bài viết của một bạn trẻ kể về việc
bị bóc lột khi làm thêm trong một quán cà phê.
 
Hàn Quốc mày có tất cả nhưng không có được miền Bắc như Việt Nam tụi tao 🇻🇳🇻🇳🇻🇳🇻🇳🇻🇳
 
Tao từng đọc về việc người HQ bọn bây đem nguyên bộ sách giáo khoa của bọn Nhật về sử dụng rồi, còn bộ giáo dục bên VN tới giờ vẫn làm đéo được con cặc gì, mấy chục năm cứ sửa đi sửa lại xoay cả chục thế hệ học sinh vòng vòng.
 
Tao từng đọc về việc người HQ bọn bây đem nguyên bộ sách giáo khoa của bọn Nhật về sử dụng rồi, còn bộ giáo dục bên VN tới giờ vẫn làm đéo được con cặc gì, mấy chục năm cứ sửa đi sửa lại xoay cả chục thế hệ học sinh vòng vòng.
Mày nói thế thì ko hiểu được trí tuệ của các cắn bự. Để tao phân tích nhé:
Ok nếu ôm từ đâu đó, dịch sang tiếng việt rồi cho hs học. Chuyện đó tốt cho hs vẹm nhưng ko tốt cho cắn bự. Tại sao? Học năm nay xong, sách sẽ dc truyền thừa cho thế hệ sau chứ mua mới là chuyện của bọn có xèng, còn hs nghèo thì đéo thể và đéo muốn. Vậy in sách ra bán cho ai?
Trong khi các cty in ấn tranh nhau chia cổ phần cho cắn bự để dc in sgk mà ko bán dc thì đếu ai dám lm. Thế mới sinh ra chuyện “cải cách”… Ngoài ra còn nguồn ngân sách chi cho việc đầu tư cải cách nữa chứ. Dm lm kinh tế thì cắn bự vẹm số một nhé, nhưng chỉ kinh tế ăn cắp tham nhũng cho bản thân mà thôi
 
Để bắt chước được thôi cũng rất khó, quan trọng nhất là đòi hỏi có vốn. Phần lớn dân VN ko có tài sản tích lũy nên chỉ có thể làm ăn nhỏ đến siêu nhỏ, muốn làm lớn đòi hỏi hệ thống tài chính/thị trường gọi vốn hỗ trợ phía sau. VN đéo có cái đó nên rất khó phát triển doanh nghiệp SME.
 

Có thể bạn quan tâm

Top