Có Video Những fen già trên 45 vào điểm danh

Ừ- cứ thớt nào kể lại những chuyện tình cũ thì làm tao rất hứng thú, cuộn lòng như thời cầm quyển “ Kiến Thức Ngày Nay” - đọc mấy truyện ngắn tả cảnh ái ân lấp lửng nhưng làm lòng người chộn rộn.
Chính trị chính em cho cập nhật thời cuộc thôi!
Lâu lâu thả lòng xíu vào hoài niệm đi mày!
Ngày trước mấy cuốn đó viết mảng sex ẩn này nên bán chạy.
 
xuất phát từ bài viết của Páo hồng @TUG : tự dưng giờ nhớ ga khuôn mặt người con gái mà mình có tình cảm nhất ( yêu đơn phương từ sự ưng thuận của đôi mắt ) . Em gái này sn 85,xưa mình 20 tuổi em nó 16t, tuổi rực rỡ của con gái phải nói là tuyệt phẩm... 1 thời để nhớ .
Các fen U50 có còn nhớ người xưa khi mình 18 tuổi hay ko ???

lb5cd6aZ4y.png




Yêu đơn phương mà mài còn nhớ thì thật vl! Tao thì vẫn nhớ mối tình đầu! Vẫn nhớ lúc trẻ trâu chỉ biết “hùng hục như trâu húc mả”…. Nếu hồi đó có “kinh nghiệm” chắc giờ dễ gạ em trốn chồng ôn kỉ niệm xưa
 
Kỷ niệm thì lại thường dở dang.
Chỉ có thằng @___ Ngạn ___ từ ngày bỏ làng đo đo, chuyển sang làm trai bao tri thức thì có nhiều mối tình đẹp lắm. Vào kể đi thầy giáo U60 ơi
Mấy lão già cứ muốn dí người khác phải già hơn mềnh là sao, Ngạn 2k2 nhé. :embarrassed:
 
Ừ- cứ thớt nào kể lại những chuyện tình cũ thì làm tao rất hứng thú, cuộn lòng như thời cầm quyển “ Kiến Thức Ngày Nay” - đọc mấy truyện ngắn tả cảnh ái ân lấp lửng nhưng làm lòng người chộn rộn.
Chính trị chính em cho cập nhật thời cuộc thôi!
Lâu lâu thả lòng xíu vào hoài niệm đi mày!
tình yêu cũng theo thời gian mà khô cạn. Mình sắp ngủ và nghe " The Gateless Gate"
Bạn nào tìm hiểu Thiền Tông chắc biết tác phẩm náy
 
Kỷ niệm thì lại thường dở dang.
Chỉ có thằng @___ Ngạn ___ từ ngày bỏ làng đo đo, chuyển sang làm trai bao tri thức thì có nhiều mối tình đẹp lắm. Vào kể đi thầy giáo U60 ơi
Thành phố buổi sáng vẫn ồn ào như mọi ngày. Tiếng xe, tiếng người, tiếng còi inh ỏi chen nhau như chưa từng biết mệt.

Hắn dắt chiếc xe máy cũ ra đầu ngõ. Vẫn là “con chiến mã” quen thuộc - thứ đã theo hắn qua đủ kiểu mưu sinh, từ những cuốc xe vội vã đến những cuộc gọi không tên vào lúc đêm xuống.

Nhưng sáng nay lạ.

Điện thoại im lặng. Không một cuốc xe. Không một tin nhắn.

Hắn đứng đó một lúc, tay vẫn cầm chìa khóa, bỗng thấy lòng mình trống hoác. Cái cảm giác này, đôi khi còn khó chịu hơn cả những đêm mệt nhoài vì chiều lòng các chị, các cô. Vì ít ra, khi còn có việc, người ta còn có cớ để quên đi nỗi lo cơm áo.

Còn bây giờ… không có gì cả.

Hắn leo lên xe, chạy thẳng ra quán cà phê quen ở góc phố.

Ly nâu đá đặt xuống bàn. Điếu thuốc cháy chậm trên môi. Khói bay lững lờ như một đoạn ký ức cũ, mỏng và dai dẳng.

Có những ngày như thế, cuộc đời dường như cố tình kéo người ta lại, bắt phải ngồi xuống và nhìn thẳng vào những thứ đã qua.

Hắn chợt nhớ về một mối tình.

Một trong rất nhiều mối tình của hắn. Nhưng là mối tình hiếm hoi khiến hắn còn nhớ rõ từng chi tiết, như một thước phim không chịu phai.

Ngày ấy, hắn là sinh viên một trường công nghệ thông tin chẳng mấy ai biết đến. Người gầy, da trắng, nhìn qua có phần thư sinh, nhưng bên trong thì rỗng tuếch những ước mơ chưa kịp định hình.

Còn cô - hơn hắn một tuổi - lại là kiểu người bước vào đâu cũng có người để ý. Năng động, hoạt bát, lúc nào cũng bận rộn với những hoạt động của trường lớp.

Ban đầu, cô chỉ là một cái tên trong danh sách lớp.

Rồi thành một gương mặt quen.

Và sau đó… là người hắn bắt đầu để ý lúc nào không hay.

Mọi thứ thay đổi từ chuyến đi Xuân Hòa năm đó.

Khu quân sự nằm lưng chừng đồi, vừa khô khốc vừa buồn tẻ. Sinh viên bị nhét vào những khuôn khổ cứng nhắc, từ giờ giấc đến cách ăn mặc.

Cô được giao phụ trách phòng, quản lý sinh hoạt chung. Còn hắn, với cái tính lười nhác và hay kiếm chuyện hỏi han, lại vô tình có lý do để tiếp cận cô nhiều hơn.

Những câu hỏi ban đầu rất nhạt.

“Chiều nay tập gì?”
“Tối có sinh hoạt không?”

Nhưng rồi không biết từ lúc nào, chúng chuyển thành chuyện gia đình, chuyện tương lai, rồi cả những nỗi buồn chẳng tên.

Một buổi chiều, hai đứa ngồi trên ghế đá trong khuôn viên. Gió thổi nhẹ qua hàng cây.

Hắn đặt tay lên vai cô.

Cô không gạt ra.

Chỉ nghiêng đầu, tựa nhẹ.

Một cử chỉ nhỏ, nhưng đủ để mở ra một thứ mà cả hai khi đó đều nghĩ là… lâu dài.

Tình yêu của họ bắt đầu giản dị như vậy.

Không thề thốt. Không ồn ào.

Chỉ là hai con người, vô tình tìm thấy nhau giữa một nơi chẳng ai muốn ở lâu.

Rồi sóng gió đến, theo một cách rất… quen thuộc.

Một người đàn ông - mang danh “thầy” - bắt đầu để ý đến cô. Công khai. Trơ trẽn. Đến mức ai trong khu cũng biết.

Khi ông ta biết chuyện của hai đứa, mọi thứ chuyển hướng.

Những buổi tập, hắn bị soi mói.
Những lỗi nhỏ, bị thổi phồng.
Những ánh nhìn, đầy ác ý.

Một đêm, hắn bị gọi lên phòng.

Chiếc áo quân phục hắn mặc hở khuy - giống như bao người khác - bỗng trở thành cái cớ.

“Cậu mặc kiểu gì thế này?”

Hắn không cúi đầu.

“Không phải giờ học. Nhiều người cũng mặc như vậy.”

Câu trả lời ấy, có lẽ là thứ ông ta cần.

Một lý do để trút xuống.

Những lời dọa dẫm. Những cuộc gọi về trường. Một màn kịch quyền lực được dựng lên giữa đêm.

Ngoài cửa, cô đứng đó. Lặng lẽ. Lo lắng.

Cô bước vào, xin cho hắn.

Hắn quay đi.

Không phải vì không cần.

Mà vì không muốn thấy cô phải cúi đầu trước một kẻ như vậy.

Sau đêm đó, tình yêu của họ bước sang một giai đoạn khác.

Lén lút hơn.

Cẩn trọng hơn.

Và cũng… mong manh hơn.

Họ trốn ra ngoài những buổi tối hiếm hoi. Leo lên đồi. Ngồi giữa khoảng trời rộng và gió lộng.

Hắn hái một cành hoa dại, cài lên tóc cô.

Cô cúi đầu, cười khẽ.

Khoảnh khắc ấy, hắn từng nghĩ: nếu thời gian dừng lại ở đây, có lẽ cũng đủ.

Nhưng thời gian thì không biết nghe lời ai.

Có những lời cảnh báo xuất hiện.

“Anh đi đâu thì đi cùng bạn nhé… có người muốn đánh anh đấy.”

Hắn cười, coi nhẹ.

Tuổi trẻ mà. Người ta tin rằng mình bất khả xâm phạm.

Rồi mọi thứ kết thúc, theo một cách không ai ngờ tới.

Không phải vì ông thầy kia.
Không phải vì những kẻ ganh ghét.

Mà vì chính hắn.

Cô phát hiện ra hắn không chỉ có một mình cô.

Không ồn ào. Không trách móc.

Cô chỉ rời đi.

Nhẹ như cách cô đã từng tựa đầu vào vai hắn ngày nào.

Sau này, khi mỗi người đã có một cuộc sống riêng, họ vẫn đôi lần nhắc lại chuyện cũ.

Cô nói:

“Ngày đó… em từng nghĩ sẽ đi lâu dài với anh.”

Rồi bỏ lửng.

Không trách.

Nhưng đủ để hắn hiểu, có những thứ một khi đã đánh rơi, thì không bao giờ nhặt lại được nguyên vẹn nữa.

Ly cà phê đã nhạt. Điếu thuốc tàn từ lúc nào.

Ngoài phố, người ta vẫn vội vã.

Hắn ngồi đó, chợt thấy buổi sáng này không còn trống rỗng như lúc đầu nữa.

Ít ra, nó đã cho hắn một lý do để nhớ lại.

Một đoạn đời.

Một người con gái.

Và một phiên bản của chính mình… đã từng có thể tốt hơn.

Em ơi em đừng khóc nữa
Mi hoen sầu chỉ còn nửa dại khờ
Khóc cho nhạt nhòa bờ mi
Gió khẽ qua còn vương lại chút gì​
 
Ngày trước mấy cuốn đó viết mảng sex ẩn này nên bán chạy.
Sex ẩn đâu bạng!!!
Cái đó người ta gọi là khai phóng - tự do.
Nghệ thuật không có biên giới.
Giờ mang tiếng tự do nhưng lại bị kiểm duyệt.
Như “ Sợi Xích “ - Lê Kiều Như
“ Bóng Đè”- Đỗ Hoàng Diệu
Hay kể cả “ Cánh Đồng bất tận” của Ng.Ngọc Tư.
Đọc rất thật, đi sâu vào cái ham muốn thuần tuý của con người. Hay tả thực và thô.
Thì bị xem là dâm thư.

Ngẫm mà buồn cho văn hoá đọc của Việt Nam đang nhen nhóm truớc 2012 đã bị dập tắt không thương tiếc.
 
Sex ẩn đâu bạng!!!
Cái đó người ta gọi là khai phóng - tự do.
Nghệ thuật không có biên giới.
Giờ mang tiếng tự do nhưng lại bị kiểm duyệt.
Như “ Sợi Xích “ - Lê Kiều Như
“ Bóng Đè”- Đỗ Hoàng Diệu
Hay kể cả “ Cánh Đồng bất tận” của Ng.Ngọc Tư.
Đọc rất thật, đi sâu vào cái ham muốn thuần tuý của con người. Hay tả thực và thô.
Thì bị xem là dâm thư.

Ngẫm mà buồn cho văn hoá đọc của Việt Nam đang nhen nhóm truớc 2012 đã bị dập tắt không thương tiếc.
Ếch không rành văn thơ, adua nói theo báo lố tàu nhanh hôi

Ngưng phát hành sách 'Sợi xích' của Lê Kiều Như


Nld nói sách sex

 
Thành phố buổi sáng vẫn ồn ào như mọi ngày. Tiếng xe, tiếng người, tiếng còi inh ỏi chen nhau như chưa từng biết mệt.

Hắn dắt chiếc xe máy cũ ra đầu ngõ. Vẫn là “con chiến mã” quen thuộc - thứ đã theo hắn qua đủ kiểu mưu sinh, từ những cuốc xe vội vã đến những cuộc gọi không tên vào lúc đêm xuống.

Nhưng sáng nay lạ.

Điện thoại im lặng. Không một cuốc xe. Không một tin nhắn.

Hắn đứng đó một lúc, tay vẫn cầm chìa khóa, bỗng thấy lòng mình trống hoác. Cái cảm giác này, đôi khi còn khó chịu hơn cả những đêm mệt nhoài vì chiều lòng các chị, các cô. Vì ít ra, khi còn có việc, người ta còn có cớ để quên đi nỗi lo cơm áo.

Còn bây giờ… không có gì cả.

Hắn leo lên xe, chạy thẳng ra quán cà phê quen ở góc phố.

Ly nâu đá đặt xuống bàn. Điếu thuốc cháy chậm trên môi. Khói bay lững lờ như một đoạn ký ức cũ, mỏng và dai dẳng.

Có những ngày như thế, cuộc đời dường như cố tình kéo người ta lại, bắt phải ngồi xuống và nhìn thẳng vào những thứ đã qua.

Hắn chợt nhớ về một mối tình.

Một trong rất nhiều mối tình của hắn. Nhưng là mối tình hiếm hoi khiến hắn còn nhớ rõ từng chi tiết, như một thước phim không chịu phai.

Ngày ấy, hắn là sinh viên một trường công nghệ thông tin chẳng mấy ai biết đến. Người gầy, da trắng, nhìn qua có phần thư sinh, nhưng bên trong thì rỗng tuếch những ước mơ chưa kịp định hình.

Còn cô - hơn hắn một tuổi - lại là kiểu người bước vào đâu cũng có người để ý. Năng động, hoạt bát, lúc nào cũng bận rộn với những hoạt động của trường lớp.

Ban đầu, cô chỉ là một cái tên trong danh sách lớp.

Rồi thành một gương mặt quen.

Và sau đó… là người hắn bắt đầu để ý lúc nào không hay.

Mọi thứ thay đổi từ chuyến đi Xuân Hòa năm đó.

Khu quân sự nằm lưng chừng đồi, vừa khô khốc vừa buồn tẻ. Sinh viên bị nhét vào những khuôn khổ cứng nhắc, từ giờ giấc đến cách ăn mặc.

Cô được giao phụ trách phòng, quản lý sinh hoạt chung. Còn hắn, với cái tính lười nhác và hay kiếm chuyện hỏi han, lại vô tình có lý do để tiếp cận cô nhiều hơn.

Những câu hỏi ban đầu rất nhạt.

“Chiều nay tập gì?”
“Tối có sinh hoạt không?”

Nhưng rồi không biết từ lúc nào, chúng chuyển thành chuyện gia đình, chuyện tương lai, rồi cả những nỗi buồn chẳng tên.

Một buổi chiều, hai đứa ngồi trên ghế đá trong khuôn viên. Gió thổi nhẹ qua hàng cây.

Hắn đặt tay lên vai cô.

Cô không gạt ra.

Chỉ nghiêng đầu, tựa nhẹ.

Một cử chỉ nhỏ, nhưng đủ để mở ra một thứ mà cả hai khi đó đều nghĩ là… lâu dài.

Tình yêu của họ bắt đầu giản dị như vậy.

Không thề thốt. Không ồn ào.

Chỉ là hai con người, vô tình tìm thấy nhau giữa một nơi chẳng ai muốn ở lâu.

Rồi sóng gió đến, theo một cách rất… quen thuộc.

Một người đàn ông - mang danh “thầy” - bắt đầu để ý đến cô. Công khai. Trơ trẽn. Đến mức ai trong khu cũng biết.

Khi ông ta biết chuyện của hai đứa, mọi thứ chuyển hướng.

Những buổi tập, hắn bị soi mói.
Những lỗi nhỏ, bị thổi phồng.
Những ánh nhìn, đầy ác ý.

Một đêm, hắn bị gọi lên phòng.

Chiếc áo quân phục hắn mặc hở khuy - giống như bao người khác - bỗng trở thành cái cớ.

“Cậu mặc kiểu gì thế này?”

Hắn không cúi đầu.

“Không phải giờ học. Nhiều người cũng mặc như vậy.”

Câu trả lời ấy, có lẽ là thứ ông ta cần.

Một lý do để trút xuống.

Những lời dọa dẫm. Những cuộc gọi về trường. Một màn kịch quyền lực được dựng lên giữa đêm.

Ngoài cửa, cô đứng đó. Lặng lẽ. Lo lắng.

Cô bước vào, xin cho hắn.

Hắn quay đi.

Không phải vì không cần.

Mà vì không muốn thấy cô phải cúi đầu trước một kẻ như vậy.

Sau đêm đó, tình yêu của họ bước sang một giai đoạn khác.

Lén lút hơn.

Cẩn trọng hơn.

Và cũng… mong manh hơn.

Họ trốn ra ngoài những buổi tối hiếm hoi. Leo lên đồi. Ngồi giữa khoảng trời rộng và gió lộng.

Hắn hái một cành hoa dại, cài lên tóc cô.

Cô cúi đầu, cười khẽ.

Khoảnh khắc ấy, hắn từng nghĩ: nếu thời gian dừng lại ở đây, có lẽ cũng đủ.

Nhưng thời gian thì không biết nghe lời ai.

Có những lời cảnh báo xuất hiện.

“Anh đi đâu thì đi cùng bạn nhé… có người muốn đánh anh đấy.”

Hắn cười, coi nhẹ.

Tuổi trẻ mà. Người ta tin rằng mình bất khả xâm phạm.

Rồi mọi thứ kết thúc, theo một cách không ai ngờ tới.

Không phải vì ông thầy kia.
Không phải vì những kẻ ganh ghét.

Mà vì chính hắn.

Cô phát hiện ra hắn không chỉ có một mình cô.

Không ồn ào. Không trách móc.

Cô chỉ rời đi.

Nhẹ như cách cô đã từng tựa đầu vào vai hắn ngày nào.

Sau này, khi mỗi người đã có một cuộc sống riêng, họ vẫn đôi lần nhắc lại chuyện cũ.

Cô nói:

“Ngày đó… em từng nghĩ sẽ đi lâu dài với anh.”

Rồi bỏ lửng.

Không trách.

Nhưng đủ để hắn hiểu, có những thứ một khi đã đánh rơi, thì không bao giờ nhặt lại được nguyên vẹn nữa.

Ly cà phê đã nhạt. Điếu thuốc tàn từ lúc nào.

Ngoài phố, người ta vẫn vội vã.

Hắn ngồi đó, chợt thấy buổi sáng này không còn trống rỗng như lúc đầu nữa.

Ít ra, nó đã cho hắn một lý do để nhớ lại.

Một đoạn đời.

Một người con gái.

Và một phiên bản của chính mình… đã từng có thể tốt hơn.

Em ơi em đừng khóc nữa
Mi hoen sầu chỉ còn nửa dại khờ
Khóc cho nhạt nhòa bờ mi
Gió khẽ qua còn vương lại chút gì​
Này hình như Ngạn đã từng kể!!!
Đại ý là Ngạn thời đó rất bình thường nhưng lại đào hoa lạ lùng.🤣🤣🤣

Tiếc là đào hoa mà chưa chịu hút mật- bẻ nhuỵ để rồi đi qua bao nốt thăng trầm của đời người.
Vẫn ngô nghê- ngốc nghếch tự hỏi mình
“ Tại sao hông nút lưỡi cái
Tại sao không xọt tay xuống cái khe ướt át ấy
Tại sao không là lần đầu của nàng …..”
Bao lâu cho những lần Tại Sao!!!
….
Châm thuốc - lên bia 🤣🤣🤣🤣
 
Này hình như Ngạn đã từng kể!!!
Đại ý là Ngạn thời đó rất bình thường nhưng lại đào hoa lạ lùng.🤣🤣🤣

Tiếc là đào hoa mà chưa chịu hút mật- bẻ nhuỵ để rồi đi qua bao nốt thăng trầm của đời người.
Vẫn ngô nghê- ngốc nghếch tự hỏi mình
“ Tại sao hông nút lưỡi cái
Tại sao không xọt tay xuống cái khe ướt át ấy
Tại sao không là lần đầu của nàng …..”
Bao lâu cho những lần Tại Sao!!!
….
Châm thuốc - lên bia 🤣🤣🤣🤣
Ai rồi cũng từng một thời ngốc nghếch, dại khờ mà Khấc. Chứ giờ thì húp cả nước lẫn cái 😆. Có một thực tế là cái gì dang dở thường khiến người ta nhớ về nhiều hơn.
:embarrassed:
 
Thành phố buổi sáng vẫn ồn ào như mọi ngày. Tiếng xe, tiếng người, tiếng còi inh ỏi chen nhau như chưa từng biết mệt.

Hắn dắt chiếc xe máy cũ ra đầu ngõ. Vẫn là “con chiến mã” quen thuộc - thứ đã theo hắn qua đủ kiểu mưu sinh, từ những cuốc xe vội vã đến những cuộc gọi không tên vào lúc đêm xuống.

Nhưng sáng nay lạ.

Điện thoại im lặng. Không một cuốc xe. Không một tin nhắn.

Hắn đứng đó một lúc, tay vẫn cầm chìa khóa, bỗng thấy lòng mình trống hoác. Cái cảm giác này, đôi khi còn khó chịu hơn cả những đêm mệt nhoài vì chiều lòng các chị, các cô. Vì ít ra, khi còn có việc, người ta còn có cớ để quên đi nỗi lo cơm áo.

Còn bây giờ… không có gì cả.

Hắn leo lên xe, chạy thẳng ra quán cà phê quen ở góc phố.

Ly nâu đá đặt xuống bàn. Điếu thuốc cháy chậm trên môi. Khói bay lững lờ như một đoạn ký ức cũ, mỏng và dai dẳng.

Có những ngày như thế, cuộc đời dường như cố tình kéo người ta lại, bắt phải ngồi xuống và nhìn thẳng vào những thứ đã qua.

Hắn chợt nhớ về một mối tình.

Một trong rất nhiều mối tình của hắn. Nhưng là mối tình hiếm hoi khiến hắn còn nhớ rõ từng chi tiết, như một thước phim không chịu phai.

Ngày ấy, hắn là sinh viên một trường công nghệ thông tin chẳng mấy ai biết đến. Người gầy, da trắng, nhìn qua có phần thư sinh, nhưng bên trong thì rỗng tuếch những ước mơ chưa kịp định hình.

Còn cô - hơn hắn một tuổi - lại là kiểu người bước vào đâu cũng có người để ý. Năng động, hoạt bát, lúc nào cũng bận rộn với những hoạt động của trường lớp.

Ban đầu, cô chỉ là một cái tên trong danh sách lớp.

Rồi thành một gương mặt quen.

Và sau đó… là người hắn bắt đầu để ý lúc nào không hay.

Mọi thứ thay đổi từ chuyến đi Xuân Hòa năm đó.

Khu quân sự nằm lưng chừng đồi, vừa khô khốc vừa buồn tẻ. Sinh viên bị nhét vào những khuôn khổ cứng nhắc, từ giờ giấc đến cách ăn mặc.

Cô được giao phụ trách phòng, quản lý sinh hoạt chung. Còn hắn, với cái tính lười nhác và hay kiếm chuyện hỏi han, lại vô tình có lý do để tiếp cận cô nhiều hơn.

Những câu hỏi ban đầu rất nhạt.

“Chiều nay tập gì?”
“Tối có sinh hoạt không?”

Nhưng rồi không biết từ lúc nào, chúng chuyển thành chuyện gia đình, chuyện tương lai, rồi cả những nỗi buồn chẳng tên.

Một buổi chiều, hai đứa ngồi trên ghế đá trong khuôn viên. Gió thổi nhẹ qua hàng cây.

Hắn đặt tay lên vai cô.

Cô không gạt ra.

Chỉ nghiêng đầu, tựa nhẹ.

Một cử chỉ nhỏ, nhưng đủ để mở ra một thứ mà cả hai khi đó đều nghĩ là… lâu dài.

Tình yêu của họ bắt đầu giản dị như vậy.

Không thề thốt. Không ồn ào.

Chỉ là hai con người, vô tình tìm thấy nhau giữa một nơi chẳng ai muốn ở lâu.

Rồi sóng gió đến, theo một cách rất… quen thuộc.

Một người đàn ông - mang danh “thầy” - bắt đầu để ý đến cô. Công khai. Trơ trẽn. Đến mức ai trong khu cũng biết.

Khi ông ta biết chuyện của hai đứa, mọi thứ chuyển hướng.

Những buổi tập, hắn bị soi mói.
Những lỗi nhỏ, bị thổi phồng.
Những ánh nhìn, đầy ác ý.

Một đêm, hắn bị gọi lên phòng.

Chiếc áo quân phục hắn mặc hở khuy - giống như bao người khác - bỗng trở thành cái cớ.

“Cậu mặc kiểu gì thế này?”

Hắn không cúi đầu.

“Không phải giờ học. Nhiều người cũng mặc như vậy.”

Câu trả lời ấy, có lẽ là thứ ông ta cần.

Một lý do để trút xuống.

Những lời dọa dẫm. Những cuộc gọi về trường. Một màn kịch quyền lực được dựng lên giữa đêm.

Ngoài cửa, cô đứng đó. Lặng lẽ. Lo lắng.

Cô bước vào, xin cho hắn.

Hắn quay đi.

Không phải vì không cần.

Mà vì không muốn thấy cô phải cúi đầu trước một kẻ như vậy.

Sau đêm đó, tình yêu của họ bước sang một giai đoạn khác.

Lén lút hơn.

Cẩn trọng hơn.

Và cũng… mong manh hơn.

Họ trốn ra ngoài những buổi tối hiếm hoi. Leo lên đồi. Ngồi giữa khoảng trời rộng và gió lộng.

Hắn hái một cành hoa dại, cài lên tóc cô.

Cô cúi đầu, cười khẽ.

Khoảnh khắc ấy, hắn từng nghĩ: nếu thời gian dừng lại ở đây, có lẽ cũng đủ.

Nhưng thời gian thì không biết nghe lời ai.

Có những lời cảnh báo xuất hiện.

“Anh đi đâu thì đi cùng bạn nhé… có người muốn đánh anh đấy.”

Hắn cười, coi nhẹ.

Tuổi trẻ mà. Người ta tin rằng mình bất khả xâm phạm.

Rồi mọi thứ kết thúc, theo một cách không ai ngờ tới.

Không phải vì ông thầy kia.
Không phải vì những kẻ ganh ghét.

Mà vì chính hắn.

Cô phát hiện ra hắn không chỉ có một mình cô.

Không ồn ào. Không trách móc.

Cô chỉ rời đi.

Nhẹ như cách cô đã từng tựa đầu vào vai hắn ngày nào.

Sau này, khi mỗi người đã có một cuộc sống riêng, họ vẫn đôi lần nhắc lại chuyện cũ.

Cô nói:

“Ngày đó… em từng nghĩ sẽ đi lâu dài với anh.”

Rồi bỏ lửng.

Không trách.

Nhưng đủ để hắn hiểu, có những thứ một khi đã đánh rơi, thì không bao giờ nhặt lại được nguyên vẹn nữa.

Ly cà phê đã nhạt. Điếu thuốc tàn từ lúc nào.

Ngoài phố, người ta vẫn vội vã.

Hắn ngồi đó, chợt thấy buổi sáng này không còn trống rỗng như lúc đầu nữa.

Ít ra, nó đã cho hắn một lý do để nhớ lại.

Một đoạn đời.

Một người con gái.

Và một phiên bản của chính mình… đã từng có thể tốt hơn.

Em ơi em đừng khóc nữa
Mi hoen sầu chỉ còn nửa dại khờ
Khóc cho nhạt nhòa bờ mi
Gió khẽ qua còn vương lại chút gì​
Ai rồi cũng từng một thời ngốc nghếch, dại khờ mà Khấc. Chứ giờ thì húp cả nước lẫn cái 😆. Có một thực tế là cái gì dang dở thường khiến người ta nhớ về nhiều hơn.
:embarrassed:
Này hình như Ngạn đã từng kể!!!
Đại ý là Ngạn thời đó rất bình thường nhưng lại đào hoa lạ lùng.🤣🤣🤣

Tiếc là đào hoa mà chưa chịu hút mật- bẻ nhuỵ để rồi đi qua bao nốt thăng trầm của đời người.
Vẫn ngô nghê- ngốc nghếch tự hỏi mình
“ Tại sao hông nút lưỡi cái
Tại sao không xọt tay xuống cái khe ướt át ấy
Tại sao không là lần đầu của nàng …..”
Bao lâu cho những lần Tại Sao!!!
….
Châm thuốc - lên bia 🤣🤣🤣🤣
 
Ai rồi cũng từng một thời ngốc nghếch, dại khờ mà Khấc. Chứ giờ thì húp cả nước lẫn cái 😆. Có một thực tế là cái gì dang dở thường khiến người ta nhớ về nhiều hơn.
:embarrassed:
Ngạn có bao giờ từng yêu ai đó thật nhẹ nhàng vô thức đến độ bình yên. Trong sáng đến thật đẹp như mộng mị. Đến một ngày đẹp trời, nàng cất bước ra đi để lại bao lưu luyến!
….
Thế rồi, vài năm sau, trưởng thành cả thể xác lẫn tâm tính. Lại va lại vào cô gái đó!!!
Một cuộc hẹn tình cờ… Lần này do đã chín hơn, nên ai cũng muốn say tí…
Để rồi cuốn lấy nhau… Làm những điều mà năm tháng đó chưa từng nghĩ đến.

Lòng tay chai sạn hơn rà lên từng thớ thịt nàng. Hình như chúng bớt căng hơn ngày đó
Ngực cũng có gì đó chẳng như xưa - như một tấm lụa nhung đắt tiền đã qua nhiều lần giặt xả.
Và còn nơi- mà bao lần mơ cũng không dám nghĩ tới!!!
Nay cũng dạn - dầy… theo cả nghĩa đen lẫn bóng.
Nàng không còn như xưa không chỉ là thể xác.
Mà tâm hồn cũng rộng mở hơn….
….
Ngạn sẽ dừng lại - hay lao đến để thoã mãn những câu “ Tại Sao” của năm tháng cũ ?
 
Ngạn có bao giờ từng yêu ai đó thật nhẹ nhàng vô thức đến độ bình yên. Trong sáng đến thật đẹp như mộng mị. Đến một ngày đẹp trời, nàng cất bước ra đi để lại bao lưu luyến!
….
Thế rồi, vài năm sau, trưởng thành cả thể xác lẫn tâm tính. Lại va lại vào cô gái đó!!!
Một cuộc hẹn tình cờ… Lần này do đã chín hơn, nên ai cũng muốn say tí…
Để rồi cuốn lấy nhau… Làm những điều mà năm tháng đó chưa từng nghĩ đến.

Lòng tay chai sạn hơn rà lên từng thớ thịt nàng. Hình như chúng bớt căng hơn ngày đó
Ngực cũng có gì đó chẳng như xưa - như một tấm lụa nhung đắt tiền đã qua nhiều lần giặt xả.
Và còn nơi- mà bao lần mơ cũng không dám nghĩ tới!!!
Nay cũng dạn - dầy… theo cả nghĩa đen lẫn bóng.
Nàng không còn như xưa không chỉ là thể xác.
Mà tâm hồn cũng rộng mở hơn….
….
Ngạn sẽ dừng lại - hay lao đến để thoã mãn những câu “ Tại Sao” của năm tháng cũ ?
Thế gian vẫn chê Ngạn khờ nhưng mấy ai yêu đẹp và sống tử tế như Ngạn.

:embarrassed:

Hoàng hôn không còn lời hứa.​


Mặt hồ tĩnh lặng. Vài cơn gió vi vu như một bản tình ca buồn khẽ lướt qua mặt nước. Nỗi buồn trải dài theo ánh hoàng hôn nhạt dần sau những tầng lá mỏng. Sương bảng lảng giăng khắp không gian, khiến cảnh vật như chìm trong một giấc mơ u tối.

Đôi mắt gã nhìn vô định. Không phải vì không có gì để nhìn, mà vì chẳng còn điều gì đáng để giữ lại. Từng kỷ niệm cũ chậm rãi hiện lên như thước phim quay chậm, lướt qua làn khói thuốc mờ ảo rồi tan biến vào khoảng không.

Gã thả mình xuống chiếc ghế đá ướt lạnh. Tay siết chặt vỏ bao thuốc, vò nát rồi quăng nó ra xa. Đôi bàn tay chai sần in hằn những vết sẹo của thời gian. Ngày đó, gã chỉ là kẻ lãng du cô độc giữa cuộc đời rộng lớn. Rồi em đến - nhẹ như gió xuân- gieo vào lòng gã những rung động đầu tiên. Một kẻ quen bước một mình bỗng nhận ra tim mình biết run rẩy.

Có những cuộc gặp gỡ tưởng như tình cờ, nhưng lại âm thầm mang theo một vết cắt của số phận. Lần đầu gã gặp em cũng vậy - ngay chính nơi này.

Chiều hôm ấy, gã ngồi bên hồ, thả hồn vào những phím đàn guitar. Tiếng đàn trầm khàn trôi theo mặt nước, như cố che lấp những ồn ào ngoài kia.

Bỗng một giọng ca trong trẻo cất lên, hòa theo từng nhịp đàn. Gã khựng lại. Khi quay đầu nhìn, gã bắt gặp một cô gái nhỏ nhắn đang mỉm cười. Ánh mắt em sáng lên dưới ánh chiều, trong veo đến mức khiến lòng gã chợt mềm ra.

“Anh đàn hay lắm… nhưng sao buồn thế?” - em nghiêng đầu hỏi.

Gã khẽ cười, bàn tay vẫn đặt trên dây đàn. “Có lẽ vì người đàn đang buồn.”

Em im lặng một thoáng, rồi ngồi xuống cạnh gã. “Vậy… cho em hát cùng nhé. Biết đâu tiếng hát em làm nó vui hơn một chút.”

Giọng em cất lên hòa cùng tiếng đàn trong tay gã. Một cơn gió khẽ lướt qua, làm mái tóc đen nhánh của em bay nhẹ. Vài sợi tóc chạm vào gương mặt gã, thoảng hương bồ kết dịu dàng.

Bàn tay gã khẽ chệch một nhịp trên phím đàn. Trong khoảnh khắc ấy, gã nhận ra tiếng đàn của mình không còn buồn như trước nữa.

“Anh có thường ra đây đàn không?” - em hỏi, giọng nhẹ như gió.

Gã nhìn ra mặt hồ, đáp chậm rãi: “Những lúc buồn.”

Em nghiêng đầu, ánh mắt ánh lên vẻ tinh nghịch: “Vậy nếu em buồn… anh ra đây đàn cho em hát nhé?”

Gã bật cười. Nhưng trong lòng, một lời hứa đã lặng lẽ được giữ lại.

Hôm nay gã lại ra đây. Nhưng tiếng đàn chỉ còn vang lên cho một mình gã nghe.

Gã đã từng nghĩ mình có thể giữ em lại chỉ bằng tiếng đàn và một trái tim chân thành. Nhưng đời không dịu dàng như những bản nhạc chiều hôm ấy.

Những ngày sau đó, gã vẫn miệt mài với ước mơ còn dang dở. Còn em, dần bước vào một thế giới khác - nơi những buổi hẹn không còn bên hồ, mà trong những quán cà phê sang trọng với ánh đèn lấp lánh.

Gã không trách em, chỉ là em cần sự an toàn. Và gã, khi ấy, chẳng có gì ngoài đôi bàn tay đầy vết sẹo và vài bản tình ca buồn.

Tiếng đàn hôm nay không còn buồn như trước, chỉ là trầm và chậm hơn của một người trải qua nhiều dông bão.

Gã không ngờ khi bản nhạc gần kết thúc, một giọng nói quen thuộc cất lên phía sau:

“ Anh ... vẫn còn nhớ lời hứa năm nào !?!” .

Gã khựng lại, quay đầu về phía sau bắt gặp ánh mắt năm nào. Vẫn trong, nhưng đã không còn thơ ngây.

Em đứng đó dịu dàng và chín chắn hơn, không còn là cô bé tinh nghịch năm nào.

“ Anh chỉ giữ lời hứa với chính mình thôi” – Gã mỉm cười.

Em ngồi xuống cạnh gã, vừa đủ để không chạm vào nhau.

“ Em đã từng…và giờ sẽ không buồn về những chuyện cũ.

“ Anh cũng vậy !”

Gió vẫn vi vu lướt nhẹ trên mặt hồ tĩnh lặng. Không còn mái tóc chạm vào mặt gã, không còn chệch nhịp vì hương bồ kết.

Chỉ còn hai người đã từng yêu nhau, bình thản nhìn hoàng hôn trôi về phía chân trời xa.

Lần này, không có ai hứa hẹn điều gì nữa!
 
xuất phát từ bài viết của Páo hồng @TUG : tự dưng giờ nhớ ga khuôn mặt người con gái mà mình có tình cảm nhất ( yêu đơn phương từ sự ưng thuận của đôi mắt ) . Em gái này sn 85,xưa mình 20 tuổi em nó 16t, tuổi rực rỡ của con gái phải nói là tuyệt phẩm... 1 thời để nhớ .
Các fen U50 có còn nhớ người xưa khi mình 18 tuổi hay ko ???

lb5cd6aZ4y.png




@Thích Vét Máng vô bú
 
Top