Có Video Những khó khăn của nền kinh tế Việt Nam nhìn từ góc độ người Hàn Quốc

  • Tạo bởi Tạo bởi sauna
  • Start date Start date

sauna

Địt xong chạy
South-Korea




Tôi đọc bài này xong thì nói ngắn gọn suy nghĩ cá nhân của mình.

Từ góc nhìn của người Hàn Quốc, có thể tóm lại giới hạn trong tăng trưởng kinh tế của Việt Nam thành hai điểm.
Thứ nhất là cấu trúc kinh tế hiện tại có thể bị thay thế rất dễ dàng bởi các quốc gia khác.
Thứ hai là dù vậy, chính phủ Việt Nam vẫn chưa thực sự tuân theo các tiêu chuẩn toàn cầu.

Trước hết, chính phủ Việt Nam thường nhấn mạnh tốc độ tăng trưởng kinh tế cao như một thành tích. Nhưng nếu nhìn vào bên trong, thực chất phần lớn là tăng trưởng dựa trên gia công đơn giản cho các doanh nghiệp toàn cầu. Đặc biệt trong các lĩnh vực công nghệ cốt lõi như bán dẫn, gần như không thấy sự tích lũy công nghệ hay năng lực cạnh tranh nội tại, mà chủ yếu vẫn chỉ dừng ở việc cung cấp lao động giá rẻ.

Trường hợp này khá giống với Thái Lan. Thái Lan trong thời gian dài đóng vai trò là cứ điểm sản xuất cho các hãng ô tô Nhật Bản, giúp phát triển ngành sản xuất. Nhưng họ không nắm được công nghệ cốt lõi, chỉ dừng lại ở sản xuất. Kết quả là thay vì tự chủ công nghệ, nền kinh tế lại phụ thuộc nhiều vào du lịch, và đây thường được nhắc đến như một ví dụ về giới hạn trong nâng cấp công nghiệp.

Nói thẳng ra thì, so với tốc độ tăng trưởng cao, giá trị thực sự giữ lại trong nước không nhiều. Chủ yếu vẫn là cung cấp lao động giá rẻ và nhận lại tiền công. Với cấu trúc như vậy, việc bị thay thế là rất dễ. Thực tế, các nước như Campuchia, Lào, Bangladesh, Nepal… đang cố gắng thu hút các ngành sản xuất tương tự bằng chi phí lao động thấp hơn. Một số nước châu Phi cũng vậy.

Chính việc có quá nhiều lựa chọn thay thế như vậy là một hạn chế mang tính cấu trúc của kinh tế Việt Nam.

Nhưng vấn đề không dừng ở đó. Trong bối cảnh dễ bị thay thế như vậy, chính phủ Việt Nam lại chưa đạt được mức độ tin cậy và tính dự đoán theo tiêu chuẩn toàn cầu. Do đặc thù chế độ một đảng, chính sách có thể thiếu minh bạch, vấn đề tham nhũng vẫn tồn tại, thậm chí có nhận thức rằng các hợp đồng đã ký cũng có thể bị thay đổi theo lợi ích.

Đây chính là cái gọi là “thiếu tính dự đoán”, và đối với nhà đầu tư nước ngoài thì đây là rủi ro lớn nhất. Bỏ vốn vào mà luật chơi thay đổi thì rất khó xử lý.

Nhìn vào Trung Quốc là hiểu rõ. Dù tăng trưởng kinh tế rất cao, nhưng vì rủi ro chính sách và sự can thiệp của nhà nước, hình ảnh trong mắt nhà đầu tư đã xấu đi khá nhiều. Điều đó cho thấy chỉ tăng trưởng thôi là không đủ để duy trì sức hút đầu tư. Việt Nam hiện tại cũng có một số điểm tương tự.

Ngoài ra, việc “lệch khỏi tiêu chuẩn toàn cầu” này không chỉ nằm ở chính phủ hay cấu trúc kinh tế, mà còn phần nào thể hiện trong xã hội và cách hành xử của người dân.

Việt Nam, dù là thành phố lớn hay nhỏ, đều có mức độ phụ thuộc khá lớn vào chi tiêu của khách du lịch nước ngoài. Những người làm dịch vụ du lịch, phục vụ khách nước ngoài thực chất là một chủ thể kinh tế quan trọng. Nhưng trên thực tế, ở một số nhà hàng và dịch vụ, tiêu chuẩn vệ sinh và chất lượng phục vụ vẫn chưa đạt mức tiêu chuẩn toàn cầu.

Đây không chỉ là vấn đề dịch vụ đơn thuần, mà còn ảnh hưởng trực tiếp đến hình ảnh quốc gia và năng lực cạnh tranh.

Tóm lại, kinh tế Việt Nam rõ ràng có tiềm năng tăng trưởng, nhưng
  1. cấu trúc quá dễ bị thay thế,
  2. thiếu độ tin cậy và tính dự đoán về mặt thể chế
đây là hai hạn chế cốt lõi.


Nếu thêm vào đó là sự lệch chuẩn toàn cầu không chỉ ở cấp độ chính phủ mà còn lan rộng trong xã hội, thì về dài hạn, chất lượng tăng trưởng và tính bền vững chắc chắn sẽ gặp giới hạn.
 
Đầu tư giáo dục quá thấp, như hàn lúc nghèo vẫn cho thằng tèo nó học. Thậm chí bây giờ học phí đại học hàn rẻ hơn nhiều so với thu nhập. Với trên thế giới này có mấy nước nhảy từ nước nghèo lên nước giàu đâu. Vượt qua bẫy thu nhập trung bình là khó lắm
 
Đầu tư giáo dục quá thấp, như hàn lúc nghèo vẫn cho thằng tèo nó học. Thậm chí bây giờ học phí đại học hàn rẻ hơn nhiều so với thu nhập. Với trên thế giới này có mấy nước nhảy từ nước nghèo lên nước giàu đâu. Vượt qua bẫy thu nhập trung bình là khó lắm
vấn đề k fai giáo dục đâu, vn k fai là nc học dốt hay nhân công kém
 
Đầu tư giáo dục quá thấp, như hàn lúc nghèo vẫn cho thằng tèo nó học. Thậm chí bây giờ học phí đại học hàn rẻ hơn nhiều so với thu nhập. Với trên thế giới này có mấy nước nhảy từ nước nghèo lên nước giàu đâu. Vượt qua bẫy thu nhập trung bình là khó lắm
Lúc nghèo Hàn cho nữ đi làm đĩ, trai đi làm lính đánh thuê
 
con vẹm đen dính phải + xả chứ đâu :too_sad: mất 30-40 năm rồi không có bố xịn như lũ chó mỷ buff công nghệ cho.

bọn m bảo học giỏi nhưng tư liệu sx + vốn méo có thì cũng thua
 
con vẹm đen dính phải + xả chứ đâu :too_sad: mất 30-40 năm rồi không có bố xịn như lũ chó mỷ buff công nghệ cho.

bọn m bảo học giỏi nhưng tư liệu sx + vốn méo có thì cũng thua
Liên Xô + Hoa Hạ nó đéo chia sẽ bí kíp toàn giữ bo bo thì chịu rồi !
 
thằng súc vật nói tiếng Việt nhưng lại thích làm chó Hàn à, cuộc sống bên ngoài sống k bằng con chó nên lên đây thượng đẳng kiếm tý tình thương à. Xạo Lồn thì kệ con mẹ mày nhưng tỏ ra thượng đẳng hơn người Việt Nam thì cút nhé con chó. Súc vật loser
:))
 
Đầu tư giáo dục quá thấp, như hàn lúc nghèo vẫn cho thằng tèo nó học. Thậm chí bây giờ học phí đại học hàn rẻ hơn nhiều so với thu nhập. Với trên thế giới này có mấy nước nhảy từ nước nghèo lên nước giàu đâu. Vượt qua bẫy thu nhập trung bình là khó lắm
Thằng hàn mà ko có mẽo ép nhật lùn chuyển giao công nghệ cho thì cũng có mứt mà bứt phá lên được. Tất nhiên ko phủ nhận nỗ lực của tụi nó. Xứ lừa vừa ngu, vừa lươn lẹo, lại ăn cơm sườn, đủ combo no hope cmnr.
 




Tôi đọc bài này xong thì nói ngắn gọn suy nghĩ cá nhân của mình.

Từ góc nhìn của người Hàn Quốc, có thể tóm lại giới hạn trong tăng trưởng kinh tế của Việt Nam thành hai điểm.
Thứ nhất là cấu trúc kinh tế hiện tại có thể bị thay thế rất dễ dàng bởi các quốc gia khác.
Thứ hai là dù vậy, chính phủ Việt Nam vẫn chưa thực sự tuân theo các tiêu chuẩn toàn cầu.

Trước hết, chính phủ Việt Nam thường nhấn mạnh tốc độ tăng trưởng kinh tế cao như một thành tích. Nhưng nếu nhìn vào bên trong, thực chất phần lớn là tăng trưởng dựa trên gia công đơn giản cho các doanh nghiệp toàn cầu. Đặc biệt trong các lĩnh vực công nghệ cốt lõi như bán dẫn, gần như không thấy sự tích lũy công nghệ hay năng lực cạnh tranh nội tại, mà chủ yếu vẫn chỉ dừng ở việc cung cấp lao động giá rẻ.

Trường hợp này khá giống với Thái Lan. Thái Lan trong thời gian dài đóng vai trò là cứ điểm sản xuất cho các hãng ô tô Nhật Bản, giúp phát triển ngành sản xuất. Nhưng họ không nắm được công nghệ cốt lõi, chỉ dừng lại ở sản xuất. Kết quả là thay vì tự chủ công nghệ, nền kinh tế lại phụ thuộc nhiều vào du lịch, và đây thường được nhắc đến như một ví dụ về giới hạn trong nâng cấp công nghiệp.

Nói thẳng ra thì, so với tốc độ tăng trưởng cao, giá trị thực sự giữ lại trong nước không nhiều. Chủ yếu vẫn là cung cấp lao động giá rẻ và nhận lại tiền công. Với cấu trúc như vậy, việc bị thay thế là rất dễ. Thực tế, các nước như Campuchia, Lào, Bangladesh, Nepal… đang cố gắng thu hút các ngành sản xuất tương tự bằng chi phí lao động thấp hơn. Một số nước châu Phi cũng vậy.

Chính việc có quá nhiều lựa chọn thay thế như vậy là một hạn chế mang tính cấu trúc của kinh tế Việt Nam.

Nhưng vấn đề không dừng ở đó. Trong bối cảnh dễ bị thay thế như vậy, chính phủ Việt Nam lại chưa đạt được mức độ tin cậy và tính dự đoán theo tiêu chuẩn toàn cầu. Do đặc thù chế độ một đảng, chính sách có thể thiếu minh bạch, vấn đề tham nhũng vẫn tồn tại, thậm chí có nhận thức rằng các hợp đồng đã ký cũng có thể bị thay đổi theo lợi ích.

Đây chính là cái gọi là “thiếu tính dự đoán”, và đối với nhà đầu tư nước ngoài thì đây là rủi ro lớn nhất. Bỏ vốn vào mà luật chơi thay đổi thì rất khó xử lý.

Nhìn vào Trung Quốc là hiểu rõ. Dù tăng trưởng kinh tế rất cao, nhưng vì rủi ro chính sách và sự can thiệp của nhà nước, hình ảnh trong mắt nhà đầu tư đã xấu đi khá nhiều. Điều đó cho thấy chỉ tăng trưởng thôi là không đủ để duy trì sức hút đầu tư. Việt Nam hiện tại cũng có một số điểm tương tự.

Ngoài ra, việc “lệch khỏi tiêu chuẩn toàn cầu” này không chỉ nằm ở chính phủ hay cấu trúc kinh tế, mà còn phần nào thể hiện trong xã hội và cách hành xử của người dân.

Việt Nam, dù là thành phố lớn hay nhỏ, đều có mức độ phụ thuộc khá lớn vào chi tiêu của khách du lịch nước ngoài. Những người làm dịch vụ du lịch, phục vụ khách nước ngoài thực chất là một chủ thể kinh tế quan trọng. Nhưng trên thực tế, ở một số nhà hàng và dịch vụ, tiêu chuẩn vệ sinh và chất lượng phục vụ vẫn chưa đạt mức tiêu chuẩn toàn cầu.

Đây không chỉ là vấn đề dịch vụ đơn thuần, mà còn ảnh hưởng trực tiếp đến hình ảnh quốc gia và năng lực cạnh tranh.

Tóm lại, kinh tế Việt Nam rõ ràng có tiềm năng tăng trưởng, nhưng
  1. cấu trúc quá dễ bị thay thế,
  2. thiếu độ tin cậy và tính dự đoán về mặt thể chế
đây là hai hạn chế cốt lõi.


Nếu thêm vào đó là sự lệch chuẩn toàn cầu không chỉ ở cấp độ chính phủ mà còn lan rộng trong xã hội, thì về dài hạn, chất lượng tăng trưởng và tính bền vững chắc chắn sẽ gặp giới hạn.

có thằng banglades là có thể thay đc lực lượng lao động 100tr dân VN
nhưng Banglades khó mà có vị trí đẹp, nguồn năng lượng nó còn hẻo hơn VN nhiều để làm kinh tế gia công.
 
có thằng banglades là có thể thay đc lực lượng lao động 100tr dân VN
nhưng Banglades khó mà có vị trí đẹp, nguồn năng lượng nó còn hẻo hơn VN nhiều để làm kinh tế gia công.
Pakistan thì sao !
Dân nó cũng 255 triệu đông vcl ra!
 
Thằng hàn mà ko có mẽo ép nhật lùn chuyển giao công nghệ cho thì cũng có mứt mà bứt phá lên được. Tất nhiên ko phủ nhận nỗ lực của tụi nó. Xứ lừa vừa ngu, vừa lươn lẹo, lại ăn cơm sườn, đủ combo no hope cmnr.
Nhật hay Hàn muốn bứt phá từ đáy xã hội lên thượng đẳng đều phải nắm lấy cu bố mẽo, gắn nền kinh tế của mình với mẽo để đảm bảo vừa được mẽo bảo vệ, vừa mở cửa thị trường, chia sẻ công nghệ, rồi kết hợp với nội lực dân Nhật, Hàn cần cù chịu khó sáng tạo mới vươn lên được. Súc vật cộng phỉ vẫn kiên định con đường xuống hố cả nút, dân thì ngu dốt suốt ngày ngão nghệ A80 81 rồi ủng hộ trục ma quỷ nga-tàu-iran chửi mẽo chửi hàn nhật chó mẽo thì sẽ đéo bao giờ có được những cơ hội trên, đặc biệt là bối cảnh hiện giờ sẽ không còn có chuyện chia sẻ công nghệ giữa các nước nữa, con vẹm sẽ mãi mãi mắc kẹt trong bẫy thu nhập trung bình. Nói cách khác xứ này đã hết hi vọng, chúng mày nên tìm đường chim cút đi, đời mình ko đi được thì cố cho đời con cháu nó đi.
 
Nó nói cũng có mặt đúng, Hàn xẻng tụi nó cũng từ culi đi lên nhưng chúng nó cũng biết bê giáo dục Nhật Bản về để thay đổi. Cũng là cần cù bù thông minh thôi. Còn xứ lừa thì đầu voi đuôi chuột, bị kìm kẹp năng lực và giáo dục, mặc dù năng lực chỉ ở mức bình thường.
 




Tôi đọc bài này xong thì nói ngắn gọn suy nghĩ cá nhân của mình.

Từ góc nhìn của người Hàn Quốc, có thể tóm lại giới hạn trong tăng trưởng kinh tế của Việt Nam thành hai điểm.
Thứ nhất là cấu trúc kinh tế hiện tại có thể bị thay thế rất dễ dàng bởi các quốc gia khác.
Thứ hai là dù vậy, chính phủ Việt Nam vẫn chưa thực sự tuân theo các tiêu chuẩn toàn cầu.

Trước hết, chính phủ Việt Nam thường nhấn mạnh tốc độ tăng trưởng kinh tế cao như một thành tích. Nhưng nếu nhìn vào bên trong, thực chất phần lớn là tăng trưởng dựa trên gia công đơn giản cho các doanh nghiệp toàn cầu. Đặc biệt trong các lĩnh vực công nghệ cốt lõi như bán dẫn, gần như không thấy sự tích lũy công nghệ hay năng lực cạnh tranh nội tại, mà chủ yếu vẫn chỉ dừng ở việc cung cấp lao động giá rẻ.

Trường hợp này khá giống với Thái Lan. Thái Lan trong thời gian dài đóng vai trò là cứ điểm sản xuất cho các hãng ô tô Nhật Bản, giúp phát triển ngành sản xuất. Nhưng họ không nắm được công nghệ cốt lõi, chỉ dừng lại ở sản xuất. Kết quả là thay vì tự chủ công nghệ, nền kinh tế lại phụ thuộc nhiều vào du lịch, và đây thường được nhắc đến như một ví dụ về giới hạn trong nâng cấp công nghiệp.

Nói thẳng ra thì, so với tốc độ tăng trưởng cao, giá trị thực sự giữ lại trong nước không nhiều. Chủ yếu vẫn là cung cấp lao động giá rẻ và nhận lại tiền công. Với cấu trúc như vậy, việc bị thay thế là rất dễ. Thực tế, các nước như Campuchia, Lào, Bangladesh, Nepal… đang cố gắng thu hút các ngành sản xuất tương tự bằng chi phí lao động thấp hơn. Một số nước châu Phi cũng vậy.

Chính việc có quá nhiều lựa chọn thay thế như vậy là một hạn chế mang tính cấu trúc của kinh tế Việt Nam.

Nhưng vấn đề không dừng ở đó. Trong bối cảnh dễ bị thay thế như vậy, chính phủ Việt Nam lại chưa đạt được mức độ tin cậy và tính dự đoán theo tiêu chuẩn toàn cầu. Do đặc thù chế độ một đảng, chính sách có thể thiếu minh bạch, vấn đề tham nhũng vẫn tồn tại, thậm chí có nhận thức rằng các hợp đồng đã ký cũng có thể bị thay đổi theo lợi ích.

Đây chính là cái gọi là “thiếu tính dự đoán”, và đối với nhà đầu tư nước ngoài thì đây là rủi ro lớn nhất. Bỏ vốn vào mà luật chơi thay đổi thì rất khó xử lý.

Nhìn vào Trung Quốc là hiểu rõ. Dù tăng trưởng kinh tế rất cao, nhưng vì rủi ro chính sách và sự can thiệp của nhà nước, hình ảnh trong mắt nhà đầu tư đã xấu đi khá nhiều. Điều đó cho thấy chỉ tăng trưởng thôi là không đủ để duy trì sức hút đầu tư. Việt Nam hiện tại cũng có một số điểm tương tự.

Ngoài ra, việc “lệch khỏi tiêu chuẩn toàn cầu” này không chỉ nằm ở chính phủ hay cấu trúc kinh tế, mà còn phần nào thể hiện trong xã hội và cách hành xử của người dân.

Việt Nam, dù là thành phố lớn hay nhỏ, đều có mức độ phụ thuộc khá lớn vào chi tiêu của khách du lịch nước ngoài. Những người làm dịch vụ du lịch, phục vụ khách nước ngoài thực chất là một chủ thể kinh tế quan trọng. Nhưng trên thực tế, ở một số nhà hàng và dịch vụ, tiêu chuẩn vệ sinh và chất lượng phục vụ vẫn chưa đạt mức tiêu chuẩn toàn cầu.

Đây không chỉ là vấn đề dịch vụ đơn thuần, mà còn ảnh hưởng trực tiếp đến hình ảnh quốc gia và năng lực cạnh tranh.

Tóm lại, kinh tế Việt Nam rõ ràng có tiềm năng tăng trưởng, nhưng
  1. cấu trúc quá dễ bị thay thế,
  2. thiếu độ tin cậy và tính dự đoán về mặt thể chế
đây là hai hạn chế cốt lõi.


Nếu thêm vào đó là sự lệch chuẩn toàn cầu không chỉ ở cấp độ chính phủ mà còn lan rộng trong xã hội, thì về dài hạn, chất lượng tăng trưởng và tính bền vững chắc chắn sẽ gặp giới hạn.

Khó éo.
Khó mấy cũng 2 con số thôi.
Tụi chym ngắn ganh tỵ vs sự lãnh đạo tài tình của cảng, chủ nghĩa mác le soi sáng, tư tưởng bác 8 vĩ đại.
 
Hàn Lồn má mày chứ hàn, ngu mà hay thể hiện toàn AI xong đăng để thể hiện
nw3zo.png-webp
 
Mày thuộc dạng trí thức nửa vời; ngồi một chỗ và nhận điinh đầy thiên kiến. Nghe thì đao to búa lớn nhưg thật rỗng tuếch... tao nghĩ m chỉ nên làm tốt công việc của mình là tiêu tiền và đụ gái. Kte chúng tao có đởn và nn lo rồi k đến lượt m phải bi bô đâu
 

Có thể bạn quan tâm

Top