Ráng nghe cho hết nghe mày.
- Lợi thế đã mất, tích góp chưa được gì, cơ hội thay đổi là gần như bằng không.
Video của ông Hàn Quốc
- thuyentruong
- Trả lời: 83
- Diễn đàn: Chuyện Trò Ling Ting™🐷
Tôi đọc bài này xong thì nói ngắn gọn suy nghĩ cá nhân của mình.
Từ góc nhìn của người Hàn Quốc, có thể tóm lại giới hạn trong tăng trưởng kinh tế của Việt Nam thành hai điểm.
Thứ nhất là cấu trúc kinh tế hiện tại có thể bị thay thế rất dễ dàng bởi các quốc gia khác.
Thứ hai là dù vậy, chính phủ Việt Nam vẫn chưa thực sự tuân theo các tiêu chuẩn toàn cầu.
Trước hết, chính phủ Việt Nam thường nhấn mạnh tốc độ tăng trưởng kinh tế cao như một thành tích. Nhưng nếu nhìn vào bên trong, thực chất phần lớn là tăng trưởng dựa trên gia công đơn giản cho các doanh nghiệp toàn cầu. Đặc biệt trong các lĩnh vực công nghệ cốt lõi như bán dẫn, gần như không thấy sự tích lũy công nghệ hay năng lực cạnh tranh nội tại, mà chủ yếu vẫn chỉ dừng ở việc cung cấp lao động giá rẻ.
Trường hợp này khá giống với Thái Lan. Thái Lan trong thời gian dài đóng vai trò là cứ điểm sản xuất cho các hãng ô tô Nhật Bản, giúp phát triển ngành sản xuất. Nhưng họ không nắm được công nghệ cốt lõi, chỉ dừng lại ở sản xuất. Kết quả là thay vì tự chủ công nghệ, nền kinh tế lại phụ thuộc nhiều vào du lịch, và đây thường được nhắc đến như một ví dụ về giới hạn trong nâng cấp công nghiệp.
Nói thẳng ra thì, so với tốc độ tăng trưởng cao, giá trị thực sự giữ lại trong nước không nhiều. Chủ yếu vẫn là cung cấp lao động giá rẻ và nhận lại tiền công. Với cấu trúc như vậy, việc bị thay thế là rất dễ. Thực tế, các nước như Campuchia, Lào, Bangladesh, Nepal… đang cố gắng thu hút các ngành sản xuất tương tự bằng chi phí lao động thấp hơn. Một số nước châu Phi cũng vậy.
Chính việc có quá nhiều lựa chọn thay thế như vậy là một hạn chế mang tính cấu trúc của kinh tế Việt Nam.
Nhưng vấn đề không dừng ở đó. Trong bối cảnh dễ bị thay thế như vậy, chính phủ Việt Nam lại chưa đạt được mức độ tin cậy và tính dự đoán theo tiêu chuẩn toàn cầu. Do đặc thù chế độ một đảng, chính sách có thể thiếu minh bạch, vấn đề tham nhũng vẫn tồn tại, thậm chí có nhận thức rằng các hợp đồng đã ký cũng có thể bị thay đổi theo lợi ích.
Đây chính là cái gọi là “thiếu tính dự đoán”, và đối với nhà đầu tư nước ngoài thì đây là rủi ro lớn nhất. Bỏ vốn vào mà luật chơi thay đổi thì rất khó xử lý.
Nhìn vào Trung Quốc là hiểu rõ. Dù tăng trưởng kinh tế rất cao, nhưng vì rủi ro chính sách và sự can thiệp của nhà nước, hình ảnh trong mắt nhà đầu tư đã xấu đi khá nhiều. Điều đó cho thấy chỉ tăng trưởng thôi là không đủ để duy trì sức hút đầu tư. Việt Nam hiện tại cũng có một số điểm tương tự.
Ngoài ra, việc “lệch khỏi tiêu chuẩn toàn cầu” này không chỉ nằm ở chính phủ hay cấu trúc kinh tế, mà còn phần nào thể hiện trong xã hội và cách hành xử của người dân.
Việt Nam, dù là thành phố lớn hay nhỏ, đều có mức độ phụ thuộc khá lớn vào chi tiêu của khách du lịch nước ngoài. Những người làm dịch vụ du lịch, phục vụ khách nước ngoài thực chất là một chủ thể kinh tế quan trọng. Nhưng trên thực tế, ở một số nhà hàng và dịch vụ, tiêu chuẩn vệ sinh và chất lượng phục vụ vẫn chưa đạt mức tiêu chuẩn toàn cầu.
Đây không chỉ là vấn đề dịch vụ đơn thuần, mà còn ảnh hưởng trực tiếp đến hình ảnh quốc gia và năng lực cạnh tranh.
Tóm lại, kinh tế Việt Nam rõ ràng có tiềm năng tăng trưởng, nhưng
- cấu trúc quá dễ bị thay thế,
- thiếu độ tin cậy và tính dự đoán về mặt thể chế
Nếu thêm vào đó là sự lệch chuẩn toàn cầu không chỉ ở cấp độ chính phủ mà còn lan rộng trong xã hội, thì về dài hạn, chất lượng tăng trưởng và tính bền vững chắc chắn sẽ gặp giới hạn.

