Có Video Những khó khăn của nền kinh tế Việt Nam nhìn từ góc độ người Hàn Quốc

  • Tạo bởi Tạo bởi sauna
  • Start date Start date
Hàn lồn má mày chứ hàn, ngu mà hay thể hiện toàn AI xong đăng để thể hiện
nw3zo.png-webp

Thằng ngu một con

Mày thuộc dạng trí thức nửa vời; ngồi một chỗ và nhận điinh đầy thiên kiến. Nghe thì đao to búa lớn nhưg thật rỗng tuếch... tao nghĩ m chỉ nên làm tốt công việc của mình là tiêu tiền và đụ gái. Kte chúng tao có đởn và nn lo rồi k đến lượt m phải bi bô đâu

thằng ngu hai con.
 
Học làm lồn gì lắm để chúng mày lí luận à
Dm cho cn ăn học để mỗi tml như tôn đức thắng đọc đường kach mệnh, hay tư bản luận của mác à. Cho đám Công nông ăn chơi giá rẻ vay tín dụng thoải mái coi tóp tóp lắc đít đi. Ngày xưa t nhớ mấy khu cn mở lớp nâng cao giờ dẹp hết
 
Đến bây giờ giáo dục việt vẫn kiểu áp bức theo hướng của người dậy, mà chúng mày cũng nên nhớ giáo viên 9x bây giờ tốt nghiệp sư phạm rất nhiều đứa cũng thì 13, 14 điểm vào sư phạm đấy.
 
quan điểm của người hàn quắc thế nào về thống nhất bán đảo triều tiên theo kim ủn ỉn?
 
Nó nói chính xác đấy. Nhưng vẫn thể hiện câu chuyện bề mặt thôi. Quan trọng là t thấy giai cấp tinh anh của Vietnam đã tự hài lòng với hiện tại hoặc thậm chí là mong muốn giữ mọi chuyện nguyên trạng. Nguyên trạng để đỡ lo bị cạnh tranh, đang sướng thì tội gì phải thay đổi.
Thực tế cho thấy việc đột phá lên nền kinh tế phát triển là không dễ. Và t đảm bảo với tố chất & nền tảng của VN thì khó mà mơ được lên chiếu trên như Nhật, Hàn. Thậm chí còn có nguy cơ tụt ngược trở lại nhóm nước nghèo bất cứ lúc nào nếu chính sách không khéo léo.

T chỉ có một indicator duy nhất thôi. Chừng nào giáo dục VN chưa sửa được cái mớ bèo nhèo thí điểm chương trình. Thi tốt nghiệp & thi đại học chưa quay trở lại lối thi cử gaokao như những năm 90s thì chừng đó VN còn trong vòng nguy hiểm. Nhiều thằng sẽ kêu ầm lên là thi thố nhọc nhằn làm gì. T bảo ở những nước đang phát triển thì một kì thi có phân loại được giỏi/dốt là niềm tin duy nhất cho một xã hội công bằng, phát triển. Thi cử còn lộn tùng phèo thế này thì đừng mong tiến bộ.
 
Nó nói cũng có mặt đúng, Hàn xẻng tụi nó cũng từ culi đi lên nhưng chúng nó cũng biết bê giáo dục Nhật Bản về để thay đổi. Cũng là cần cù bù thông minh thôi. Còn xứ lừa thì đầu voi đuôi chuột, bị kìm kẹp năng lực và giáo dục, mặc dù năng lực chỉ ở mức bình thường.
Cẹc không có Ông Chủ Mỹ + Nhật thì làm đéo gì biết làm luyện kim đúc chíp !
 
Đến bây giờ giáo dục việt vẫn kiểu áp bức theo hướng của người dậy, mà chúng mày cũng nên nhớ giáo viên 9x bây giờ tốt nghiệp sư phạm rất nhiều đứa cũng thì 13, 14 điểm vào sư phạm đấy.
M chắc đang đi học. Thực ra việc cứ đổ tại là "áp bức theo hướng người dạy" toàn là mấy câu đồn thổi của bọn học trò thôi. Nếu trong lớp học mà còn không theo được hướng dẫn của giáo viên, thì ra ngoài đường m làm việc được với ai?
 
Để 1 đất nước phát triển, yếu tố con người vẫn là quan trọng nhất. Theo mày người dân Việt Nam cần thay đổi tư duy nhận thức và cách làm việc như thế nào?
 
M chắc đang đi học. Thực ra việc cứ đổ tại là "áp bức theo hướng người dạy" toàn là mấy câu đồn thổi của bọn học trò thôi. Nếu trong lớp học mà còn không theo được hướng dẫn của giáo viên, thì ra ngoài đường m làm việc được với ai?
Tao học xong lâu rồi, cái ý áp đặt người dậy không phải là trình tự giảng dậy mà giáo dục phải có, mà nó là suy nghĩ chủ quan của giáo viên lên học sinh. Mày có thể thấy các giáo viên luôn có tư tưởng nhất nhất theo ý thầy cô, trái với điều đấy là sai, là không đúng. Việc một cácnhaan có những suy nghĩ, ý kiến riêng có thể đúng, có thể chưa đúng, đó họa f toàn là bình thường, nhưng giáo dục việt lại không khuyến khích việc đưa ra ý kiến cá nhân từ những cấp nhỏ, nó tạo thói quen ỷ lại của học sinh nhìn vào suy nghĩ của thầy cô. Biểu hiện rõ nhất là SV đại học việt nam rất sợ phát biểu, tranh luận mặc dù đấy là môi trường cần nhất những điều đấy, nó bị ám ảnh thừ các cấp nhỏ hơn
 




Tôi đọc bài này xong thì nói ngắn gọn suy nghĩ cá nhân của mình.

Từ góc nhìn của người Hàn Quốc, có thể tóm lại giới hạn trong tăng trưởng kinh tế của Việt Nam thành hai điểm.
Thứ nhất là cấu trúc kinh tế hiện tại có thể bị thay thế rất dễ dàng bởi các quốc gia khác.
Thứ hai là dù vậy, chính phủ Việt Nam vẫn chưa thực sự tuân theo các tiêu chuẩn toàn cầu.

Trước hết, chính phủ Việt Nam thường nhấn mạnh tốc độ tăng trưởng kinh tế cao như một thành tích. Nhưng nếu nhìn vào bên trong, thực chất phần lớn là tăng trưởng dựa trên gia công đơn giản cho các doanh nghiệp toàn cầu. Đặc biệt trong các lĩnh vực công nghệ cốt lõi như bán dẫn, gần như không thấy sự tích lũy công nghệ hay năng lực cạnh tranh nội tại, mà chủ yếu vẫn chỉ dừng ở việc cung cấp lao động giá rẻ.

Trường hợp này khá giống với Thái Lan. Thái Lan trong thời gian dài đóng vai trò là cứ điểm sản xuất cho các hãng ô tô Nhật Bản, giúp phát triển ngành sản xuất. Nhưng họ không nắm được công nghệ cốt lõi, chỉ dừng lại ở sản xuất. Kết quả là thay vì tự chủ công nghệ, nền kinh tế lại phụ thuộc nhiều vào du lịch, và đây thường được nhắc đến như một ví dụ về giới hạn trong nâng cấp công nghiệp.

Nói thẳng ra thì, so với tốc độ tăng trưởng cao, giá trị thực sự giữ lại trong nước không nhiều. Chủ yếu vẫn là cung cấp lao động giá rẻ và nhận lại tiền công. Với cấu trúc như vậy, việc bị thay thế là rất dễ. Thực tế, các nước như Campuchia, Lào, Bangladesh, Nepal… đang cố gắng thu hút các ngành sản xuất tương tự bằng chi phí lao động thấp hơn. Một số nước châu Phi cũng vậy.

Chính việc có quá nhiều lựa chọn thay thế như vậy là một hạn chế mang tính cấu trúc của kinh tế Việt Nam.

Nhưng vấn đề không dừng ở đó. Trong bối cảnh dễ bị thay thế như vậy, chính phủ Việt Nam lại chưa đạt được mức độ tin cậy và tính dự đoán theo tiêu chuẩn toàn cầu. Do đặc thù chế độ một đảng, chính sách có thể thiếu minh bạch, vấn đề tham nhũng vẫn tồn tại, thậm chí có nhận thức rằng các hợp đồng đã ký cũng có thể bị thay đổi theo lợi ích.

Đây chính là cái gọi là “thiếu tính dự đoán”, và đối với nhà đầu tư nước ngoài thì đây là rủi ro lớn nhất. Bỏ vốn vào mà luật chơi thay đổi thì rất khó xử lý.

Nhìn vào Trung Quốc là hiểu rõ. Dù tăng trưởng kinh tế rất cao, nhưng vì rủi ro chính sách và sự can thiệp của nhà nước, hình ảnh trong mắt nhà đầu tư đã xấu đi khá nhiều. Điều đó cho thấy chỉ tăng trưởng thôi là không đủ để duy trì sức hút đầu tư. Việt Nam hiện tại cũng có một số điểm tương tự.

Ngoài ra, việc “lệch khỏi tiêu chuẩn toàn cầu” này không chỉ nằm ở chính phủ hay cấu trúc kinh tế, mà còn phần nào thể hiện trong xã hội và cách hành xử của người dân.

Việt Nam, dù là thành phố lớn hay nhỏ, đều có mức độ phụ thuộc khá lớn vào chi tiêu của khách du lịch nước ngoài. Những người làm dịch vụ du lịch, phục vụ khách nước ngoài thực chất là một chủ thể kinh tế quan trọng. Nhưng trên thực tế, ở một số nhà hàng và dịch vụ, tiêu chuẩn vệ sinh và chất lượng phục vụ vẫn chưa đạt mức tiêu chuẩn toàn cầu.

Đây không chỉ là vấn đề dịch vụ đơn thuần, mà còn ảnh hưởng trực tiếp đến hình ảnh quốc gia và năng lực cạnh tranh.

Tóm lại, kinh tế Việt Nam rõ ràng có tiềm năng tăng trưởng, nhưng
  1. cấu trúc quá dễ bị thay thế,
  2. thiếu độ tin cậy và tính dự đoán về mặt thể chế
đây là hai hạn chế cốt lõi.


Nếu thêm vào đó là sự lệch chuẩn toàn cầu không chỉ ở cấp độ chính phủ mà còn lan rộng trong xã hội, thì về dài hạn, chất lượng tăng trưởng và tính bền vững chắc chắn sẽ gặp giới hạn.

Cái này đéo ai chả biết. Thế nên mới lôi hai viện về làm thinktank
 
Đầu tư giáo dục quá thấp, như hàn lúc nghèo vẫn cho thằng tèo nó học. Thậm chí bây giờ học phí đại học hàn rẻ hơn nhiều so với thu nhập. Với trên thế giới này có mấy nước nhảy từ nước nghèo lên nước giàu đâu. Vượt qua bẫy thu nhập trung bình là khó lắm
đã tốn kém tiền dân rồi học đại học nhét cho 1/3 là những môn đéo liên quan nghề nghiệp, giáo dục thể chất, pháp luật, đạo đức tư tưởng, mác lênin… chỉ được mục đích chính trị chứ đéo giúp gì kinh tế
 
Phan Châu Trinh 100 năm trước đã nhận ra sự bi ai của dân tộc rồi !
Rồi Gia Long bán nước cho Pháp !
Thời đó mà Quang Trung canh tân được Minh Trị thì đã khác rồi !
 




Tôi đọc bài này xong thì nói ngắn gọn suy nghĩ cá nhân của mình.

Từ góc nhìn của người Hàn Quốc, có thể tóm lại giới hạn trong tăng trưởng kinh tế của Việt Nam thành hai điểm.
Thứ nhất là cấu trúc kinh tế hiện tại có thể bị thay thế rất dễ dàng bởi các quốc gia khác.
Thứ hai là dù vậy, chính phủ Việt Nam vẫn chưa thực sự tuân theo các tiêu chuẩn toàn cầu.

Trước hết, chính phủ Việt Nam thường nhấn mạnh tốc độ tăng trưởng kinh tế cao như một thành tích. Nhưng nếu nhìn vào bên trong, thực chất phần lớn là tăng trưởng dựa trên gia công đơn giản cho các doanh nghiệp toàn cầu. Đặc biệt trong các lĩnh vực công nghệ cốt lõi như bán dẫn, gần như không thấy sự tích lũy công nghệ hay năng lực cạnh tranh nội tại, mà chủ yếu vẫn chỉ dừng ở việc cung cấp lao động giá rẻ.

Trường hợp này khá giống với Thái Lan. Thái Lan trong thời gian dài đóng vai trò là cứ điểm sản xuất cho các hãng ô tô Nhật Bản, giúp phát triển ngành sản xuất. Nhưng họ không nắm được công nghệ cốt lõi, chỉ dừng lại ở sản xuất. Kết quả là thay vì tự chủ công nghệ, nền kinh tế lại phụ thuộc nhiều vào du lịch, và đây thường được nhắc đến như một ví dụ về giới hạn trong nâng cấp công nghiệp.

Nói thẳng ra thì, so với tốc độ tăng trưởng cao, giá trị thực sự giữ lại trong nước không nhiều. Chủ yếu vẫn là cung cấp lao động giá rẻ và nhận lại tiền công. Với cấu trúc như vậy, việc bị thay thế là rất dễ. Thực tế, các nước như Campuchia, Lào, Bangladesh, Nepal… đang cố gắng thu hút các ngành sản xuất tương tự bằng chi phí lao động thấp hơn. Một số nước châu Phi cũng vậy.

Chính việc có quá nhiều lựa chọn thay thế như vậy là một hạn chế mang tính cấu trúc của kinh tế Việt Nam.

Nhưng vấn đề không dừng ở đó. Trong bối cảnh dễ bị thay thế như vậy, chính phủ Việt Nam lại chưa đạt được mức độ tin cậy và tính dự đoán theo tiêu chuẩn toàn cầu. Do đặc thù chế độ một đảng, chính sách có thể thiếu minh bạch, vấn đề tham nhũng vẫn tồn tại, thậm chí có nhận thức rằng các hợp đồng đã ký cũng có thể bị thay đổi theo lợi ích.

Đây chính là cái gọi là “thiếu tính dự đoán”, và đối với nhà đầu tư nước ngoài thì đây là rủi ro lớn nhất. Bỏ vốn vào mà luật chơi thay đổi thì rất khó xử lý.

Nhìn vào Trung Quốc là hiểu rõ. Dù tăng trưởng kinh tế rất cao, nhưng vì rủi ro chính sách và sự can thiệp của nhà nước, hình ảnh trong mắt nhà đầu tư đã xấu đi khá nhiều. Điều đó cho thấy chỉ tăng trưởng thôi là không đủ để duy trì sức hút đầu tư. Việt Nam hiện tại cũng có một số điểm tương tự.

Ngoài ra, việc “lệch khỏi tiêu chuẩn toàn cầu” này không chỉ nằm ở chính phủ hay cấu trúc kinh tế, mà còn phần nào thể hiện trong xã hội và cách hành xử của người dân.

Việt Nam, dù là thành phố lớn hay nhỏ, đều có mức độ phụ thuộc khá lớn vào chi tiêu của khách du lịch nước ngoài. Những người làm dịch vụ du lịch, phục vụ khách nước ngoài thực chất là một chủ thể kinh tế quan trọng. Nhưng trên thực tế, ở một số nhà hàng và dịch vụ, tiêu chuẩn vệ sinh và chất lượng phục vụ vẫn chưa đạt mức tiêu chuẩn toàn cầu.

Đây không chỉ là vấn đề dịch vụ đơn thuần, mà còn ảnh hưởng trực tiếp đến hình ảnh quốc gia và năng lực cạnh tranh.

Tóm lại, kinh tế Việt Nam rõ ràng có tiềm năng tăng trưởng, nhưng
  1. cấu trúc quá dễ bị thay thế,
  2. thiếu độ tin cậy và tính dự đoán về mặt thể chế
đây là hai hạn chế cốt lõi.


Nếu thêm vào đó là sự lệch chuẩn toàn cầu không chỉ ở cấp độ chính phủ mà còn lan rộng trong xã hội, thì về dài hạn, chất lượng tăng trưởng và tính bền vững chắc chắn sẽ gặp giới hạn.

Cái này nói nhiều rồi ,gốc rễ vấn đề vẫn là CS thôi .
Nhiều thằng bò đỏ hay đổ tình trang đất nước kém phát triển là do chiến tranh này nọ , nhưng chưa hẳn , nhìn lại những năm chiến tranh lạnh từ 49 đến 90 , thì Hàn , cụ thể là tầng lớp lãnh đạo do Nhật đào tạo mà sau này Mỹ đào tạo tiếp vẫn còn , họ biết phải làm gì , nắm được tình hình thế giới , tận dụng cơ hội , qua đó mà đưa đất nước cất cánh . Hàn cũng 1 thời xuất khẩu lao động , lính đánh thuê kiếm vốn để phát triển , rồi lũ bò đỏ bỉ bôi này nọ , làm chó Mỹ mới giàu , nhưng thực tế lại khác . Mày có thể có tiền nhờ bán máu , tưởng khó rồi nhưng cái khó hơn là làm sao để những đồng vốn ấy sinh sôi , tiền đẻ ra tiền lại càng khó gấp vạn lần , đấy là cái tài của người Hàn , họ đã chứng minh cho cả thế giới thấy họ đã làm được gì , và vị trí của Hàn bây giờ là xứng đáng không thể bàn cãi .
Quay lại xứ Annam .
Từ khi đọc tuyên ngôn độc lập ở quảng trường Ba Đình năm 1945 , thì những người có đủ năng lực lãnh đạo do Pháp đào tạo dần biến mất , biến mất dần ở phía Bắc , biến hết sau năm 75 , tất nhiên vẫn còn rơi rớt 1 số nhưng cũng nhanh chóng bị gạt ra khỏi vị trí lãnh đạo , hạ nhục , Tướng Giáp là 1 ví dụ ,Trần Đức Thảo là 1 tấm gương , hoặc được bổ nhiệm vào những vị trí ngồi chơi , không còn tiếng nói gì cả ,bất kể năng lực của họ đến đâu . Thay thế họ là lũ vô học , vô đạo đức , bần nông nhưng là lòng cốt của chủ nghĩa CS , Lú là 1 ví dụ , 1 thằng trốn lính , cùng với mất mát về người trong chiến tranh , những sinh viên trong suốt thời gian đó , thì đến năm 2026 này , không quá khó để lý giải tại sao VN kém phát triển . Cũng xuất khẩu lao động , kiếm vốn ngoại tệ , nhưng thay vì hướng đến sản xuất , nâng cao năng lực cạnh tranh giống như Hàn thì lãnh đạo VN lại hướng vào BĐS , vì sao , có nhiều nguyên nhân , nhưng cái rõ nhất là tư tưởng CS ,là tư duy của bọn bần cố nông vô học chỉ đến thế , chúng bị ám ảnh đất đai từ lúc cải cách ruộng đất , vì đầu tư vào đất đai dễ , không tốn công suy nghĩ , đầu tư chất xám , cũng không phải làm gì ,ngoại trừ việc tăng giá , giống việc trồng lúa , gieo hạt xong chỉ chờ đến ngày lúa chín đi gặt là hết .
Đừng mong đợi kỷ nguyên vươn mình của 1 thằng CA , vốn trước nay chỉ biết dở thủ đoạn để đạt được mục đích , thu lợi của kẻ không may , tìm kiếm cơ hội kiếm trác của người cô thế , trông mong nó quản lý để đạt thành tựu gì đấy là 1 sự ngu xuẩn .
@sauna , Không biết mày có phải Hàn thật không , nếu thật thì tao có lời khen kính phục quốc gia của mày , so với đất nước đầy kẻ ngạo nghễ này thì BỌN MÀY THẮNG RỒI ĐẤY ,từ giờ cho mãi về sau .
 
Nhìn vào Trung Quốc là hiểu rõ. Dù tăng trưởng kinh tế rất cao, nhưng vì rủi ro chính sách và sự can thiệp của nhà nước, hình ảnh trong mắt nhà đầu tư đã xấu đi khá nhiều. Điều đó cho thấy chỉ tăng trưởng thôi là không đủ để duy trì sức hút đầu tư. Việt Nam hiện tại cũng có một số điểm tương tự.
đoạn này đéo đúng. TQ nhìn vậy chứ nó vẫn sòng phẳng chán. Giao chỉ mới là bọn lươn lẹo lật lọng bất cứ khi nào
Nó còn bảo bọn VN là đéo có liêm sỉ
 
Nó nói chính xác đấy. Nhưng vẫn thể hiện câu chuyện bề mặt thôi. Quan trọng là t thấy giai cấp tinh anh của Vietnam đã tự hài lòng với hiện tại hoặc thậm chí là mong muốn giữ mọi chuyện nguyên trạng. Nguyên trạng để đỡ lo bị cạnh tranh, đang sướng thì tội gì phải thay đổi.
Thực tế cho thấy việc đột phá lên nền kinh tế phát triển là không dễ. Và t đảm bảo với tố chất & nền tảng của VN thì khó mà mơ được lên chiếu trên như Nhật, Hàn. Thậm chí còn có nguy cơ tụt ngược trở lại nhóm nước nghèo bất cứ lúc nào nếu chính sách không khéo léo.

T chỉ có một indicator duy nhất thôi. Chừng nào giáo dục VN chưa sửa được cái mớ bèo nhèo thí điểm chương trình. Thi tốt nghiệp & thi đại học chưa quay trở lại lối thi cử gaokao như những năm 90s thì chừng đó VN còn trong vòng nguy hiểm. Nhiều thằng sẽ kêu ầm lên là thi thố nhọc nhằn làm gì. T bảo ở những nước đang phát triển thì một kì thi có phân loại được giỏi/dốt là niềm tin duy nhất cho một xã hội công bằng, phát triển. Thi cử còn lộn tùng phèo thế này thì đừng mong tiến bộ.
Sẽ không có cái gọi là cải cách giáo dục thực sự nếu CS còn nắm quyền , vì cải cách giáo dục sẽ giống như ươm mầm đào tạo những phần tử chống đối chế độ sau này , CS thừa hiểu , những trí thức chống Pháp nhiệt thành nhất thời thuộc địa là do chính Pháp đào tạo .
 
Thằng ngu một con
thằng ngu hai con.
Lãnh đạo VN luôn sống trong tình trạng như thế kỉ trước, nên chỉ đặt mục tiêu toàn vẹn lãnh thổ lên cao nhất
đầu tư, chính sách sẽ luôn tìm cách ưu tiên kẻ hở cho cán bộ được lợi và trung thành.
dân sẽ bị áp thuế cao nhất
nhưng cái hay là tụi nó sẽ làm cho thằng dân cảm thấy nó là hạnh phúc nhất và ra sức bảo vệ cho những kẻ cai trị chúng nó
giống những thằng vừa chửi mày.
tao có những đứa bạn sống nửa cuộc đời, học giỏi, trường chuyên nhưng bưng bô rất nhiệt tình.
còn về chủ đề mày nói, xã hội vn nát lắm, xứng đáng là nơi xuất khẩu nô lệ và đĩ cho tư bản
tao nghĩ như thế này cũng tốt, các nước tư bản cần có những đất nước như thế để cai trị. Nếu VN giàu lên gấp 10 lần ngang Hàn Quốc, đĩ và culi VN cũng sẽ mắc gấp 10 lần, mày có thích không @sauna
 
Cái này nói nhiều rồi ,gốc rễ vấn đề vẫn là CS thôi .
Nhiều thằng bò đỏ hay đổ tình trang đất nước kém phát triển là do chiến tranh này nọ , nhưng chưa hẳn , nhìn lại những năm chiến tranh lạnh từ 49 đến 90 , thì Hàn , cụ thể là tầng lớp lãnh đạo do Nhật đào tạo mà sau này Mỹ đào tạo tiếp vẫn còn , họ biết phải làm gì , nắm được tình hình thế giới , tận dụng cơ hội , qua đó mà đưa đất nước cất cánh . Hàn cũng 1 thời xuất khẩu lao động , lính đánh thuê kiếm vốn để phát triển , rồi lũ bò đỏ bỉ bôi này nọ , làm chó Mỹ mới giàu , nhưng thực tế lại khác . Mày có thể có tiền nhờ bán máu , tưởng khó rồi nhưng cái khó hơn là làm sao để những đồng vốn ấy sinh sôi , tiền đẻ ra tiền lại càng khó gấp vạn lần , đấy là cái tài của người Hàn , họ đã chứng minh cho cả thế giới thấy họ đã làm được gì , và vị trí của Hàn bây giờ là xứng đáng không thể bàn cãi .
Quay lại xứ Annam .
Từ khi đọc tuyên ngôn độc lập ở quảng trường Ba Đình năm 1945 , thì những người có đủ năng lực lãnh đạo do Pháp đào tạo dần biến mất , biến mất dần ở phía Bắc , biến hết sau năm 75 , tất nhiên vẫn còn rơi rớt 1 số nhưng cũng nhanh chóng bị gạt ra khỏi vị trí lãnh đạo , hạ nhục , Tướng Giáp là 1 ví dụ ,Trần Đức Thảo là 1 tấm gương , hoặc được bổ nhiệm vào những vị trí ngồi chơi , không còn tiếng nói gì cả ,bất kể năng lực của họ đến đâu . Thay thế họ là lũ vô học , vô đạo đức , bần nông nhưng là lòng cốt của chủ nghĩa CS , Lú là 1 ví dụ , 1 thằng trốn lính , cùng với mất mát về người trong chiến tranh , những sinh viên trong suốt thời gian đó , thì đến năm 2026 này , không quá khó để lý giải tại sao VN kém phát triển . Cũng xuất khẩu lao động , kiếm vốn ngoại tệ , nhưng thay vì hướng đến sản xuất , nâng cao năng lực cạnh tranh giống như Hàn thì lãnh đạo VN lại hướng vào BĐS , vì sao , có nhiều nguyên nhân , nhưng cái rõ nhất là tư tưởng CS ,là tư duy của bọn bần cố nông vô học chỉ đến thế , chúng bị ám ảnh đất đai từ lúc cải cách ruộng đất , vì đầu tư vào đất đai dễ , không tốn công suy nghĩ , đầu tư chất xám , cũng không phải làm gì ,ngoại trừ việc tăng giá , giống việc trồng lúa , gieo hạt xong chỉ chờ đến ngày lúa chín đi gặt là hết .
Đừng mong đợi kỷ nguyên vươn mình của 1 thằng CA , vốn trước nay chỉ biết dở thủ đoạn để đạt được mục đích , thu lợi của kẻ không may , tìm kiếm cơ hội kiếm trác của người cô thế , trông mong nó quản lý để đạt thành tựu gì đấy là 1 sự ngu xuẩn .
@sauna , Không biết mày có phải Hàn thật không , nếu thật thì tao có lời khen kính phục quốc gia của mày , so với đất nước đầy kẻ ngạo nghễ này thì BỌN MÀY THẮNG RỒI ĐẤY ,từ giờ cho mãi về sau .
Đám Hàn xứng đáng được giàu có khi lúc đen tối nhất đám lính, học sinh sinh viên tử thủ Bu san ôm bom chèn xe tăng bắc cộng, khi đám quan chức cũng đu càng chuồn qua Nhật.
 
Sẽ không có cái gọi là cải cách giáo dục thực sự nếu CS còn nắm quyền , vì cải cách giáo dục sẽ giống như ươm mầm đào tạo những phần tử chống đối chế độ sau này , CS thừa hiểu , những trí thức chống Pháp nhiệt thành nhất thời thuộc địa là do chính Pháp đào tạo .
Công nông ăn đụ đẻ được rồi, công nhân cho nó đào tạo thì đẻ ra tôn đức phanh, tạ thu thâu version 2 à
 
Giáo dục như loz mà m kêu éo phải
m có thấy thằng nào học giỏi mà về nước thành công chưa? hay các lãnh đạo doanh nghiệp toàn đi lên bằng đường quan hệ. elon hay hoàng mà sống ở vn cũng chỉ chạy grab thôi.
nhìn ở tầm vĩ mô thì vn chỉ mạnh ở mảng nông nghiệp muốn bứt fa fai phát triển đc công nghệ, cái mà k cứ học giỏi là làm đc. có 3 thứ khiến công nghệ vn k tự làm đc:
1 tham nhũng ăn hết tiền k còn đến thằng thực sự làm
2 k cạnh tranh đc hàng giá rẻ của tq ngay cả châu âu nhật hàn cũng l đc nữa là vn chưa có gì,
3 k có cường quốc hậu thuẫn.
trên tg chỉ có tq là k theo về mặt chính trị vẫn lm đc công nghệ do thị trường tỉ dân quá ngon các cty tư bản sẵn sàng chuyển giao cnghe để đc giá rẻ. còn lại đéo có nc nào khác.

cho nên muốn giàu chỉ có chọn phe k thì đéo, giáo dục cái loz gì thời buổi AI thế giới phẳng như này
 
Dm cho cn ăn học để mỗi tml như tôn đức thắng đọc đường kach mệnh, hay tư bản luận của mác à. Cho đám Công nông ăn chơi giá rẻ vay tín dụng thoải mái coi tóp tóp lắc đít đi. Ngày xưa t nhớ mấy khu cn mở lớp nâng cao giờ dẹp hết
Học nhiều lí luận nhiều
Lí luận lại toàn sai
Công nhân thì học hết 12/12 là đc rồi
 
Kêu gọi đầu tư cho lắm rồi đùng cái ra cá thông tư úp bô. Vd cấm xe bán tải vào tp các hãng sản xuất xe chết sặc chưa kể các cty sử dụng xe bán tải vào mục đích kinh doanh đi thị trường
 
Đầu tư giáo dục quá thấp, như hàn lúc nghèo vẫn cho thằng tèo nó học. Thậm chí bây giờ học phí đại học hàn rẻ hơn nhiều so với thu nhập. Với trên thế giới này có mấy nước nhảy từ nước nghèo lên nước giàu đâu. Vượt qua bẫy thu nhập trung bình là khó lắm
Nền dái dụt của vẹm thất bại pải nói là toàn tập. Chả dc cái lol gì:
- học phí: quá đắt so vs thu nhập trung bình
- Bắt trẻ con học quá sớm mất hết tuổi thơ. Mất đi sự phát triển tự nhiên, mất nền tảng của sự tự giác, tự học tự tư duy..
- Chạy theo thành tích, ngay cả cha mẹ cũng muốn con cái mình pải tranh đua… Rồi cuối cùng chỉ là thợ giải!
- xã hội thì dân trí thấp, trẻ con toàn tiếp thu cái xấu… Ví dụ như vứt rác bừa bãi, tham giao giao thông thì tuỳ tiện….

Chỉ điểm qua đó thôi, chưa nói đến nội dung giảng dậy, đã thấy thất bại toàn tạp rồi. Bảo sao mãi lm culi
 
Lỵt pẹ

Xứ cá ngựa có biển mà đéo phát triển kanh tài biển là ngu lol rồi
Vận tải bến cảng và du lạch
Tau cho rằng lỗi chính là trong gen của tộc cá ngựa. Nó cứ bần bần túng túng. Loanh quanh con cá lá rau thôi.

Hố hố
 
Thả vài quả nuke để reset hết mới thay đổi được tộc tính của dân vẹm.
Dân đéo gì ý thức như cặc, quan thì luôn nhìn vào túi tiền của dân, dân thì nhăm nhe lừa nhau từ trong nước ra tới nước ngoài.
Lòng tự trọng thì đéo có, suốt ngày tôn thờ ngoại bang bố tàu bố mỹ bố nga.
Ý thức là cái đéo bao giờ thay đổi được, chắc bị ảnh hưởng bởi khỉ nhiều.
 

Có thể bạn quan tâm

Top