Những kiệt tác ra đời trong dịch bệnh

Ôi đời!

Khổ vì lồn
305872
Holbein the Younger (1498-1543) người Đức, nổi tiếng với sự chính xác và chân thực của những bức chân dung, từng là họa sĩ cho vua Henry III của Anh ở tuổi 30. Bức tranh Công tước Lorraine (ảnh) hiện thuộc sở hữu của Bảo tàng Nhà nước Berlin là một trong những tác phẩm cuối đời của họa sĩ. Lý do qua đời của Younger đến nay vẫn gây tranh cãi giữa dịch hạch và nhiễm trùng.
 
305874
Tác phẩm Pieta của họa sĩ Titian (1488-1576) đang được trưng bày tại Gallerie

dell'Accademia, phòng trưng bày về nghệ thuật trước thế kỷ 19 ở Venice, miền bắc Italy. Họa sĩ Titian (hay Tiziano Vecelli) người Italy, được coi là nhân vật quan trọng nhất của trường phái Venice thế kỷ 16. Ông qua đời vì bệnh dịch hạch trước khi kịp hoàn thành bức tranh Pieta. Phần việc còn lại được thực hiện bởi họa sĩ Giacomo Palma Jr.

Bức tranh mô tả cảnh Chúa Jesus qua đời trong vòng tay của Đức mẹ Maria. Biểu cảm của các nhân vật và không gian, ánh sáng trong bức tranh được bình luận "đầy u ám, đau khổ và kịch tính”.

Cái chết Đen là tên gọi của bệnh dịch hạch ở châu Á và châu Âu từ thế kỷ 14 tới thế kỷ 18. Dịch bùng phát tới hơn 100 lần tại châu Âu trong giai đoạn này. Đây là một trong những đại dịch khủng khiếp nhất trong lịch sử nhân loại. Giới khoa học cho rằng nó giết chết 75 triệu người trên thế giới, trong đó từ 25 tới 50 triệu người châu Âu.

Ngoài Pieta, tác phẩm nổi tiếng nhất của họa sĩ Titian là bức tranh Assumption Of The Virgin (1516-18), hiện trưng bày trong nhà thờ Frari

(Venice, Italy).
 
305875
Anthony van Dyck (1599-1641) đã từng bỏ dở việc hoàn thành bức tranh sơn dầu Madonna Of The Rosary (1624) khi phải rời khỏi Palermo (nam Italy) vì bệnh dịch hạch bùng phát. Ông nổi tiếng bởi các bức tranh chân dung quý tộc châu Âu, tôn giáo và thần thoại. Tác phẩm đã được hoàn thiện sau khi tác giả tới Genova (bắc Italy), nơi ông dành phần lớn thời gian làm việc giữa những năm 1620. Bức tranh được đánh giá là tác phẩm nghệ thuật quý giá nhất trong nhà nguyện Oratorio del Rosario di San Domenico ở Palermo.

Anthony van Dyck là một trong những họa sĩ quan trọng nhất thế kỷ 17 theo phong cách Flemish Baroque - một chủ nghĩa nghệ thuật ở vùng nam Hà Lan ngày nay.
 
Sửa lần cuối:
305876
"Cái chết" của Gustav Klimt là một chủ đề hấp dẫn với nhiều họa sĩ. Nó thường được tưởng tượng như một thế lực, còn được gọi là Grim
Reaper (Tử thần), một bộ xương người đến để thu thập mạng sống của con người. Trong một số câu chuyện, con người cố gắng giữ lấy cuộc sống bằng cách tránh né sự thăm viếng của Tử thần, hoặc bằng cách đàm phán với cái chết bằng của hối lộ. Nhưng những hình ảnh trên sẽ không phải là chủ đề trong tác phẩm này. "Chúng tôi không nhìn nhận cái chết là kẻ thù - một thứ phải trốn tránh, mà là một cái bóng, một người đồng hành đi theo bạn mọi lúc mọi nơi." - theo lời của Wittigo Keller, Giám đốc Bảo Tàng Mai Táng Vienna (Vienna Burial Museum) "Cái chết" trong tác phẩm đứng bên trái, trên tay cầm vật có hình dáng như một chân nến thường được sử dụng trong lễ ở nhà thờ, nhưng đã không còn cháy. Bên phải là “Sự sống" - những cơ thể trần trụi ôm lấy nhau. Mỗi nhóm tuổi đều được đại diện, từ trẻ thơ đến bà già, một mô tả về vòng đời trọn vẹn. Ở đây, những người khỏe mạnh (thanh niên, thiếu nữ) đứng ngoài để bảo bọc cho người già và trẻ nhỏ khỏi "điều khó tránh". Con người trong tác phẩm này được thể hiện với nhiều cung bậc cảm xúc rất đời thường như buồn, vui, yêu, tĩnh khi đối diện với Tử thần, cho thấy một góc nhìn rất đặc trưng về "Cái chết" của văn hóa người Vienna. Đây là một trong những tác phẩm được vẽ trong Golden Phase của Gustav Klimt (có thể dịch nôm na là Thời Kỳ Vàng vì ông vẽ nên những tác phẩm nổi tiếng của mình bằng sơn dầu kèm với chất liệu Vàng Lá vào giai đoạn này).
 
Sửa lần cuối:
305880
Bức “Chân dung tự họa sau khi bị cúm Tây Ban Nha” (1919) của Edvard Munch (1863-1944) ra đời thể hiện hình ảnh người họa sĩ hốc hác vì nhiễm bệnh, trong trang phục áo choàng và khăn.

Theo các phân tích, nhân vật cho thấy tình trạng yếu đuối của ông. Vị trí ngồi trực diện, không gian hẹp cùng tông màu vàng, cam chủ đạo khiến người xem cảm thấy bồn chồn. Bức tranh thuộc bộ sưu tập của Phòng trưng bày

quốc gia Na Uy. Đại dịch cúm Tây Ban Nha năm 1918 do một trong những mầm bệnh nguy hiểm nhất thế kỷ 20 gây ra. 1/3 dân số toàn cầu khi ấy nhiễm virus cúm, 20 triệu đến 50 triệu người tử vong, trong đó có số lượng lớn lính tham gia chiến

tranh thế giới thứ nhất. Họa sĩ người Na Uy sống sót qua đại dịch. Ông là tác giả của bức The Scream (1893), một trong những biểu tượng của trường phái biểu hiện - trào lưu nghệ thuật ở châu Âu những năm cuối thế kỷ 19, đầu thế kỷ 20. Ảnh: nasjonalmuseet
 
Sửa lần cuối:
Không hiểu sao xem mấy bức tranh kiểu như này cảm giác ký ức như hoà vào thời đó ấy
 

Có thể bạn quan tâm

Top