Về bản chất tư tưởng Đại Hán rất giống kiểu ngọn đuốc soi đường nhân loại như của dân tộc Do Thái. Cả hai thế lực này đã từng có lúc đủ tâm và đủ tầm làm được điều đó. Nếu không có Kitô giáo biến hóa từ Do Thái giáo của người Do Thái, châu Âu (trừ Hy Lạp và La Mã) đã không thể vượt thoát khỏi đời sống bộ lạc hay liên minh bộ lạc lạc hậu và dã man. Nếu không có Nho giáo, người Nhật, người Hàn và cả người Việt Nam đã không thể trở thành những quốc gia độc lập, có chữ viết và văn hiến.
Nếu người Do Thái chỉ có trí tuệ và văn hóa làm vũ khí, thì người Hoa Hạ còn có cả vũ lực, vì nó là hẳn một nền văn minh tiến bộ và rất giàu có nhân lực. Chỉ nhìn tư tưởng Đại Hán ở khía cạnh sức mạnh cứng tiêu cực mà bỏ qua sức mạnh mềm cực kỳ quyến rũ và nhiều thành tựu của nó là tuyệt đối sai lầm.
Người Hán khá thực dụng và thích dùng phương tiện ít máu me hơn, hay nói cách khác nó từng là một đế quốc giết người ít nhất trong lịch sử nhân loại. Đại Hán chỉ thôn tính lãnh thổ các quốc gia có nền văn hóa lạc hậu, chậm tiến, bảo thủ và yếu ớt. Nếu mất nhiều hơn được khi đối đầu với những vùng đất kiên cường, con người mạnh mẽ, ý chí độc lập vững chắc, tư tưởng Đại Hán luôn thoái lui và hòa hoãn. Đó chính là lý do lần lượt ở cuối TK thứ 2, đầu TK thứ 4 và giữa TK thứ 10, các mảnh đất Champa, Đại Hàn và Đại Việt đã tách hẳn khỏi Trung Quốc để trở thành những dân tộc có vận mệnh riêng.
Theo ngài Trần Đình Hượu, chủ nghĩa Đại Hán có những đặc điểm cơ bản như sau:
"Hiếu chiến, hống hách và ảo tưởng. Cho mình lớn mạnh, luôn có lẽ phải, xử sự hống hách, ít có tính toán lợi hại thực tế, dễ hành động một cách phiêu lưu.
Ngụy thiện, luôn ngụy trang sự tàn bạo bằng những lời lẽ nhân nghĩa, đạo lý. Dựa vào sự lừa dối với những thủ đoạn thâm hiểm để mà thắng người.
Trọng danh hơn trọng thực. Xâm lược để bảo vệ danh hơn là giành lợi thực. Suy tính về danh nghĩa hơn là tính toán về thực tế. Điều này, cũng thường thành nguyên nhân gây ra hành động phiêu lưu".
Lịch sử TQ và những gì diễn ra trên thực tế khác rất xa với những dòng xấu xa ở trên. Nhưng thế giới không phải là không có những quốc gia như vậy. Bạn có thể kể tên ra giúp tôi không?
Nếu người Do Thái chỉ có trí tuệ và văn hóa làm vũ khí, thì người Hoa Hạ còn có cả vũ lực, vì nó là hẳn một nền văn minh tiến bộ và rất giàu có nhân lực. Chỉ nhìn tư tưởng Đại Hán ở khía cạnh sức mạnh cứng tiêu cực mà bỏ qua sức mạnh mềm cực kỳ quyến rũ và nhiều thành tựu của nó là tuyệt đối sai lầm.
Người Hán khá thực dụng và thích dùng phương tiện ít máu me hơn, hay nói cách khác nó từng là một đế quốc giết người ít nhất trong lịch sử nhân loại. Đại Hán chỉ thôn tính lãnh thổ các quốc gia có nền văn hóa lạc hậu, chậm tiến, bảo thủ và yếu ớt. Nếu mất nhiều hơn được khi đối đầu với những vùng đất kiên cường, con người mạnh mẽ, ý chí độc lập vững chắc, tư tưởng Đại Hán luôn thoái lui và hòa hoãn. Đó chính là lý do lần lượt ở cuối TK thứ 2, đầu TK thứ 4 và giữa TK thứ 10, các mảnh đất Champa, Đại Hàn và Đại Việt đã tách hẳn khỏi Trung Quốc để trở thành những dân tộc có vận mệnh riêng.
Theo ngài Trần Đình Hượu, chủ nghĩa Đại Hán có những đặc điểm cơ bản như sau:
"Hiếu chiến, hống hách và ảo tưởng. Cho mình lớn mạnh, luôn có lẽ phải, xử sự hống hách, ít có tính toán lợi hại thực tế, dễ hành động một cách phiêu lưu.
Ngụy thiện, luôn ngụy trang sự tàn bạo bằng những lời lẽ nhân nghĩa, đạo lý. Dựa vào sự lừa dối với những thủ đoạn thâm hiểm để mà thắng người.
Trọng danh hơn trọng thực. Xâm lược để bảo vệ danh hơn là giành lợi thực. Suy tính về danh nghĩa hơn là tính toán về thực tế. Điều này, cũng thường thành nguyên nhân gây ra hành động phiêu lưu".
Lịch sử TQ và những gì diễn ra trên thực tế khác rất xa với những dòng xấu xa ở trên. Nhưng thế giới không phải là không có những quốc gia như vậy. Bạn có thể kể tên ra giúp tôi không?
