Những mưu sĩ trình cao hơn Khổng Minh trong Tam Quốc Diễn Nghĩa

Chuyện Ý với Lượng thì đồng ý có thể vài giai thoại là tô vẽ, nhưng Bị đánh Ngô thì khả năng cao đây là cửa sống duy nhất dành cho Thục trước khi lứa tướng lĩnh tinh hoa gom được già chết hết. Đánh Ngụy thì Thục không thể đủ lực nên chỉ còn cửa nuốt luôn Ngô, nếu thắng thì cân tài nguyên có thể chơi sòng phẳng dài hạn được với Tào Ngụy. Bị thua chiến dịch này thì coi như game chính thức hạ màn, phần sau cơ bản là diễn trò câu giờ, không có nhiều ý nghĩa .
Bị không có nuốt Ngô
Bị cầm 4 vạn quân đánh trận giang lăng thì nuốt Ngô sao nổi
Bị đánh để đòi lại 3 quận kinh châu thôi
 
Bần tăng đánh giá cao Quách Gia hơn cả (về mặt quân sự). 11 năm theo Tào Tháo thì 11 năm đó Tào Tháo bách khả chiến bại. Quách Gia và Tào Tháo một cặp này cùng nhau thêm 10 năm thì lịch sử phải viết lại. Tất nhiên, lịch sử không có chữ Nếu.

:pudency:
Mày đọc tam quốc chí xem bất bại chỗ nào???
 
Thôi được rồi bạn trẻ, ở xàm chúng tôi chơi dữ liệu từ sách mà ra, đéo chơi báo bậy bạ
Mày chưa đọc thì cứ nói là chưa đọc, phét lác trên này làm gì. Tao đọc comment mày là thấy tào lao rồi.
Nội dung trọng tâm của truyện Tam Quốc xoay quanh vấn đề chính trị ai sẽ giành lấy thành Kinh Châu. Từ đó dẫn đến đại chiến thủy chiến Xích Bích.
Mấu chốt nằm ở chỗ Gia Cát Lượng cứ nghĩ để Lưu Bị cưới em gái Tôn Quyền thì sẽ đạt được chiến lược lâu dài. Nhưng không ngờ em gái Tôn Quyền là người đanh đá muốn dụ dỗ ly gián Lưu Bị loại bỏ Lượng. Mặc dù đã cưới, Gia Cát Lượng từ chối ngăn không cho em gái đi ở chung với Lưu Bị vì sợ hậu hoạn khó lường.
Gia Cát Lượng hay Hàn Tín năm xưa đều thất bại vì bọn đàn bà.
Tao trích hẵn nội dung trong sách Tam Quốc Diễn Nghĩa luôn cho thằng ngu như mày hết cãi:


Huyền-đức nói:

- Nửa đời góa vợ là sự rất không may; nay nấm mồ còn chưa xanh cỏ, sao dám vội bàn chuyện lấy vợ khác?

Phạm nói:

- Người ta có vợ, như nhà có kèo, không nên nửa chừng bỏ đạo nhân luân. Chúa công tôi có một cô em gái có nhan sắc, lại hiền hậu, có thể nâng khăn sửa túi đỡ ngài được. Nếu hai nhà kết thân Tần Tấn với nhau, thì giặc Tào chắc không dám nhìn ngó đến phía đông nam này nữa. Việc này công tư đều vẹn cả, xin hoàng thúc chớ ngại! Song, Ngô quốc thái tôi yêu thương cô gái út lắm, không muốn gả chồng xa, chỉ muốn mời hoàng thúc sang Đông Ngô làm lễ thành thân.

Huyền-đức nói:

- Ta đã nửa đời người, đầu tóc hoa râm, em gái Ngô hầu đang độ son trẻ, e không xứng đôi phải lứa.

- Em Ngô hầu tuy là con gái, nhưng chí khí hơn cả nam nhi. Cô ấy thường nói: "Không phải người anh hùng nhất thiên hạ, ta không thèm lấy". Hoàng thúc tiếng tăm lừng lẫy cả bốn bể, chính là thục nữ sánh với người quân tử, có ngại gì tuổi nhiều hay ít?

Huyền-đức nói:

- Vậy ông hãy ở chơi đây, đến mai sẽ xin nói lại.

Hôm ấy, Huyền-đức mở tiệc khoản đãi Lã Phạm, rồi lưu lại nhà khách. Đến tối Huyền-đức bàn với Khổng Minh. Khổng Minh nói:

- Ý tứ của họ thế nào, tôi đã biết cả rồi. Tôi vừa bói dịch được một quẻ đại cát. Chúa công cứ việc nhận lời đi. Mai nên sai Tôn Càn đi theo Lã Phạm sang thưa chuyện với Ngô hầu; hứa hẹn xong rồi ta sẽ chọn ngày sang cưới.

Huyền-đức nói:

- Chu Du lập mưu muốn hại ta, sao ta lại đem mình vào nơi nguy hiểm?

Khổng Minh cười, nói:

- Chu Du tuy giỏi dùng mưu, nhưng che sao được mắt tôi. Tôi chỉ dùng một chút mẹo nhỏ, khiến Chu Du không thò được ngón gì, mà em gái Ngô hầu lại về tay chúa công, Kinh-châu cũng vững như bàn thạch.
 
Mày chưa đọc thì cứ nói là chưa đọc, phét lác trên này làm gì. Tao đọc comment mày là thấy tào lao rồi.
Nội dung trọng tâm của truyện Tam Quốc xoay quanh vấn đề chính trị ai sẽ giành lấy thành Kinh Châu. Từ đó dẫn đến đại chiến thủy chiến Xích Bích.
Mấu chốt nằm ở chỗ Gia Cát Lượng cứ nghĩ để Lưu Bị cưới em gái Tôn Quyền thì sẽ đạt được chiến lược lâu dài. Nhưng không ngờ em gái Tôn Quyền là người đanh đá muốn dụ dỗ ly gián Lưu Bị loại bỏ Lượng. Mặc dù đã cưới, Gia Cát Lượng từ chối ngăn không cho em gái đi ở chung với Lưu Bị vì sợ hậu hoạn khó lường.
Gia Cát Lượng hay Hàn Tín năm xưa đều thất bại vì bọn đàn bà.
Tao trích hẵn nội dung trong sách Tam Quốc Diễn Nghĩa luôn cho thằng ngu như mày hết cãi:


Huyền-đức nói:

- Nửa đời góa vợ là sự rất không may; nay nấm mồ còn chưa xanh cỏ, sao dám vội bàn chuyện lấy vợ khác?

Phạm nói:

- Người ta có vợ, như nhà có kèo, không nên nửa chừng bỏ đạo nhân luân. Chúa công tôi có một cô em gái có nhan sắc, lại hiền hậu, có thể nâng khăn sửa túi đỡ ngài được. Nếu hai nhà kết thân Tần Tấn với nhau, thì giặc Tào chắc không dám nhìn ngó đến phía đông nam này nữa. Việc này công tư đều vẹn cả, xin hoàng thúc chớ ngại! Song, Ngô quốc thái tôi yêu thương cô gái út lắm, không muốn gả chồng xa, chỉ muốn mời hoàng thúc sang Đông Ngô làm lễ thành thân.

Huyền-đức nói:

- Ta đã nửa đời người, đầu tóc hoa râm, em gái Ngô hầu đang độ son trẻ, e không xứng đôi phải lứa.

- Em Ngô hầu tuy là con gái, nhưng chí khí hơn cả nam nhi. Cô ấy thường nói: "Không phải người anh hùng nhất thiên hạ, ta không thèm lấy". Hoàng thúc tiếng tăm lừng lẫy cả bốn bể, chính là thục nữ sánh với người quân tử, có ngại gì tuổi nhiều hay ít?

Huyền-đức nói:

- Vậy ông hãy ở chơi đây, đến mai sẽ xin nói lại.

Hôm ấy, Huyền-đức mở tiệc khoản đãi Lã Phạm, rồi lưu lại nhà khách. Đến tối Huyền-đức bàn với Khổng Minh. Khổng Minh nói:

- Ý tứ của họ thế nào, tôi đã biết cả rồi. Tôi vừa bói dịch được một quẻ đại cát. Chúa công cứ việc nhận lời đi. Mai nên sai Tôn Càn đi theo Lã Phạm sang thưa chuyện với Ngô hầu; hứa hẹn xong rồi ta sẽ chọn ngày sang cưới.

Huyền-đức nói:

- Chu Du lập mưu muốn hại ta, sao ta lại đem mình vào nơi nguy hiểm?

Khổng Minh cười, nói:

- Chu Du tuy giỏi dùng mưu, nhưng che sao được mắt tôi. Tôi chỉ dùng một chút mẹo nhỏ, khiến Chu Du không thò được ngón gì, mà em gái Ngô hầu lại về tay chúa công, Kinh-châu cũng vững như bàn thạch.
Mày coi trong cái thớt này mày lảm nhảm có thằng nào rep mày đâu, tại những cái mày nói là ba láp ba xàm đéo có trong bản 3 quốc nào cả
Thế nhé, tao ignore mày đây
 
Mày coi trong cái thớt này mày lảm nhảm có thằng nào rep mày đâu, tại những cái mày nói là ba láp ba xàm đéo có trong bản 3 quốc nào cả
Thế nhé, tao ignore mày đây
Tao đang tranh luận với mày mà, có liên quan gì đến tụi nó đâu?
Tao trích báo chính thống thì mày chê.
Tao trích sách Tam Quốc Diễn Nghĩa thì lại nói không có?

===> Ngay từ đầu tao thấy mày chưa đọc TQDN nên viết bậy bạ, tao mới sửa cho mày trên này.
Tranh luận không lại nên trốn Ignore.
Mày đúng thì phản biện cho tao xem, trốn làm mẹ gì.
 
Mày chưa đọc thì cứ nói là chưa đọc, phét lác trên này làm gì. Tao đọc comment mày là thấy tào lao rồi.
Nội dung trọng tâm của truyện Tam Quốc xoay quanh vấn đề chính trị ai sẽ giành lấy thành Kinh Châu. Từ đó dẫn đến đại chiến thủy chiến Xích Bích.
Mấu chốt nằm ở chỗ Gia Cát Lượng cứ nghĩ để Lưu Bị cưới em gái Tôn Quyền thì sẽ đạt được chiến lược lâu dài. Nhưng không ngờ em gái Tôn Quyền là người đanh đá muốn dụ dỗ ly gián Lưu Bị loại bỏ Lượng. Mặc dù đã cưới, Gia Cát Lượng từ chối ngăn không cho em gái đi ở chung với Lưu Bị vì sợ hậu hoạn khó lường.
Gia Cát Lượng hay Hàn Tín năm xưa đều thất bại vì bọn đàn bà.
Tao trích hẵn nội dung trong sách Tam Quốc Diễn Nghĩa luôn cho thằng ngu như mày hết cãi:


Huyền-đức nói:

- Nửa đời góa vợ là sự rất không may; nay nấm mồ còn chưa xanh cỏ, sao dám vội bàn chuyện lấy vợ khác?

Phạm nói:

- Người ta có vợ, như nhà có kèo, không nên nửa chừng bỏ đạo nhân luân. Chúa công tôi có một cô em gái có nhan sắc, lại hiền hậu, có thể nâng khăn sửa túi đỡ ngài được. Nếu hai nhà kết thân Tần Tấn với nhau, thì giặc Tào chắc không dám nhìn ngó đến phía đông nam này nữa. Việc này công tư đều vẹn cả, xin hoàng thúc chớ ngại! Song, Ngô quốc thái tôi yêu thương cô gái út lắm, không muốn gả chồng xa, chỉ muốn mời hoàng thúc sang Đông Ngô làm lễ thành thân.

Huyền-đức nói:

- Ta đã nửa đời người, đầu tóc hoa râm, em gái Ngô hầu đang độ son trẻ, e không xứng đôi phải lứa.

- Em Ngô hầu tuy là con gái, nhưng chí khí hơn cả nam nhi. Cô ấy thường nói: "Không phải người anh hùng nhất thiên hạ, ta không thèm lấy". Hoàng thúc tiếng tăm lừng lẫy cả bốn bể, chính là thục nữ sánh với người quân tử, có ngại gì tuổi nhiều hay ít?

Huyền-đức nói:

- Vậy ông hãy ở chơi đây, đến mai sẽ xin nói lại.

Hôm ấy, Huyền-đức mở tiệc khoản đãi Lã Phạm, rồi lưu lại nhà khách. Đến tối Huyền-đức bàn với Khổng Minh. Khổng Minh nói:

- Ý tứ của họ thế nào, tôi đã biết cả rồi. Tôi vừa bói dịch được một quẻ đại cát. Chúa công cứ việc nhận lời đi. Mai nên sai Tôn Càn đi theo Lã Phạm sang thưa chuyện với Ngô hầu; hứa hẹn xong rồi ta sẽ chọn ngày sang cưới.

Huyền-đức nói:

- Chu Du lập mưu muốn hại ta, sao ta lại đem mình vào nơi nguy hiểm?

Khổng Minh cười, nói:

- Chu Du tuy giỏi dùng mưu, nhưng che sao được mắt tôi. Tôi chỉ dùng một chút mẹo nhỏ, khiến Chu Du không thò được ngón gì, mà em gái Ngô hầu lại về tay chúa công, Kinh-châu cũng vững như bàn thạch.
Mày cũng rảnh lol lắm mới trích tiểu thuyết tào lao bí đao của la gió
 

Có thể bạn quan tâm

Top