Nay chông chênh quá nên mạn phép lập thớt tìm người đồng cảnh ngộ.
Tôi năm nay giaf tuổi, vừa mới chính thức dứt khoát xin nghỉ việc. Lúc nộp đơn thì quyết tâm lắm, nghĩ bụng buông bỏ được áp lực chắc sẽ nhẹ nhõm, tự do thảnh thơi. Thế mà sự thật nó vã cho tỉnh người.
Sáng nay thức dậy từ sớm theo thói quen, rồi chợt khựng lại: Mình chẳng có nơi nào để phải vội vàng đến nữa. Lượn lờ phố xá Hà Nội nhìn dòng người hối hả đi làm mà tự nhiên thấy lạc lõng, bơ vơ. Chạy loanh quanh một hồi, cuối cùng lại tấp vào quán Highlands quen thuộc. Gọi combo bạc xỉu và bánh mỳ, mở con laptop lên. Và bắt đầu một khoảng thời gian trống rỗng.
Ngồi nhìn ra đường, tay lướt web vô hồn trên màn hình lap, bật MP3 nghe đi nghe lại mấy bài nhạc cũ cho đỡ trống trải. Không mục tiêu. Không bận rộn. Ở cái tuổi đầu 4, tài chính chưa đến mức chạy ăn từng bữa, nhưng cái sự rảnh rỗi vô định này nó đáng sợ thật sự các fen ạ. Cảm giác như mình bị văng ra khỏi quỹ đạo xã hội, trôi lơ lửng không biết bấu víu vào đâu.
Có fen nào từng nếm trải cái giai đoạn chông chênh, mất phương hướng thế này sau khi nghỉ việc chưa? Vào chia sẻ, tâm sự online với tôi cho đỡ hụt hẫng đi. Chứ ngày nào cũng lặp lại kịch bản: sáng dậy lững thững xách máy ra cafe ngồi đồng nhìn người qua lại... chắc tôi trầm cảm mất.
Tôi năm nay giaf tuổi, vừa mới chính thức dứt khoát xin nghỉ việc. Lúc nộp đơn thì quyết tâm lắm, nghĩ bụng buông bỏ được áp lực chắc sẽ nhẹ nhõm, tự do thảnh thơi. Thế mà sự thật nó vã cho tỉnh người.
Sáng nay thức dậy từ sớm theo thói quen, rồi chợt khựng lại: Mình chẳng có nơi nào để phải vội vàng đến nữa. Lượn lờ phố xá Hà Nội nhìn dòng người hối hả đi làm mà tự nhiên thấy lạc lõng, bơ vơ. Chạy loanh quanh một hồi, cuối cùng lại tấp vào quán Highlands quen thuộc. Gọi combo bạc xỉu và bánh mỳ, mở con laptop lên. Và bắt đầu một khoảng thời gian trống rỗng.
Ngồi nhìn ra đường, tay lướt web vô hồn trên màn hình lap, bật MP3 nghe đi nghe lại mấy bài nhạc cũ cho đỡ trống trải. Không mục tiêu. Không bận rộn. Ở cái tuổi đầu 4, tài chính chưa đến mức chạy ăn từng bữa, nhưng cái sự rảnh rỗi vô định này nó đáng sợ thật sự các fen ạ. Cảm giác như mình bị văng ra khỏi quỹ đạo xã hội, trôi lơ lửng không biết bấu víu vào đâu.
Có fen nào từng nếm trải cái giai đoạn chông chênh, mất phương hướng thế này sau khi nghỉ việc chưa? Vào chia sẻ, tâm sự online với tôi cho đỡ hụt hẫng đi. Chứ ngày nào cũng lặp lại kịch bản: sáng dậy lững thững xách máy ra cafe ngồi đồng nhìn người qua lại... chắc tôi trầm cảm mất.