Những thiên đường mù

12h.12h

Bậc Thầy Kể Chuyện
Trong này có những bạn nào (gọi bạn, vì chắc chắn phải 6x, 7x mới đọc Dương Thu Hương) đã đọc cuốn Những thiên đường mù rồi nhỉ? Nhà mình có đủ bộ Dương Thu Hương, cuốn Những thiên đường mù ở nhà mình của NXB Phụ Nữ, in năm 1988.

Trang 245, dòng thứ 3 từ trên xuống:

"- Người ta nên hiểu hết mọi sự trên đời cô bé ạ, dù cho là sự thực đau buồn. Ông cậu của cô giống như một loạt người tôi từng gặp. Họ là những kẻ đã phao phí gần hết đời sống của mình vào việc vẽ nên một thiên đường dưới trần gian, nhưng trí khôn ngắn ngủi của họ lại không đủ để hiểu thiên đường ấy ra sao và con đường nào đưa tới nó... Vì thế khi biết công việc ấy hão huyền thì họ hối hả tìm kiếm những miếng ăn thực, nhặt nhạnh những hạt ngũ cốc thực trên mảnh đất bùn lầy. Họ làm việc ấy, bất kể bằng cách nào... Họ, là tấn thảm kịch cho chính họ, là tấn thảm kịch cho thế hệ chúng ta... "

 
Sửa lần cuối:
Hay !! Mà nghe thâm quá.... :vozvn (19):
Trong này có những bạn nào (gọi bạn, vì chắc chắn phải 6x, 7x mới đọc Dương Thu Hương) đã đọc cuốn Những thiên đường mù rồi nhỉ? Nhà mình có đủ bộ Dương Thu Hương, cuốn Những thiên đường mù ở nhà mình của NXB Phụ Nữ, in năm 1988.

Trang 245, dòng thứ 3 từ trên xuống:

"- Người ta nên hiểu hết mọi sự trên đời cô bé ạ, dù cho là sự thực đau buồn. Ông cậu của cô giống như một loạt người tôi từng gặp. Họ là những kẻ đã phao phí gần hết đời sống của mình vào việc vẽ nên một thiên đường dưới trần gian, nhưng trí không ngắn ngủi của họ lại không đủ để hiểu thiên đường ấy ra sao và con đường nào đưa tới nó... Vì thế khi biết công việc ấy hão huyễn thì họ hối hả tìm kiếm những miếng ăn thực, nhặt nhạnh những hạt ngũ cốc thực trên mảnh đất bùn lầy. Họ làm việc ấy, bất kể bằng cách nào... Họ, là tấn thảm kịch cho chính họ, là tấn thảm kịch cho thế hệ chúng ta... "

 
Hồi em học đại học. Bà giáo em dạy kinh tế vĩ mô (chắc vẫn phải gọi bác 12h.12h là thầy, giảng viên ngoại thương nhưng là mời, còn giảng chính ở Mỹ). Có nhắc đến đoạn này của Dương Thu Hương cũng đúng quyển này và đoạn này. Dương Thu Hương em vẫn thích nhất "Những vĩ nhân tỉnh lẻ", còn "Hành trình ngày thơ ấu" hay "Những thiên đường mù" hơi lên gân quá, nhất là quyển "Những thiên đường mù" này.
Cuộc đời cô cũng khổ, gặp ông bố gia trưởng, gặp ông chồng vũ phu (đọc "Hồi ký Nguyễn Đăng Mạnh") chứ ngoài ra cũng nữ tính đấy chứ.
Em/cháu thì 1991 vẫn đọc mà. Dương Thu Hương, Bảo Ninh, Nguyễn Minh Châu. Thơ Lưu Quang Vũ.

Các-vĩ-nhân-tỉnh-lẻ mới chính xác chứ nhỉ :-) . Đây là một cuốn sách in 3 truyện ngắn (Hoa tầm xuân của mùa thu; Những chiếc lá chết; Các vĩ nhân tỉnh lẻ) . Cuốn này ở nhà mình của NXB Thanh Niên, in năm 1983.

Trang 98, dòng thứ 10 từ dưới lên:

"- Thế đấy, con người luôn luôn khốn khổ vì những toan tính đó. Con người đã mấy khi được sống theo tiếng gọi của lương tri và trái tim mình... Đó là bi kịch lớn nhất của cậu, của tôi, của tất cả chúng ta"

Trang 253, dòng 7 từ trên xuống

" Này Nam, cậu có biết khát vong nào lớn nhất trong con người không? ... Đó không phải là giấc mơ về quyền lực, danh tiếng, tiền bạc hay tình ái... Đó à khát vọng được sống trong sạch và hồn nhiên, như đứa bé trần truồng giữa dòng nước, như cây cỏ đắm mình giữa ánh sáng, khí trời. Đó là giấc mơ bền chặt nhất, đó là khát vọng giàu nhân tính nhất của cõi đời..."

 
Trong này có những bạn nào (gọi bạn, vì chắc chắn phải 6x, 7x mới đọc Dương Thu Hương) đã đọc cuốn Những thiên đường mù rồi nhỉ? Nhà mình có đủ bộ Dương Thu Hương, cuốn Những thiên đường mù ở nhà mình của NXB Phụ Nữ, in năm 1988.

Trang 245, dòng thứ 3 từ trên xuống:

"- Người ta nên hiểu hết mọi sự trên đời cô bé ạ, dù cho là sự thực đau buồn. Ông cậu của cô giống như một loạt người tôi từng gặp. Họ là những kẻ đã phao phí gần hết đời sống của mình vào việc vẽ nên một thiên đường dưới trần gian, nhưng trí khôn ngắn ngủi của họ lại không đủ để hiểu thiên đường ấy ra sao và con đường nào đưa tới nó... Vì thế khi biết công việc ấy hão huyền thì họ hối hả tìm kiếm những miếng ăn thực, nhặt nhạnh những hạt ngũ cốc thực trên mảnh đất bùn lầy. Họ làm việc ấy, bất kể bằng cách nào... Họ, là tấn thảm kịch cho chính họ, là tấn thảm kịch cho thế hệ chúng ta... "


Hổm rày t mới đọc xong "Chuyện tình kể lúc rạng đông" của nữ thi sĩ. T bị bất ngờ vì cách hành văn và tư tưởng của tác giả khi thời điểm ra mắt quyển sách vào giai đoạn 1980s.
Những cuốn m sưu tầm chắc là bản in không chính thức nhỉ, vì trong các tác phẩm nó thấm đẩm sự đối lập về lý tưởng chính trị, cả trong lời văn, câu từ. Cảm nhận của t là ngôn ngữ giàu tính điện ảnh, miêu tả tỉ mĩ và rất có hồn.
Có điều tác giả là "đàn bà", nên dẫu có khắc họa bức tranh ngày ấy một cách khắc nghiệt và chua cay nhất, vẫn để lại những hướng mở, lời văn rất đỗi ngôn tình.
""Nếu anh mang em đi được - Anh thì thầm với chị - Nếu anh mang em đi được, anh sẽ ủ em trong tấm áo này và mang vào trong Ðắc Lắc. Ở đó chúng ta sẽ quên những gì cay đắng trong quá khứ. Ở đó chúng ta sẽ khai thác gỗ, đóng giường cưới cho những cặp tình nhân, chúng ta sẽ trồng ngô, chúng ta sẽ nuôi ong mật... Anh sẽ ủ em trong vạt áo này, đem theo trong chuyến bay ngày mai...". Ví như dòng cuối của tập truyện, t nghĩ nó như 1 dòng tổng kết lại cả 1 bộ chuyện. "Nếu...thì"... Mà cuộc đời, làm gì có chữ "Nếu như..."
 
Hổm rày t mới đọc xong "Chuyện tình kể lúc rạng đông" của nữ thi sĩ. T bị bất ngờ vì cách hành văn và tư tưởng của tác giả khi thời điểm ra mắt quyển sách vào giai đoạn 1980s.
Những cuốn m sưu tầm chắc là bản in không chính thức nhỉ, vì trong các tác phẩm nó thấm đẩm sự đối lập về lý tưởng chính trị, cả trong lời văn, câu từ. Cảm nhận của t là ngôn ngữ giàu tính điện ảnh, miêu tả tỉ mĩ và rất có hồn.
Có điều tác giả là "đàn bà", nên dẫu có khắc họa bức tranh ngày ấy một cách khắc nghiệt và chua cay nhất, vẫn để lại những hướng mở, lời văn rất đỗi ngôn tình.
""Nếu anh mang em đi được - Anh thì thầm với chị - Nếu anh mang em đi được, anh sẽ ủ em trong tấm áo này và mang vào trong Ðắc Lắc. Ở đó chúng ta sẽ quên những gì cay đắng trong quá khứ. Ở đó chúng ta sẽ khai thác gỗ, đóng giường cưới cho những cặp tình nhân, chúng ta sẽ trồng ngô, chúng ta sẽ nuôi ong mật... Anh sẽ ủ em trong vạt áo này, đem theo trong chuyến bay ngày mai...". Ví như dòng cuối của tập truyện, t nghĩ nó như 1 dòng tổng kết lại cả 1 bộ chuyện. "Nếu...thì"... Mà cuộc đời, làm gì có chữ "Nếu như..."
Các vĩ nhân tỉnh lẻ (NXB Thanh Niên, in tại nhà máy in Tiến bộ năm 1988, nộp lưu chiểu 15/2/1988),
Hành trình ngày thơ ấu (NXB Kim Đồng, in tại nhà máy in Trần Phú, nộp lưu chiểu tháng 3/1985),
Quãng đời đánh mất (NXB Hải phòng, in tại xưởng in tiêu chuẩn, nộp lưu chiểu 15/5/1989),
Những thiên đường mù (NXB Phụ nữ, in tại xưởng in tiêu chuẩn, nộp lưu chiểu tháng 10/1988),
Chuyện tình kể trước lúc rạng đông (NXB Hà Nội, in năm 1988, không thấy trang nào có thông tin về nơi in, lưu chiểu nhưng giấy nâu, xấu giống hệt mấy cuốn kia).
Bên kia bờ ảo vọng (NXB Phụ nữ, in năm 1990, không thấy trang nào in thông tin nơi in, ngày lưu chiểu)
 
Sửa lần cuối:
Nhà văn này cũng nói nhiều câu nổi tiếng đấy
Sự man rợ đã chiến thắng một nền văn minh
 
Bên kia bờ ảo vọng đọc rồi, nói chung là một tác giả nữ khá hay, cách viết, cách nhìn cực kỳ nữ tính, nhẵn nhụi, chi tiết ở những điều nhỏ nhất, thể hiện tâm lý cực kỳ xuất sắc, bút pháp độc đáo, có lẽ có thể bén hơn nữa nhưng đôi lúc hơi cầu toàn việc phải thể hiện "toàn bộ" ý tưởng của mình ra cho độc giả, dẫn đến việc tác phẩm hơi thiếu chiều sâu suy tưởng cho người đọc.
 
Trong này có những bạn nào (gọi bạn, vì chắc chắn phải 6x, 7x mới đọc Dương Thu Hương) đã đọc cuốn Những thiên đường mù rồi nhỉ? Nhà mình có đủ bộ Dương Thu Hương, cuốn Những thiên đường mù ở nhà mình của NXB Phụ Nữ, in năm 1988.

Trang 245, dòng thứ 3 từ trên xuống:

"- Người ta nên hiểu hết mọi sự trên đời cô bé ạ, dù cho là sự thực đau buồn. Ông cậu của cô giống như một loạt người tôi từng gặp. Họ là những kẻ đã phao phí gần hết đời sống của mình vào việc vẽ nên một thiên đường dưới trần gian, nhưng trí khôn ngắn ngủi của họ lại không đủ để hiểu thiên đường ấy ra sao và con đường nào đưa tới nó... Vì thế khi biết công việc ấy hão huyền thì họ hối hả tìm kiếm những miếng ăn thực, nhặt nhạnh những hạt ngũ cốc thực trên mảnh đất bùn lầy. Họ làm việc ấy, bất kể bằng cách nào... Họ, là tấn thảm kịch cho chính họ, là tấn thảm kịch cho thế hệ chúng ta... "


Tao đọc rồi, thấy nó cùng một dòng tư tưởng phơi bày hiện thực như kiểu 1984, trại súc vật. Đọc mà đau mà xót cho xương máu của bao thế hệ để rồi không biết sẽ đi đến đâu trong cái hiện thực hoang tưởng.
 

Có thể bạn quan tâm

Top