Tudini
Cái lồn nhăn nheo
Cũng là một buổi tối như bao buổi tối khác, t ko giàu nhưng có 1 ít tiền, t định ghé nhà chị của t nên t mua 1 ít quà cáp (đồ ăn) vì chị có 2 đứa cháu. Đứa nào cũng thông minh và đẹp trai, gái, trong đó có đứa cháu trai mà trước kia từng bám dính vào t (nhưng bây giờ nó đã độc lập và ko cần t nữa) dù như vậy vẫn còn đứa cháu gái rất đẹp và dính vào bất kì ai mà nó biết.
T hăm hở tới nhà chị và thấy nhà chị đóng cửa, đã đi ăn ở nhà hàng hải sản bậc nhất trong thành phố, cũng như mọi lần khác, chị tao thì ko thích có sự rườm rà, khách sáo, rắc rối nên ko bao giờ muốn nghe điện thoại trong những bữa ăn tiệc sang trọng đó, nên khi tao gọi đt, chị tao trả lời rất cộc lốc, và ko công khai địa điểm. Nghĩa là, bữa ăn gia đình, nếu t tới thì sẽ thêm 1 người, họ sẽ mời mọc t ăn, nhưng phải khẳng định là t ko bao giờ tới để ăn, và chưa bao giờ, mà chỉ tới để bồng cháu gái. Nhưng chị tao thì luôn giấu địa chỉ mỗi lần đi ăn với chồng, con....và có vẻ như cả mấy đứa cháu cũng rất im hơi lặng tiếng mỗi khi đi như vậy.
T nghĩ chuyện đó sẽ chẳng có gì cả, chẳng có gì quan trọng, đối với người bình thường, đó chỉ là 1 việc bình thường, không quá quan trọng, chỉ là, gia đình đó không có ở nhà, bữa khác tới, chỉ cần vậy là xong.... không quá quan trọng.
Bữa đó trời cũng lạnh, gió cũng nhẹ, t mặc áo 2-3 lớp, có khăn quấn qua miệng, nhưng t cũng thấy lạnh, sau chuyện bình thường nhạt nhẽo đó, t sẽ đi đâu đây, ban đêm vẫn còn sớm lắm, mới 6h30....t sẽ đi đâu đây, còn đống quà (bánh) đáng thương của t sẽ cho ai đây, mấy đứa cháu sẽ tốt với bữa tiệc ở 1 nơi ko công khai địa chỉ (nhưng t biết cái nhà hàng đó). T ngoái lại nhìn lên cái bóng đèn đường mà thấy trời sâu ơi là sâu.
T lái cái xe máy cùi của t ra công viên, ờ đúng rồi, t chỉ là 1 người dì bình thường hoặc dưới mức bình thường, ko quá nổi bậc, ko giàu có ko bán hàng onl, ko người mẫu, ko tiktok kiếm triệu đô, cũng ko dày lịch như những gái khác. Tất cả đều cùi, có lẽ vì vậy nên những chuyện đã xảy ra theo bản chất của bản thân t.
T ko đau ốm nhưng t thấy lạnh, ngồi trên ghế đá mà người t đổ dần sang 1 bên, hai tay t đặt lên mặt ghế như là một người già đã hết sức lực đang chống tay, t đã từ từ ăn hết đống bánh đó, t cũng ko hiểu sao t lại ăn như vậy, t muốn giảm cân và t rất sợ ăn, nhưng t nghĩ cái sự ăn lúc đó là bắt buộc, t chỉ ăn một mình trong công viên.
T hăm hở tới nhà chị và thấy nhà chị đóng cửa, đã đi ăn ở nhà hàng hải sản bậc nhất trong thành phố, cũng như mọi lần khác, chị tao thì ko thích có sự rườm rà, khách sáo, rắc rối nên ko bao giờ muốn nghe điện thoại trong những bữa ăn tiệc sang trọng đó, nên khi tao gọi đt, chị tao trả lời rất cộc lốc, và ko công khai địa điểm. Nghĩa là, bữa ăn gia đình, nếu t tới thì sẽ thêm 1 người, họ sẽ mời mọc t ăn, nhưng phải khẳng định là t ko bao giờ tới để ăn, và chưa bao giờ, mà chỉ tới để bồng cháu gái. Nhưng chị tao thì luôn giấu địa chỉ mỗi lần đi ăn với chồng, con....và có vẻ như cả mấy đứa cháu cũng rất im hơi lặng tiếng mỗi khi đi như vậy.
T nghĩ chuyện đó sẽ chẳng có gì cả, chẳng có gì quan trọng, đối với người bình thường, đó chỉ là 1 việc bình thường, không quá quan trọng, chỉ là, gia đình đó không có ở nhà, bữa khác tới, chỉ cần vậy là xong.... không quá quan trọng.
Bữa đó trời cũng lạnh, gió cũng nhẹ, t mặc áo 2-3 lớp, có khăn quấn qua miệng, nhưng t cũng thấy lạnh, sau chuyện bình thường nhạt nhẽo đó, t sẽ đi đâu đây, ban đêm vẫn còn sớm lắm, mới 6h30....t sẽ đi đâu đây, còn đống quà (bánh) đáng thương của t sẽ cho ai đây, mấy đứa cháu sẽ tốt với bữa tiệc ở 1 nơi ko công khai địa chỉ (nhưng t biết cái nhà hàng đó). T ngoái lại nhìn lên cái bóng đèn đường mà thấy trời sâu ơi là sâu.
T lái cái xe máy cùi của t ra công viên, ờ đúng rồi, t chỉ là 1 người dì bình thường hoặc dưới mức bình thường, ko quá nổi bậc, ko giàu có ko bán hàng onl, ko người mẫu, ko tiktok kiếm triệu đô, cũng ko dày lịch như những gái khác. Tất cả đều cùi, có lẽ vì vậy nên những chuyện đã xảy ra theo bản chất của bản thân t.
T ko đau ốm nhưng t thấy lạnh, ngồi trên ghế đá mà người t đổ dần sang 1 bên, hai tay t đặt lên mặt ghế như là một người già đã hết sức lực đang chống tay, t đã từ từ ăn hết đống bánh đó, t cũng ko hiểu sao t lại ăn như vậy, t muốn giảm cân và t rất sợ ăn, nhưng t nghĩ cái sự ăn lúc đó là bắt buộc, t chỉ ăn một mình trong công viên.