Có Video 🌸Nói chuyện khiến người khác thoải mái cũng là một dạng trí tuệ.

Em có bị điên không
Để em đưa em về nhà thương :still_dreaming:::xamvl22::::xamvl19::::xamvl28::
Có mà, vào đọc truyện " Người giữ cửa sẽ biết tôi không bình thường" nhưng xứng đáng có 10 hhn

Trả lời

Toàn từ ngữ chuyên ngành nào là "trí tuệ cảm xúc" ,"EQ" tao chả hiểu cái mẹ gì. Tao chỉ thấy ngứa đít :))
Đàn ông mang váy trên thế giới có mà. Đó là 1 nét văn hoá của đàn ông quý tộc Scotland đấy em.
Dmm thằng tâm thần...
 
P à, trí tuệ cảm xúc không có nghĩa là phải im lặng khi bị công kích hay chấp nhận bị xúc phạm. Tôi viết về giao tiếp tử tế với người muốn đối thoại, không phải chịu đựng mọi kiểu công kích cá nhân.
Và đúng, lúc đó tôi phản ứng nóng, nhưng điều đó không làm nội dung bài viết sai.

Nói câch khác, là biết bơi không có nghĩa là không bao giờ sặc nước. Viết về EQ không đồng nghĩa lúc nào cũng hoàn hảo 100%, nhất là khi bị chửi trước. Khác nhau ở chỗ biết nhìn lại và điều chỉnh thôi.
Nếu Trình Ca nói vậy thì người khác có thể phản biện rằng tại sao khi đó không dùng trí tuệ cảm xúc để cảm hoá đối phương? Nhưng không được, cái gọi là trí tuệ cảm xúc kia trong giao tiếp chỉ làm dịu bớt đi sự căng thẳng, không để mọi việc tiến triển tồi tệ hoặc đơn giản là để tâm trạng người nghe được thoả mái, nhưng ôi không nó không đáng một xu với những người đã có nhũng định kiến rõ ràng. Nếu bạn là một người ăn xin, dù cho bạn có nói năng khéo léo đến mấy thì cũng khó có người giàu nào muốn bạn đến chơi, ngồi uống nước tại nhà họ, nhưng khi họ bị bệnh và chỉ bạn cứu được họ thì họ sẽ đội bạn lên đầu, thậm chi gọi bạn là cha mẹ tái sinh, mặc dù bạn cũng là một người ăn xin thậm chí nói năng lại hỗn hào. Giá trị của bạn không nằm ở việc nói năng khéo léo hay biết chiều chuộng cảm xúc người khác, nó nằm ở việc bạn hữu ích hoặc nguy hiểm ra sao
 
Tml m đang tự định nghĩa rồi phản biện trên định nghĩa đó sao.
Trí tuệ cảm xúc là 1 khái niệm có trong tâm lý học từ lâu, không phải tôi tự chế ra.

Nó không có nghĩa cảm xúc và lý trí tách biệt 100%, mà là khả năng nhận biết, hiểu và điều chỉnh cảm xúc của bản thân và người khác.

Nếu cảm xúc xuất hiện là mất hết trí tuệ thì con người lúc tức giận, buồn hay vui sẽ không thể suy nghĩ hay đưa quyết định nữa

nhưng thực tế đâu phải vậy hả mày.

Còn kỹ năng giao tiếp là biểu hiện hay là cách ứng dụng của EQ, chứ không phải hai thứ loại trừ nhau.

Giống như có tư duy logic và kỹ năng giải toán vậy đó tml.

Theo logic của m thì ai đang buồn, giận hay yêu đều mất trí tuệ hoàn toàn hay sao? Nghe không hợp lý lắm đâu m ạ.
Thì ngành học này nó điêu/ảo quá nên có ai theo học đâu :))
Chính ngành học này nó cũng tự định nghĩa rồi lại tự phản biện trên chính định nghĩa của nó mà :))

Dòng bôi đậm : Đó là Trí Tuệ :x Chứ Cảm Xúc thì chỉ đơn giản là khóc khi buồn , cười khi vui thôi :x Còn buồn mà ko khóc , vui mà ko cười thì đó là Trí Tuệ :D

Màu đỏ : Tất nhiên :))
 
Dòng bôi đậm là để hoàn thiện Kỹ Năng :x

Trưởng thành cảm xúc ??
"Trưởng thành cảm xúc" là gì ??
Phải chăng khi "cảm xúc non dại" thì buồn bã khi cha chết ... Còn khi đã "trưởng thành cảm xúc" thì vui vẻ hân hoan khi cha chết ??

Vì rõ ràng : Cảm Xúc = Cảm Xúc , Non Dại trái ngược Trưởng Thành :x


Thôi , đi ngủ đi Ca à :))
Tml mày đang hiểu trưởng thành cảm xúc theo kiểu không còn cảm xúc,

trong khi nghĩa của nó lại gần như ngược lại.

Trưởng thành cảm xúc không phải cha mất mà vui vẻ hân hoan, mà là vẫn đau buồn nhưng biết đối diện, xử lý và không để cảm xúc phá hủy bản thân hay làm tổn thương người khác.

T ví dụ đơn giản nhé, trẻ con giận thì la hét, đập phá

người trưởng thành vẫn giận nhưng biết kiểm soát cách phản ứng.

Cảm xúc không mất đi, chỉ là cách mình hiểu và điều tiết nó thay đổi thôi.

Còn kỹ năng và năng lực tâm lý không phải hai thứ tách tuyệt đối.

Giáo dục và trải nghiệm không chỉ dạy mẹo ứng xử đâu, mà còn thay đổi cách con người nhận thức, đồng cảm và kiểm soát bản thân nữa mày ạ.

Gúp chóp mày luôn🤓
 
Nếu Trình Ca nói vậy thì người khác có thể phản biện rằng tại sao khi đó không dùng trí tuệ cảm xúc để cảm hoá đối phương? Nhưng không được, cái gọi là trí tuệ cảm xúc kia trong giao tiếp chỉ làm dịu bớt đi sự căng thẳng, không để mọi việc tiến triển tồi tệ hoặc đơn giản là để tâm trạng người nghe được thoả mái, nhưng ôi không nó không đáng một xu với những người đã có nhũng định kiến rõ ràng. Nếu bạn là một người ăn xin, dù cho bạn có nói năng khéo léo đến mấy thì cũng khó có người giàu nào muốn bạn đến chơi, ngồi uống nước tại nhà họ, nhưng khi họ bị bệnh và chỉ bạn cứu được họ thì họ sẽ đội bạn lên đầu, thậm chi gọi bạn là cha mẹ tái sinh, mặc dù bạn cũng là một người ăn xin thậm chí nói năng lại hỗn hào. Giá trị của bạn không nằm ở việc nói năng khéo léo hay biết chiều chuộng cảm xúc người khác, nó nằm ở việc bạn hữu ích hoặc nguy hiểm ra sao
P à, cưng nói dài nhưng thực ra cưng đang đánh tráo khái niệm,
từ “giao tiếp dễ chịu” sang “quyền lực, sự hữu ích trong xã hội”.

Hai thứ đó không phủ định nhau.

Cưng đang phản biện một thứ khác với điều bài viết tôi nói.

Tôi không hề nói trí tuệ cảm xúc là vũ khí vạn năng cảm hoá mọi người hay thay thế giá trị cá nhân, năng lực, quyền lực.

Đúng, có ng đầy định kiến thì nói hay mấy cũng vô ích.

Đúng, xã hội đánh giá cả sự hữu ích và năng lực.

Nhưng từ đó kết luận giao tiếp, EQ hay cách đối xử với ng khác không đáng một xu thì hơi cực đoan rồi cưng à

Người hữu ích mà cư xử tệ vẫn bị né.

Người giỏi nhưng không biết đọc người, kiểm soát cảm xúc hay xây dựng niềm tin cũng tự giới hạn mình thôi.

Ngoài đời đa số mối quan hệ bền vững , công việc, tình cảm, hợp tác đều cần sự tin cậy và cảm giác an toàn khi tương tác nha p

Còn ví dụ người ăn xin với người giàu là đang nói về địa vị và lợi ích, không phải chất lượng giao tiếp.

Một bác sĩ cứu người mà hỗn hào vẫn có thể được biết ơn vì năng lực, nhưng điều đó không chứng minh giao tiếp tử tế là vô dụng đâu P.

Gúp chóp luôn nhé.
 
P à, cưng nói dài nhưng thực ra cưng đang đánh tráo khái niệm,
từ “giao tiếp dễ chịu” sang “quyền lực, sự hữu ích trong xã hội”.

Hai thứ đó không phủ định nhau.

Cưng đang phản biện một thứ khác với điều bài viết tôi nói.

Tôi không hề nói trí tuệ cảm xúc là vũ khí vạn năng cảm hoá mọi người hay thay thế giá trị cá nhân, năng lực, quyền lực.

Đúng, có ng đầy định kiến thì nói hay mấy cũng vô ích.

Đúng, xã hội đánh giá cả sự hữu ích và năng lực.

Nhưng từ đó kết luận giao tiếp, EQ hay cách đối xử với ng khác không đáng một xu thì hơi cực đoan rồi cưng à

Người hữu ích mà cư xử tệ vẫn bị né.

Người giỏi nhưng không biết đọc người, kiểm soát cảm xúc hay xây dựng niềm tin cũng tự giới hạn mình thôi.

Ngoài đời đa số mối quan hệ bền vững , công việc, tình cảm, hợp tác đều cần sự tin cậy và cảm giác an toàn khi tương tác nha p

Còn ví dụ người ăn xin với người giàu là đang nói về địa vị và lợi ích, không phải chất lượng giao tiếp.

Một bác sĩ cứu người mà hỗn hào vẫn có thể được biết ơn vì năng lực, nhưng điều đó không chứng minh giao tiếp tử tế là vô dụng đâu P.

Gúp chóp luôn nhé.
Không, đó là sự thật, không phải đánh tráo khái niệm, sự thật rằng trí tuệ cảm xúc chỉ là trò chơi con trẻ, đám trẻ chơi trò chơi này chỉ khá hơn đám trẻ chậm hiểu khác, những đứa trẻ thông minh không chơi trò chơi này vợ ạ, chúng chơi những trò chơi đẳng cấp hơn
 
Không, đó là sự thật, không phải đánh tráo khái niệm, sự thật rằng trí tuệ cảm xúc chỉ là trò chơi con trẻ, đám trẻ chơi trò chơi này chỉ khá hơn đám trẻ chậm hiểu khác, những đứa trẻ thông minh không chơi trò chơi này vợ ạ, chúng chơi những trò chơi đẳng cấp hơn
P à, câu này của cưng đang chuyển từ tranh luận sang kiểu là ta đây nhìn thấu cuộc đời quá rồi.

Cưng đang tự xếp người khác vào trẻ con để kết luận mình đúng,
chứ chưa chứng minh được điều gì cả.

Người thông minh ngoài đời thường không xem khả năng hiểu người, kiểm soát cảm xúc hay xây dựng niềm tin là trò con trẻ

vì đó là thứ ảnh hưởng trực tiếp đến công việc, quan hệ và hợp tác.

Ngay cả người rất quyền lực hay giỏi chuyên môn cũng phải hiểu tâm lý người khác để lãnh đạo, đàm phán, xây đội ngũ hoặc tránh tự phá mình vì cái tôi thôi.

Nếu EQ vô dụng thì người cực thông minh đã không thất bại vì xung đột, nóng nảy hay cô lập rồi P ơi.

Nói ngắn gọn là
Người thông minh thật thường không khinh thường công cụ hữu ích. Họ chỉ biết khi nào dùng cái gì thôi.

Thôi ngủ. Tranh luận tới sáng cưng vẫn ko hết chuyện. Vì thực ra Phong , em quá cứng đầu...
 
Tml mày đang hiểu trưởng thành cảm xúc theo kiểu không còn cảm xúc,

trong khi nghĩa của nó lại gần như ngược lại.

Trưởng thành cảm xúc không phải cha mất mà vui vẻ hân hoan, mà là vẫn đau buồn nhưng biết đối diện, xử lý và không để cảm xúc phá hủy bản thân hay làm tổn thương người khác.

T ví dụ đơn giản nhé, trẻ con giận thì la hét, đập phá

người trưởng thành vẫn giận nhưng biết kiểm soát cách phản ứng.

Cảm xúc không mất đi, chỉ là cách mình hiểu và điều tiết nó thay đổi thôi.

Còn kỹ năng và năng lực tâm lý không phải hai thứ tách tuyệt đối.

Giáo dục và trải nghiệm không chỉ dạy mẹo ứng xử đâu, mà còn thay đổi cách con người nhận thức, đồng cảm và kiểm soát bản thân nữa mày ạ.

Gúp chóp mày luôn🤓
Dòng bôi đậm : Vẫn là Kỹ Năng dc rèn luyện qua quá trình học tập kinh nghiệm :))
Màu đỏ : Đó là Cảm Xúc :x Vì con nít nó khôn nhưng nó ko có Kỹ Năng Kiềm Chế thì nó la hét đập phá thôi :))
Màu xanh lam : Đó là Kỹ Năng :x Kỹ Năng Kiềm Chế :x Ngu Khôn gì cũng có thể luyện tập và thành thạo aka Ngu Khôn gì cũng có thể Tự Kiềm Chế Bản Thân :))
Màu xanh lá : Vẫn là Kỹ Năng và Trí Tuệ :)) Vì mày hiểu aka Trí Tuệ , nhưng mày đéo điều tiết aka đéo dùng Kỹ Năng :))

Màu vàng : Tất nhiên :)) Kỹ Năng là một Kỹ Thuật , Công Phu mà mày có thể làm dc ... Còn Năng Lực là Hiệu Lực của Kỹ Năng , Công Phu của mày :)) Nên 2 cái này làm sao mà tách biệt dc chứ :))

Màu tím : đó là Mục Đích của Giáo Dục :)) Và ko phải lúc nào Giáo Viên cũng đạt dc Mục Đích đâu :))

"Trí Tuệ Cảm Xúc" của mày ntn thì mày vẫn khóc khi mày buồn :)) Nhưng khi mày biết chọn , mày quyết định khóc trước người này , khóc trước Đám Đông hay chỉ khóc khi chỉ có một mình ... Thì chọn lựa đó , quyết định đó là do Trí Tuệ :)) Và khi mày hoàn thành thể hiện thì đó là Kỹ Năng :x => Trí Tuệ Cảm Xúc là cụm từ vô nghĩa :))
 
P à, câu này của cưng đang chuyển từ tranh luận sang kiểu là ta đây nhìn thấu cuộc đời quá rồi.

Cưng đang tự xếp người khác vào trẻ con để kết luận mình đúng,
chứ chưa chứng minh được điều gì cả.

Người thông minh ngoài đời thường không xem khả năng hiểu người, kiểm soát cảm xúc hay xây dựng niềm tin là trò con trẻ

vì đó là thứ ảnh hưởng trực tiếp đến công việc, quan hệ và hợp tác.

Ngay cả người rất quyền lực hay giỏi chuyên môn cũng phải hiểu tâm lý người khác để lãnh đạo, đàm phán, xây đội ngũ hoặc tránh tự phá mình vì cái tôi thôi.

Nếu EQ vô dụng thì người cực thông minh đã không thất bại vì xung đột, nóng nảy hay cô lập rồi P ơi.

Nói ngắn gọn là
Người thông minh thật thường không khinh thường công cụ hữu ích. Họ chỉ biết khi nào dùng cái gì thôi.

Thôi ngủ. Tranh luận tới sáng cưng vẫn ko hết chuyện. Vì thực ra Phong , em quá cứng đầu...
Không vợ ơi, tần thủy hoàng, chu nguyên chương, tào tháo hay bất kỳ bộ óc vĩ đại nào khác đều là ác nhân cả đấy vợ, trong đầu họ chỉ có mạnh được, yếu thua chứ đâu có nói đến trí tuệ cảm xúc, khi họ yếu họ tích lũy sức mạnh chứ họ đâu có đọc mấy thứ như đắc nhân tâm hay khéo ăn khéo nói có được thiên hạ, trò chơi con trẻ này chỉ có mấy tay bán sách, mấy tay diễn giả bán khoá học là hay đem ra để dùng thôi vợ, chồng IQ200 đấy vợ ơi
 
Không vợ ơi, tần thủy hoàng, chu nguyên chương, tào tháo hay bất kỳ bộ óc vĩ đại nào khác đều là ác nhân cả đấy vợ, trong đầu họ chỉ có mạnh được, yếu thua chứ đâu có nói đến trí tuệ cảm xúc, khi họ yếu họ tích lũy sức mạnh chứ họ đâu có đọc mấy thứ như đắc nhân tâm hay khéo ăn khéo nói có được thiên hạ, trò chơi con trẻ này chỉ có mấy tay bán sách, mấy tay diễn giả bán khoá học là hay đem ra để dùng thôi vợ, chồng IQ200 đấy vợ ơi
IQ 200 mà gặp TrìnhCa cũng tắt đèn bế lên giường thôi nhé. Ko tranh luận nữa. Ngủ thôi. Hừmmmm
 
buổi nói chuyện nào mang lại lợi ích trước mắt - thiết thực nhất thì luôn luôn khiến người khác thoải mái. còn ngược lại sáo rỗng - giáo điều - đạo lý giẻ rách thì del ai rảnh (chả lợi lộc mợ ji) đâu mà nghe.
 
Dòng bôi đậm : Vẫn là Kỹ Năng dc rèn luyện qua quá trình học tập kinh nghiệm :))
Màu đỏ : Đó là Cảm Xúc :x Vì con nít nó khôn nhưng nó ko có Kỹ Năng Kiềm Chế thì nó la hét đập phá thôi :))
Màu xanh lam : Đó là Kỹ Năng :x Kỹ Năng Kiềm Chế :x Ngu Khôn gì cũng có thể luyện tập và thành thạo aka Ngu Khôn gì cũng có thể Tự Kiềm Chế Bản Thân :))
Màu xanh lá : Vẫn là Kỹ Năng và Trí Tuệ :)) Vì mày hiểu aka Trí Tuệ , nhưng mày đéo điều tiết aka đéo dùng Kỹ Năng :))

Màu vàng : Tất nhiên :)) Kỹ Năng là một Kỹ Thuật , Công Phu mà mày có thể làm dc ... Còn Năng Lực là Hiệu Lực của Kỹ Năng , Công Phu của mày :)) Nên 2 cái này làm sao mà tách biệt dc chứ :))

Màu tím : đó là Mục Đích của Giáo Dục :)) Và ko phải lúc nào Giáo Viên cũng đạt dc Mục Đích đâu :))

"Trí Tuệ Cảm Xúc" của mày ntn thì mày vẫn khóc khi mày buồn :)) Nhưng khi mày biết chọn , mày quyết định khóc trước người này , khóc trước Đám Đông hay chỉ khóc khi chỉ có một mình ... Thì chọn lựa đó , quyết định đó là do Trí Tuệ :)) Và khi mày hoàn thành thể hiện thì đó là Kỹ Năng :x => Trí Tuệ Cảm Xúc là cụm từ vô nghĩa :))
Tôi là ng sẽ không bao giờ đọc cmt khi tml vẫn để icon mặt cười đó trong cmt. Hiểu ko? Bỏ đi.
 



🌸Trong tâm lý học, đây được gọi là trí tuệ cảm xúc trong giao tiếp,

khả năng đọc vị cảm xúc người đối diện và điều chỉnh cách nói của mình để tạo ra sự an toàn.

Điều thú vị là kỹ năng này không phải ai cũng có, và càng không phải điều có thể giả vờ.

Người khiến người khác thoải mái thường có một điểm chung:

sự quan tâm của họ là thật lòng.

Khi bước vào cuộc trò chuyện, họ không chỉ nghe bằng tai, mà nghe bằng ánh mắt, biểu cảm

và cả dành trọn vẹn sự chú ý vào những gì đối phương đang chia sẻ.

Họ không chen ngang, không cố chứng tỏ mình đúng, không biến cuộc đối thoại thành một cuộc thi hơn - thua.

Điều đó khiến người đối diện cảm nhận được cảm giác “mình được lắng nghe”, “mình được tôn trọng".

Ngoài ra, tâm lý học gọi một phần của kỹ năng này là mirroring - "phản chiếu” cảm xúc.

Khi bạn ôm họ một cái khi họ khóc, thấu hiểu nỗi buồn của họ, hay mỉm cười đáp lại niềm vui của họ,

não bộ người đối diện sẽ tiết ra oxytocin hormone gắn kết, khiến họ cảm thấy an toàn và dễ mở lòng hơn.

Điều đặc biệt là người nói chuyện dễ chịu không phải lúc nào cũng đưa ra lời khuyên.

Nhiều khi họ chỉ đặt những câu hỏi nhỏ:

"Bạn đang cảm thấy thế nào?"

"Mình nghe đây, bạn cứ nói tiếp đi."

Những câu nói nhẹ nhàng ấy lại giúp người đối diện tự sắp xếp cảm xúc của chính họ.

Người có trí tuệ giao tiếp luôn biết giữ ranh giới,

họ không xâm phạm đời tư, không phán xét lựa chọn của người khác,

và không dùng lời nói để thể hiện quyền lực.

Họ chọn cách nói làm dịu tâm trí thay vì làm tổn thương.

Trong một thế giới mà ai cũng muốn được lắng nghe, được công nhận, thì người khiến ta cảm thấy thoải mái khi trò chuyện chính là một may mắn đặc biệt.

Và nếu bạn có khả năng đó, hãy trân trọng vì đó là trí tuệ mà không phải sách vở nào cũng dạy được.🌸
Tao là người bán niềm vui
Giữ lại nỗi buồn trong tâm
 
Tôi là ng sẽ không bao giờ đọc cmt khi tml vẫn để icon mặt cười đó trong cmt. Hiểu ko? Bỏ đi.
Giờ mày nói chuyện vs ai xong thì mày cứ để cây súng lên bàn và hỏi họ rằng "Cách tao nói chuyện có khiến mày thoải mái ko" là mày biết "trí tuệ cảm xúc" của mày liền chứ gì :))

=> tml @daoduyphong đã đúng : Hãy chọn Hoả Lực :x Chỉ có Hoả Lực mới bảo đảm rằng người khác cảm thấy thoải mái khi nói chuyện vs mày :x
 



🌸Trong tâm lý học, đây được gọi là trí tuệ cảm xúc trong giao tiếp,

khả năng đọc vị cảm xúc người đối diện và điều chỉnh cách nói của mình để tạo ra sự an toàn.

Điều thú vị là kỹ năng này không phải ai cũng có, và càng không phải điều có thể giả vờ.

Người khiến người khác thoải mái thường có một điểm chung:

sự quan tâm của họ là thật lòng.

Khi bước vào cuộc trò chuyện, họ không chỉ nghe bằng tai, mà nghe bằng ánh mắt, biểu cảm

và cả dành trọn vẹn sự chú ý vào những gì đối phương đang chia sẻ.

Họ không chen ngang, không cố chứng tỏ mình đúng, không biến cuộc đối thoại thành một cuộc thi hơn - thua.

Điều đó khiến người đối diện cảm nhận được cảm giác “mình được lắng nghe”, “mình được tôn trọng".

Ngoài ra, tâm lý học gọi một phần của kỹ năng này là mirroring - "phản chiếu” cảm xúc.

Khi bạn ôm họ một cái khi họ khóc, thấu hiểu nỗi buồn của họ, hay mỉm cười đáp lại niềm vui của họ,

não bộ người đối diện sẽ tiết ra oxytocin hormone gắn kết, khiến họ cảm thấy an toàn và dễ mở lòng hơn.

Điều đặc biệt là người nói chuyện dễ chịu không phải lúc nào cũng đưa ra lời khuyên.

Nhiều khi họ chỉ đặt những câu hỏi nhỏ:

"Bạn đang cảm thấy thế nào?"

"Mình nghe đây, bạn cứ nói tiếp đi."

Những câu nói nhẹ nhàng ấy lại giúp người đối diện tự sắp xếp cảm xúc của chính họ.

Người có trí tuệ giao tiếp luôn biết giữ ranh giới,

họ không xâm phạm đời tư, không phán xét lựa chọn của người khác,

và không dùng lời nói để thể hiện quyền lực.

Họ chọn cách nói làm dịu tâm trí thay vì làm tổn thương.

Trong một thế giới mà ai cũng muốn được lắng nghe, được công nhận, thì người khiến ta cảm thấy thoải mái khi trò chuyện chính là một may mắn đặc biệt.

Và nếu bạn có khả năng đó, hãy trân trọng vì đó là trí tuệ mà không phải sách vở nào cũng dạy được.🌸
Tạo từng gặp 5 đứa con gái như thế.nói chuyên. Nghe dễ chịu lắm kiểu nó hơi điệu đà duyên dáng xong lại ngọt .mà bọn nó chả bao giờ thấy chửi thề hay nói đểu đâu .
1 đứa là hàng xóm
1 đứa là bạn tiếc là ko nhânn ra nó yêu mình
1 đứa là người quen nó cũng thích mình mà ko nhận ra sớm
1 đứa là em họ
 
Đó là sức mạnh của ngôn từ
Người có khả năng giao tiếp tốt thường là người giỏi quan sát, đoán ý đọc vị đối phương.
Cái này cũng cần rèn luyện nha ko phải tự nhiên có. Môi trường gia đình ảnh hưởng rất nhiều.
 
Tạo từng gặp 5 đứa con gái như thế.nói chuyên. Nghe dễ chịu lắm kiểu nó hơi điệu đà duyên dáng xong lại ngọt .mà bọn nó chả bao giờ thấy chửi thề hay nói đểu đâu .
1 đứa là hàng xóm
1 đứa là bạn tiếc là ko nhânn ra nó yêu mình
1 đứa là người quen nó cũng thích mình mà ko nhận ra sớm
1 đứa là em họ
😊😊
 

Có thể bạn quan tâm

Top