Các cụ biểu tình viên có mặt ở các cuộc biểu tình Bờ Hồ Hà Nội, Nhà thờ Đức Bà Sài Gòn trải dài từ những năm 2006 đến 2016, những cuộc biểu tình phản đối Trung cộng cắt cáp, biểu tình Formosa, chặt cây, môi trường, Tập Cận Bình, 99 năm… có bao giờ gào thét hò hét trên đường rồi bỗng nhìn vào ánh mắt của những người dân thường đang nhàn hạ uống cafe hay đang đi ngang qua không?
Họ nhìn những người biểu tình như nhìn những kẻ kỳ dị, những đứa dỗi hơi, bọn chống nhà nước, bọn phản động… chứ không phải là những người bình thường như họ.
Phỏng? Các cụ có thấy thế không? Và họ im lặng, chép miệng, lắc đầu quầy quậy.
Tôi thấy. Thấy rất rõ từ những ngày đó. Tôi nhớ mãi những ánh mắt ấy.
Và giờ đây, tôi thấy họ - một vài trong số đó - đang khóc vì những mảnh đất của họ ở Hồ Chí Minh, ở Hà Nội bị thu hồi rẻ mạt.
Không trách họ được, có chăng là trách vì sao những người biểu tình kia từng ấy năm đã không đủ khả năng lôi kéo họ, làm cho họ hiểu ra rằng nếu cứ im lặng thì rồi một ngày sẽ đến lượt.
Copy FB Hoàng Dũng